03
Cả nhà bọn ta bận rộn thu dọn suốt năm ngày.
Chó Đại Hoàng, chăn nhỏ, áo khoác da của ta đều phải mang theo.
Chiếc nồi sắt lớn của mẫu thân là đồ sính lễ hồi môn của người, bàn trang điểm cũng là vật yêu thích.
Trong tiệm rèn của phụ thân lại càng có một đống đồ nghề.
Quả thực là khó mà vứt bỏ được món nào.
Thở dài!
Tất cả đều đang thở dài!
Cuối cùng vẫn là Tiêu Lộc viết ra mấy chữ.
"Mang theo một phần trước, những thứ khác, phái người gửi tới sau."
Ta reo hò một tiếng, ôm lấy vai hắn nói:
“Vẫn là ngươi thông minh nhất!"
Đôi mắt đen láy của hắn liếc nhìn ta một cái, sau đó bình thản nắm lấy cổ tay ta, gạt ra.
Nghe nói từ Đông Châu tới kinh thành, đi xe ngựa cũng phải mất một tháng trời.
Ta vừa nghe thấy vậy, liền nhìn Tiêu Lộc từ trên xuống dưới.
Hắn đến đón bọn ta vậy mà lại mất ròng rã một tháng!
Như vậy thì vất vả biết bao.
Ăn không ngon ngủ không yên.
Mông chắc cũng ngồi đến nát bét rồi.
Ban đêm, nhân lúc mọi người đều đã ngủ say.
Ta vén tấm rèm ngăn cách lên, đẩy đẩy Tiêu Lộc.
Hắn lập tức mở mắt, ánh mắt tỉnh táo nhìn ta.
Phụ thân ta ở gian ngoài, tiếng ngáy vang dội.
Mẫu thân thỉnh thoảng lại nói mớ vài câu.
Mọi người đều ngủ rất say.
Nhưng Tiêu Lộc lại không hề ngủ.
Ta suy nghĩ một chút, nắm lấy tay hắn nhỏ giọng nói:
“Có phải ngươi rất nhớ nhà không?"
Nếu là ta phải xa nhà một tháng, e rằng đã sớm lén trốn đi khóc đến sưng cả mắt rồi.
Tiêu Lộc rút tay về, lắc lắc đầu.
Ta thấy dáng vẻ cố tỏ ra mạnh mẽ của hắn.
Ta vội vàng nói:
“Không sao đâu, ngươi cứ khóc đi, ta sẽ giữ bí mật cho ngươi."
Tiêu Lộc nhắm mắt lại, không thèm để ý đến ta nữa.
Ta sờ thử ổ chăn của hắn.
Vậy mà chẳng có chút hơi ấm nào, như thế này mà ngủ được mới là lạ.
Ta chui tọt vào trong chăn của hắn, tỏ vẻ thần bí nói:
“Đợi tới kinh thành, ta sẽ cho ngươi chọn một món quà trong rương báu của ta. Cảm ơn ngươi đã đi xa như vậy tới đón bọn ta, chắc vất vả lắm."
Tiêu Lộc quay đầu nhìn ta.
Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, trông hắn càng thêm lạnh lẽo, cô độc.
Ta ngáp một cái, lại lần nữa nắm lấy tay hắn:
“Ngủ thôi, sáng mai còn phải đi kinh thành rồi."
04
Đi đường ròng rã một tháng trời, rốt cuộc cũng tới kinh thành.
Ta lắc mạnh bả vai Tiêu Lộc, phấn khích nói:
“Mau nói cho ta biết, đây không phải là mơ! Chúng ta cuối cùng cũng tới kinh thành rồi! Trời đất ơi! Ngươi mau nhìn kìa, tường thành kia cũng cao quá đi! Sao người lại đông thế này! Oa oa oa, vào thành còn phải xếp hàng nữa kìa, đúng là của hiếm a a!"
Tiêu Lộc bị ta lắc đến mức ngọc quan trên đầu cũng xiêu vẹo.
Hắn nhẹ nhàng đẩy ta ra, xoay người vào xe ngựa lấy đồ.
Ta chống nạnh, nhìn dòng người xếp hàng ở phía xa, trong lòng quả thực vô cùng kích động.
Ai ngờ đâu một nhóm người cưỡi ngựa lướt qua.
Bụi đất bay mịt mù.
Một kẻ ngồi trên lưng ngựa, từ trên cao nhìn xuống đánh giá ta.
Hắn khinh miệt nhìn ta chằm chằm, cất giọng:
“Ngươi chính là chất nữ của vị yêu phi kia sao? Trông cũng được đấy, hèn gì cô cô ngươi lại phái ngươi tới để mê hoặc ta."
Ta trợn mắt hốc mồm nhìn hắn.
Kẻ này có bệnh à.
Tự nhiên chạy tới, bô lô ba la nói một tràng.
Ta ngoáy ngoáy tai, xem hắn như không tồn tại.
Nhưng hắn cố tình không buông tha cho ta!
Hắn nhảy xuống ngựa.
Cầm roi ngựa vung mạnh vào không trung một cái.
Roi ngựa sượt qua má ta, để lại một chút cảm giác đau rát.
Ta đưa tay sờ sờ má.
Sau đó quay đầu nhìn hắn.
Đối phương nhướng mày cười giễu cợt:
“Đồ thôn nữ kia, ta là đích tử của Trung Vũ Hầu - Chu Thừa Nghi, Hoàng thượng ban hôn, tương lai ngươi phải gả cho ta đấy."
Ta nhìn bộ dạng châm chọc mỉa mai của kẻ này.
Thầm nghĩ, ồ, thì ra là ngươi!
Ta "bịch" một tiếng quỳ sạp xuống đất, ôm chặt lấy đùi hắn khóc thét lên:
“Thiếu gia a! Ta nhường ngài chen ngang xếp hàng đó, cầu xin ngài buông tha cho ta đi! Phụ mẫu ta đều vô tội, xin hãy tha cho họ một mạng!"
Chu Thừa Nghi trợn tròn mắt, hắn lắp bắp nói:
“Ta... ta lúc nào..."
Nhưng hắn vừa quay đầu lại.
Liền nhìn thấy phụ mẫu ta đang nằm ngay ngắn chỉnh tề dưới chân hắn, khóe miệng mỗi người đều vương chút vết máu.
Chu Thừa Nghi suy sụp luôn rồi!
Hắn nhấc chân muốn đá văng ta ra.
Ta nương theo lực của hắn ngã lăn ra đất, run rẩy nói:
“Đích tử Trung Vũ Hầu... g.i.ế.c người giữa phố... ơ, ta... ta không xong rồi!"
Ta nằm cứng đơ trên mặt đất!
Đích tử Trung Vũ Hầu Chu Thừa Nghi đúng không?
Đích nữ thợ rèn Đông Châu - Lý Đại Bảo ta đợi ngươi lâu lắm rồi!
05
Ta biết mình có một vị hôn phu là khi đang trên đường tới kinh thành.
Do Tiêu Lộc viết chữ cho ta biết.
Ta nhìn dòng chữ kia, ngốc nghếch hỏi hắn:
“Hoàng thượng tại sao lại bắt ta gả cho nữ tử của Trung Vũ Hầu a? Nữ tử thành thân với nữ tử sao? Ờ, phong khí ở kinh thành các ngươi cũng cởi mở quá nhỉ..."
Tiêu Lộc cầm bút, hít sâu một hơi, tiếp tục viết lên giấy.
Nhưng đang viết dở, hắn liền vò nát cục giấy, ném sang một bên.
Tiêu Lộc ngước mắt nhìn ta, chậm rãi lên tiếng:
“Không phải nữ tử, là đích tử. Ý là con trai do chính thê của Trung Vũ Hầu sinh ra."
Ồ, chữ đó đọc là "đích" à.
Ta gật gật đầu, ra vẻ đã hiểu:
“Vậy đến kinh thành ta sẽ giới thiệu bản thân như thế này, Đích nữ thợ rèn Đông Châu - Lý Đại Bảo, nghe thật uy phong."
Hửm?
Không đúng nha.
Ta khiếp sợ nhìn hắn nói:
“Ngươi biết nói chuyện sao?"
Tiêu Lộc lờ đi câu hỏi của ta, tiếp tục nói:
“Hoàng thượng nể mặt mũi của cô cô ngươi, nên ban hôn cho ngươi và Chu Thừa Nghi. Đợi sau khi ngươi cập kê, sẽ cử hành hôn lễ. Nếu ngươi không muốn, thì hãy nghĩ cách từ hôn."
Ta nhìn hắn hết trái lại sang phải, lấy làm lạ nói:
“Giọng nói hay như vậy, lại đi giả câm? Ngươi có cái sở thích gì lạ lùng vậy?"
Tiêu Lộc rũ mắt, nhấp một ngụm trà rồi lại nói:
“Chu Thừa Nghi là chất tử của tiên Hoàng hậu, luôn căm thù Quý phi. Khi ngươi vào kinh, hắn nhất định sẽ ra mặt chế nhạo ngươi. Chỉ cần ngươi nghĩ cách tỏ ra yếu thế trước mặt hắn, làm lớn chuyện đến trước mặt Hoàng thượng, Chu Thừa Nghi nhất định khó thoát khỏi tội xung phạm, ngươi liền có thể mượn cớ đó để giải trừ hôn ước."
Ta kinh hô một tiếng:
“Oa! Hắn là chất tử của Hoàng hậu a, vậy nhất định là rất cao quý, rất có tiền lại có quyền rồi! Hắn trông có đẹp bằng ngươi không? Bao nhiêu tuổi rồi? Cập kê là có ý gì?"