Chu Thừa Nghi phải tự bấm vào lòng bàn tay mới kiềm chế để không hét lên.
Hắn nhìn đông ngó tây, nơm nớp lo sợ nói:
“Các người... mau đi đi, tìm chỗ nào vắng vẻ ấy. Nếu biểu ca có hỏi, ta sẽ bảo ba chúng ta đi chơi cùng nhau cả đêm."
Ở kinh thành, Lập xuân là một ngày lễ trọng đại.
Khắp nơi đều có hội đèn lồng, múa tạp kỹ.
Đám đông ùa tới.
Cuốn ta và Tiêu Lộc dạt sang hướng khác.
Hắn một mực nắm lấy tay ta vô cùng chặt.
Ta luôn có cảm giác, hắn cứ nhìn chằm chằm vào ta.
Nhưng lúc ta nhìn hắn, hắn lại vờ như không có chuyện gì ngẩng đầu nhìn đi nơi khác.
Hai đứa ta đứng bên bờ sông ngắm người khác thả đèn hoa đăng.
Ta hỏi hắn:
“Lúc ở Đông Châu, sao ngươi không nói cho ta biết, thật ra ngươi tên là Tiêu Kỳ."
Tiêu Lộc, Tiểu Lộc, hại ta gọi hắn bao nhiêu lâu.
Hắn nắn nắn tay ta, gằn giọng từng chữ:
“Cứ gọi là Tiêu Lộc!"
[Cô nương, công tử, mua một ngọn đèn hoa đăng nhé? Cầu được ước thấy đó.]
Bà lão bán hàng dong mỉm cười đi ngang qua.
Tiêu Lộc mua hai ngọn hoa đăng.
Ta lại moi thêm năm văn tiền, ra sạp thư họa bên bờ sông cầm bút viết chữ.
Lão bản của sạp nhìn hai đứa viết, kinh ngạc thốt lên:
“Nét chữ của cô nương này, vậy mà lại rất giống với công tử đây. Hai vị chẳng hay là bái chung một sư phụ sao?"
Ta thầm nghĩ.
Ta bắt chước theo bảng chữ mẫu của Tiêu Lộc mà viết chữ, đương nhiên là giống hắn rồi.
Ta nhìn xem hắn viết gì.
[Tâm nguyện đã thành]
Tiêu Lộc ung dung tự tại thả đèn hoa đăng xuống sông.
Hắn cũng nhìn sang phía ta.
Chữ ta viết cũng là.
[Tâm nguyện đã thành.]
Tiêu Lộc nắm lấy tay ta, giọng điệu mang chút hân hoan hỏi:
“Tâm nguyện gì của nàng đã thành thế?"
Ta ngoan ngoãn thành thật đáp:
“Vụng trộm."
Cô cô từng nói với ta, dưới trướng quyền thế, làm gì có chân ái.
Giữa ta và hắn, không có kết quả chính là kết quả tốt nhất.
Nhưng người cũng lại nói:
“Thế nhưng Đại Bảo của ta ơi, ngày con sinh ra giữa tiết xuân ấm áp, ta ôm con ngắm nhìn khuôn mặt nhăn nheo, đôi mắt đen láy của con, thầm nghĩ, bao giờ con mới chịu lớn khôn. Giờ đây, con mười bảy rồi. Bị ta kéo vào vòng xoáy này. Cô cô mong con có thể hạnh phúc, cũng hy vọng con có thể có được tình yêu. Cô cô muốn tặng con một món quà sinh thần."
Ta mơ hồ đoán được món quà sinh thần đó là gì.
Ta và Tiêu Lộc dọc đường nhẩn nha dạo bước.
Tay hắn hơi lạnh, tay ta lại rất ấm.
Đan vào nhau thế này nóng lạnh hòa hợp vừa đúng độ.
Càng đi càng vắng vẻ.
Tiêu Lộc dừng bước, trầm giọng nói:
“Hết người rồi."
Ta "ồ" một tiếng, định nhào tới hôn hắn.
Tiêu Lộc đẩy ta ra, hậm hực nói:
“Nhìn cái bản mặt của ta thế này, mà nàng cũng hôn xuống được sao?"
Ta ngắm nghía cẩn thận một phen, hài lòng phán:
“Thế này trông đẹp chán."
Tiêu Lộc ôm chầm lấy ta, hôn lên mặt ta mấy cái.
Tiêu Lộc vò đầu bứt tai một hồi, giọng buồn bực nói:
“Lý Đại Bảo, ta cảm thấy thật ra nàng cũng không thích ta đến thế. Chẳng qua là bị hoàn cảnh ép buộc. Nếu ta không chọc thủng lớp màng cửa sổ kia, e rằng nàng đã sớm gả cho Chu Thừa Nghi rồi."
Hôn cũng hôn rồi, nói nhảm nhiều thế làm gì.
Ta khoác tay hắn, rảo bước về nhà ta, hỏi vặn:
“Có muốn tới nhà ta ngủ không?"
Tiêu Lộc không nói năng gì, chỉ là bước chân ngày càng nhanh hơn.
Lúc hai đứa trèo tường về nhà.
Đại Hoàng vẫy vẫy đuôi đi tới.
Ta vỗ vỗ đầu nó nhỏ tiếng dặn:
“Trông cửa giúp bọn ta nhé. Nếu phụ mẫu ta tới, mày liền sủa ba tiếng."
Đại Hoàng "gâu gâu gâu" sủa liền ba tiếng.
Ta dựng ngón cái lên:
“Giỏi lắm, cứ sủa như thế."
Đại Hoàng lại "gâu gâu gâu" sủa thêm ba tiếng.
Ta cuống quýt bảo:
“Không phải bảo sủa bây giờ, mà là lúc phụ mẫu tao tới kìa, hẵng sủa ba tiếng."
Ta và Tiêu Lộc đẩy cửa vào phòng.
Bắt gặp phụ mẫu đang ngồi trong phòng ta, thay chăn đệm cho ta.
Hai ông bà nhìn nhau một cái.
Mẫu thân nén mãi mới rặn ra một câu:
“Đêm xuống lạnh, nhớ đắp chăn cẩn thận."
Sau đó người kéo phụ thân nhanh chóng chuồn lẹ.
Ngoài cửa truyền đến tiếng khóc lóc của phụ thân.
"Ta đã nói ngay từ hồi ở Đông Châu, Đại Bảo nhà ta nhắm trúng hắn rồi mà lại!"
"Đại Bảo từ nhỏ tính cách đã y hệt Dung Dung, hễ thấy nam nhân đẹp mã là y như rằng chân đi không nổi!"
"Bà còn không thèm tin ta!"
Mẫu thân tức tối mắng:
“Ông mau ngậm miệng lại đi! Không phải chỉ là ngủ với một nam nhân thôi sao, có gì mà làm ầm ĩ lên. Nữ nhân Đông Châu chúng ta khi không muốn lập gia đình, ra ngoài lượn mấy hôm ôm cái bụng chửa về nhà cũng là chuyện cơm bữa. Đại Bảo chẳng phải vẫn luôn muốn tìm một nam nhân tướng mạo đẹp đẽ sinh cho một đứa, nối dõi hương hỏa cho Lão Lý gia ta đó sao? Tên Tiêu Lộc này trông cũng đẹp phết."
Hai người họ ồn ào cãi cọ rồi bỏ đi.
Tiêu Lộc nhìn ta chòng chọc.
Ta nhìn chằm chằm lên bức tường.
Hắn cười gằn một tiếng, xoay người bỏ đi luôn.
Không cho ngủ cùng thì thôi, đóng sầm cửa làm gì chứ.
Ta đang chuẩn bị đi ngủ.
Cửa bị gõ cộc cộc.
Mở ra nhìn.
Thái tử đang đứng ngay cửa.
Hắn mặt mũi lạnh tanh phán một câu:
“Tiêu Lộc không đẹp bằng ta. Nhi tử ta sinh ra còn đẹp hơn."
Thật sự, làm ta ngơ ngác luôn rồi.
Thái tử không đợi ta mở miệng, trực tiếp hôn ta đẩy vào phòng.
Sáng sớm hôm sau.
Ta bị tiếng đập cửa làm ầm ĩ đánh thức.
Vừa mở cửa.
Chu Thừa Nghi vác cặp mắt gấu trúc đen thui đứng ngoài cửa.
Hắn lo âu hốt hoảng la lên:
“Bảo biểu đệ của ta mau rời đi! Hắn đêm không về cung, nếu để biểu ca ta phát hiện ra, ta... ơ ơ ơ? Biểu ca?!"
Thái tử hướng hắn gật đầu, hiền hòa thân thiết hỏi thăm:
“Có muốn ăn sáng cùng không?"
Chu Thừa Nghi đầu váng mắt hoa lảo đảo một cái.
Kéo ta sang một bên, ăn nói lung tung lộn xộn:
“Đêm qua ta rõ ràng tận mắt thấy biểu đệ Tiêu Kỳ đi về cùng ngươi, sao lại, ơ ơ ơ a a a?! Chẳng lẽ... nửa đêm đầu là biểu đệ, nửa đêm sau là Thái tử biểu ca?!"
Ta chắp tay sau lưng, làm ra vẻ thâm sâu khó lường, im lặng không nói.
Thái tử bước tới, nói với ta:
“Đi thôi, theo ta hồi cung một chuyến."
Ta thắc mắc:
“Hả? Làm cái gì."
Thái tử hờ hững buông lời:
“Phụ thân ta hôm kia c.h.ế.c rồi, về chịu tang."
Ồ, lần này đúng là trời sập thật rồi.
Hửm??
Chu Thừa Nghi lắc lắc cái đầu, mờ mịt nhìn ta.
Ta càng mờ mịt nhìn lại hắn!
Không phải chứ, Thái tử điện hạ a!
Phụ thân ngươi băng hà rồi!
Mà ngươi vẫn còn... với ta!
Thái tử vui vẻ sờ sờ sợi dây đỏ trên cổ tay, tinh thần vô cùng sảng khoái tuyên bố:
“Bí mật không phát tang, làm sinh thần cho nàng xong trước đã, đỡ làm ảnh hưởng tâm trạng tốt của mọi người."
Ta và Chu Thừa Nghi như hai con ngỗng ngốc nghếch, lóc cóc theo sát Thái tử đi vào cung.
Cô cô ta đứng trước cung Quan Thư, ngước nhìn tấm biển Hoàng thượng đích thân ngự bút viết cho người.
Người quay đầu nhìn ta, cười tủm tỉm dõng dạc tuyên bố:
“Đại Bảo, sinh thần vui vẻ, chúc mừng con, tự do rồi~"
Ta lập tức xông qua nắm lấy tay người.
Cô cô ta hăng hái tự hào khoe:
“Ta sắp thăng làm Hoàng Quý Thái phi rồi! Từ nay về sau hô mưa gọi gió! Lý Dung ta đời này, rốt cuộc cũng có được tất cả!"
Ồ, người hoàn toàn không đau buồn chút nào.
Ta chỉnh đốn lại nét mặt rồi nói:
“Cô cô, cũng chúc mừng người."
Cành cây bên trong tường cung Quan Thư vượt qua tường vươn ra ngoài.
Không có kẻ nào tới cắt tỉa nó cả.
Mùa xuân này, rồi cả mùa xuân năm sau nữa, vẫn sẽ còn rất nhiều câu chuyện xảy ra.
Tỷ như, Lý Đại Bảo sẽ trở thành tướng soái dũng mãnh đứng đầu tam quân.
Tỷ như, có một ngày Tân đế bế trên tay một đứa trẻ tuyên bố đó là người thừa kế của hắn.
Lại tỷ như, đôi ba chuyện vụn vặt không thể không nói giữa Lý tướng quân, Tân đế và Vương gia Tiêu Kỳ.
Có một ngày nọ ở trong cung.
Tiêu Kỳ rốt cuộc không nhịn nổi nữa gào lên:
“Hoàng huynh! Coi như đệ cầu xin huynh đấy, đừng có dịch dung thành bộ dạng của đệ mà xuất cung nữa! Thần đệ hai mươi lăm tuổi đầu rồi, vẫn chưa thể thành thân, đều là do ai ban tặng a?!"
<Hoàn>