🍉

Chương 3

Đích Nữ Thợ Rèn Đông Châu Lý Đại Bảo! · Lạp Bút Tiểu Tửu

‹ Chương trướcChương sau ›

Tiêu Lộc nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Nửa ngày sau hắn mới hỏi ta:

“Ngươi tò mò như vậy, chẳng lẽ muốn gả cho một kẻ chưa từng gặp mặt bao giờ sao?"

Ta như có điều suy nghĩ lên tiếng:

“Ta muốn gả cho một người đẹp mắt. Ta cảm thấy người kinh thành các ngươi trông đều rất được."

Tiêu Lộc liếc nhìn ta, nhạt nhẽo đáp:

“Hắn không đẹp bằng ta."

Sau khi nói xong, hắn đột nhiên bổ sung thêm một câu:

“Nhưng mà, người đẹp nhất kinh thành là hoàng huynh của ta, đương kim Thái tử."

Thật không thể hiểu nổi! Đang nói chuyện Chu Thừa Nghi, lại kéo ca ca của hắn vào làm gì chứ?

Ta thấy khát, thuận tay cầm lấy chén trà trên chiếc bàn nhỏ uống một ngụm.

Sau khi uống xuống, ta liền nhíu chặt mày.

Tiêu Lộc nhanh mắt nhanh tay đẩy đầu ta sang một bên.

Ta "phụt" một tiếng...

Phun toàn bộ ngụm nước trà ra bên ngoài rèm xe.

Ta thè lưỡi, cạn lời nói:

“Ngươi thấy ta cầm nhầm chén trà mà cũng không thèm lên tiếng!"

Từ sáng đến tối toàn uống loại trà đắng nghét này, giở trò gì không biết!

Tiêu Lộc vờ vịt cúi đầu đọc sách.

Ta mang theo vẻ ngờ vực nhìn hắn:

“Có phải ngươi đang chê cười ta không?"

Hắn lắc đầu.

Nhưng ta rõ ràng nhìn thấy khóe miệng hắn khẽ nhếch lên một chút.

Ta ngẩng đầu vươn tay định véo cằm Tiêu Lộc.

Hắn nghiêng mặt né tránh, sau đó hỏi:

“Nếu như Chu Thừa Nghi cười nhạo ngươi trước chốn đông người, ngươi tính làm thế nào?"

Ta nhất thời bị hắn hỏi đến mức đầu óc ong ong.

Ta lớn chừng này đều là làm việc dựa theo trực giác, rất ít khi phải động não nha.

Gãi gãi đầu, khổ não vắt óc suy nghĩ một hồi lâu.

Thế nhưng đối mặt với ánh mắt dò xét của Tiêu Lộc, ta cũng không thể nói bản thân mình hết cách được.

Như thế thì ngốc nghếch quá.

Ta làm ra vẻ cao thâm mạt trắc nói:

“Ngươi đừng bận tâm, tóm lại ta tự có cách."

Binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn!

Gặp phải rồi, tự nhiên sẽ có đáp án thôi!

Vì chuyện của năm ngày sau mà phải ưu phiền, làm lỡ dở cả chuyện ăn ngủ của ta!

06

Khi cả nhà ta giả vờ ngất, nằm ngay ngắn chỉnh tề trong điện Thừa Ân.

Ta dường như nghe thấy Tiêu Lộc nghiến răng nghiến lợi nói một câu:

“Đây là cách của ngươi đó hả! Ta đúng là hồ đồ mới đi tin ngươi."

Thái y tới lui chẩn trị mấy vòng, đều không mang lại kết quả gì.

Ta nghe tiếng khóc gào của Chu Thừa Nghi, trong lòng vô cùng sảng khoái.

Tên nhóc c.h.ế.c tiệt, cho ngươi mở miệng ra là gọi cô cô ta là yêu phi này!

Đáng đời mông ngươi bị đánh nát!

Chu Thừa Nghi bị phụ thân hắn đè xuống đất đánh, cú nào ra cú nấy.

"Phụ thân! Con thật sự không có đánh bọn họ a!"

"Con chỉ muốn dọa bọn họ một chút, thay biểu ca trút giận thôi a!"

"A a a! Phụ thân, người mà đánh c.h.ế.c con, là không có con trai nối dõi đâu!"

Ta lén lút mở mắt.

Oa!

Một năm không gặp, cô cô ta từ đại tiên nữ biến thành đại đại đại tiên nữ rồi.

Nhìn xem một thân lấp lánh châu báu ngọc ngà này đi.

Thật quá chói mắt.

Cô cô ta dùng ống tay áo che miệng, lén nuốt một múi quýt, nước mắt liền tuôn rơi lã chã.

Ờ, quả quýt này chắc chắn rất chua.

Trước kia lúc người giả vờ đáng thương mà không khóc được, liền rất thích ăn quýt chua.

Chiêu này vẫn là do ta dạy cô cô đấy!

Ta nhìn thấy một nam nhân nho nhã tuấn tú, hắn lập tức ôm lấy cô cô ta, thấp giọng dỗ dành vài câu.

Tiêu Lộc đứng một bên, nhìn chằm chằm góc tường, cũng không biết đang nghĩ gì.

Cô cô ta thở dài nói:

“Hoàng thượng, thần thiếp thấy, hôn sự này bỏ qua đi."

Ta lén kéo ống tay áo của cô cô.

Cũng đừng bỏ qua chứ!

Chu Thừa Nghi thực ra trông rất đẹp!

Cái miệng của Tiêu Lộc này cũng thật là.

Hắn chỉ bảo là không đẹp bằng hắn, ta liền tưởng là xấu ma chê quỷ hờn cơ.

Không ngờ Chu Thừa Nghi mày sao mắt kiếm, cũng rất khiến người ta động lòng.

Hoàng thượng liền nói:

“Chiều theo nàng vậy."

Cô cô ta hất tay ta ra, vội vàng nói tiếp:

“Nhưng mà, có lẽ bồi dưỡng tình cảm một chút, hai đứa sẽ tốt lên thôi. Không bằng để Đại Bảo và Thừa Nghi cùng làm thư đồng cho Thái tử, chung đụng một thời gian xem sao."

Thái tử?

Chính là biểu ca của Chu Thừa Nghi, con trai của tiên Hoàng hậu đó sao.

Hắn chắc chắn hận c.h.ế.c ta rồi, dẫu sao hiện giờ cô cô ta được Hoàng thượng sủng ái nhất mà.

Nếu cùng hắn học chung, hắn có khi nào lén lút ức hiếp ta không a?

Tiêu Lộc nói Thái tử đẹp nhất kinh thành, cũng không biết hắn có bốc phét hay không.

Ngay lúc ta đang suy nghĩ miên man.

Ta nghe Hoàng thượng hỏi một câu:

“Thái tử, con thấy thế nào?"

Thái tử cũng ở đây sao?!

Sao ban nãy ta không nhìn thấy nhỉ.

Trong điện truyền đến một giọng nói lạnh nhạt:

“Nhi thần không có dị nghị."

Ngay sau đó Hoàng thượng liền nói:

“Nếu con đã nguyện ý, vậy cứ làm theo lời Dung Quý phi."

07

Cô cô đưa ta đến điện Văn Hoa học bài.

Người lén nói với ta:

“Con ngay cả Thiên Tự Văn còn đọc không hiểu, đến đó cứ coi như đi chơi thôi."

Lúc cô cô nói lời này, người nhìn ta, ra vẻ cao thâm khó lường bảo:

“Con ở Đông Châu chưa gặp qua được mấy nam nhân, liền thấy Chu Thừa Nghi không tồi. Tới điện Văn Hoa rồi, hắc hắc..."

Khi ta đứng trong điện Văn Hoa...

Nhìn thấy mấy vị vương tôn quý tộc xuất chúng nhất toàn kinh thành, ta chật vật lau đi nước miếng bên khóe miệng.

Cuối cùng ta cũng hiểu vì sao cô cô lại đưa ta tới đây!

Chu Thừa Nghi không biết từ đâu chui ra.

Hắn chọc chọc bả vai ta, tức giận hỏi:

“Lý Chiêu Chiêu! Ngươi biết liêm sỉ một chút được không? Cả kinh thành đều biết ngươi là vị hôn thê của ta, ngươi cứ chằm chằm nhìn nam nhân khác như vậy cũng quá mất mặt rồi đó!"

Ta lập tức nhìn chằm chằm vào hắn.

Mắt không chớp lấy một cái!

Lông mày của Chu Thừa Nghi mọc thật không tồi.

Mắt cũng sáng lấp lánh.

Mũi, miệng, yết hầu...

Chu Thừa Nghi chật vật ôm lấy mặt, kinh hô một tiếng:

“Ngươi đừng nhìn nữa!"

Ta lập tức quay đầu nhìn người khác, nhịn không được nói:

“Ngươi xem, ta nhìn ngươi, ngươi lại không cho, tâm tư nam nhân thật khó đoán!"

Chu Thừa Nghi lầm bầm một tiếng:

“Ngươi đó là nhìn sao! Rõ ràng là sắp hôn lên..."

Hắn nói không tiếp được nữa, bực bội đá viên đá dưới chân.

Tới điện Văn Hoa đi học, thật sự phải dậy quá sớm!

Bánh bao nhân thịt to mẫu thân hấp cho ta, ta vẫn chưa kịp ăn nữa.

Ta nhìn trái nhìn phải.

Cuối cùng cũng đợi được Tiêu Lộc tới!

Nhưng hắn lại chỉ liếc nhìn ta một cái, liền trực tiếp ngồi xuống bên cạnh.

Tay ta đang giơ bánh bao lên, chậm rãi hạ xuống.

Sao lại lạnh nhạt thế chứ.

Ta nhớ tới lúc trên đường.

Tiêu Lộc dặn ta:

“Về tới kinh thành, ngươi phải giả vờ không quen biết ta. Lòng người trong cung hiểm ác khó lường, nhỡ đâu người khác biết ngươi và ta thân quen, sẽ lợi dụng ngươi để hãm hại ta."

Ta bừng tỉnh hiểu ra.

Thôi bỏ đi, bánh bao đợi tan học rồi lén đưa cho hắn vậy.

Ngay lúc ta cúi đầu gặm bánh bao.

Người trong điện Văn Hoa bỗng nhiên đồng loạt đứng dậy, ngay ngắn trật tự nói:

“Tham kiến Thái tử điện hạ."

Ta vừa ngẩng đầu.

Thái tử đang đứng cách đó không xa.

Quả nhiên, Tiêu Lộc nói không sai, vị ca ca này của hắn lớn lên thật đẹp mắt.

Nếu bảo ta nhìn Tiêu Lộc có thể ăn năm cái bánh bao to.

Nhìn Chu Thừa Nghi có thể ăn bốn cái bánh bao to.

Vậy ta nhìn Thái tử liền có thể ăn tận mười cái bánh bao to!

Đủ hiểu hắn đẹp tới cỡ nào rồi chứ, cái này cũng quá đưa cơm rồi.

Ánh mắt lạnh nhạt của hắn lướt qua người ta, bình thản ngồi xuống chỗ phía trước ta.

Chu Thừa Nghi ngồi sau lưng ta lầm bầm một tiếng.

"Sao hôm nay biểu ca lại đổi chỗ ngồi rồi?"

Thái tử Thái phó giảng bài bên trên.

Ta nghe mà buồn ngủ rũ rượi.

Nhịn không được bèn truyền giấy cho Tiêu Lộc.

Nhưng hắn nhận lấy, cũng xem rồi, lại không thèm trả lời.

Quay đầu nhìn ta mấy lần, ánh mắt đầy tò mò đánh giá.

Ta ra dấu tay với hắn.

"Tan học cùng ra ngoài chơi nhé!"

Tiêu Lộc chần chừ một chút, mới gật gật đầu.

Ai ngờ Chu Thừa Nghi sau lưng lại đá một cước vào ghế của ta.

Ta vốn đã buồn ngủ lợi hại, ngồi không vững.

Phanh một tiếng ngã nhào về phía trước.

Cả người lẫn bàn ngã chúi tới.

Thái tử cứ như sau lưng mọc mắt vậy.

Nghiêng người né tránh, vươn tay về phía trước, vững vàng đỡ lấy ta.

Tay hắn lướt nhanh qua cổ tay ta.

Sau đó thu về, giấu trong ống tay áo rộng lùng thùng.

Chu Thừa Nghi mặt đỏ tía tai đứng dậy, cáo tội với Thái tử.

Tiêu Lộc cũng vội vàng nói đỡ cho ta:

“Hoàng huynh, là Chu Thừa Nghi giở trò trước!"

Ta gật đầu hệt như gà mổ thóc.

Đúng đúng đúng, chính là lỗi của Chu Thừa Nghi!

Ta ném cho Tiêu Lộc một ánh mắt cảm kích.

Tiêu Lộc mím mím môi, đỏ mặt quay đầu đi chỗ khác.

Cũng lạ thật, Tiêu Lộc về kinh thành liền thật sự biến thành một con nai nhỏ, thoạt nhìn vô cùng thanh tú nhu thuận.

Thái tử giọng lãnh lẽo vô tình cất lên:

“Lý Chiêu Chiêu dụng tâm không chuyên, tan học đi cùng ta tới điện Minh Đức chép lại bảng chữ mẫu."

Ta trợn mắt hốc mồm.

Khoan đã!

Tại sao lại chỉ phạt mỗi ta a!

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.