🍉

Chương 6

Đích Nữ Thợ Rèn Đông Châu Lý Đại Bảo! · Lạp Bút Tiểu Tửu

‹ Chương trướcChương sau ›

Cô cô ôm chặt lấy ta lẩm bẩm tự ngữ:

“Đại Bảo, lúc ở Đông Châu, con dựa vào trực giác và thiên phú trở thành thợ săn xuất sắc nhất. Còn ta mượn nhan sắc và sự thông minh trở thành phu nhân phú quý nhất Đông Châu. Nhưng hoàng thành quá lớn, lớn đến mức chúng ta bắt buộc phải mượn thế lực của người khác, mới có thể sống sót. Cô cô biết con chắc chắn sẽ nhận ra tên thích khách kia, cho nên mới phái hắn lẻn vào điện Minh Hoa. Ta đã lợi dụng con."

Ta nâng khuôn mặt người lên, kiên định nói:

“Cô cô, đừng khóc. Hoàng thành có lớn đến đâu, nhưng chỉ cần cả nhà chúng ta ở bên nhau, sẽ không bao giờ lạc đường."

Cô cô lau nước mắt, vừa khóc vừa cười:

“Haiz, thật ra ban đầu ta tiếp cận hắn, cũng chỉ là nhắm trúng con ngựa của hắn, muốn mang về cho con. Kỳ diệu khó hiểu làm sao, thế nào mà lại đi đến bước đường này."

Ta liếc người một cái, nhỏ giọng nói:

“Nhưng thưa cô cô, lúc trước người cũng nói tiếp cận phú thương Đông Châu, chẳng qua là nhắm trúng cung tên của ông ta, muốn mang về làm quà cho ta. Thật ra, chẳng có gì kỳ diệu khó hiểu cả. Người biết rõ mình muốn gì mà."

Cô cô ta nín khóc, hung hăng véo má ta:

“Đại Bảo thối! Lại vạch trần ta. Nhỏ tuổi như thế, khôn ranh vậy để làm gì!"

Ta vỗ vỗ cánh tay người, trấn an:

“Thế nhưng, cung tên của phú thương quả thật đang ở trong tay ta, hãn huyết bảo mã của Hoàng thượng cũng được nuôi ở nhà chúng ta rồi. Cho nên cô cô, người đừng tự trách hay áy náy nữa. Đường đã chọn rồi, thì cứ phải bước tiếp thôi. Khi đi săn, kỵ nhất là do dự ngó trước ngó sau, nhất định nhất định phải đủ kiên định."

13

Sau ngày hôm đó rời khỏi cung.

Ta liền lén lút đến bái phỏng Trung Vũ Hầu một chuyến, ông ấy đồng ý nhận ta làm đồ đệ.

Ta cả ngày bận rộn theo ông ấy tới đại doanh Tây Sơn luyện binh, mệt mỏi đi sớm về khuya.

Khó khăn lắm mới được nghỉ ba ngày, ta ở nhà ngủ liền ba ngày.

Mẫu thân lôi ta từ trong ổ chăn ra.

Ta nghe tiếng chim chóc bên ngoài hót ríu rít, ngẩng đầu lên nhìn, chợt thấy cây đào trong sân đã đâm chồi nảy lộc.

Mẫu thân vỗ vỗ đầu ta:

“Tỉnh lại đi, Lý Đại Bảo! Mùa xuân tới rồi."

Phụ thân ta từ bếp thò đầu ra, ha hả cười lớn:

“Lý Đại Bảo! Mùa xuân đến rồi! Sinh thần của con cũng tới rồi!"

Nhanh vậy sao.

Sinh thần mười bảy tuổi của ta a.

Hôm nay, là tiết Lập xuân sao?

Phụ thân làm nguyên một bàn thức ăn.

Mẫu thân hối thúc ta:

“Mau mang rương bách bảo của con ra đây, chuẩn bị đựng quà sinh thần bọn ta tặng con rồi."

Ta ra gốc cây đào đào rương bách bảo của mình lên.

Một chiếc rương lớn, chứa đầy ắp những thứ ta tích góp được mấy năm nay.

Chiếc thìa thổi lên nghe như tiếng nước chảy.

Một hòn đá trông như trứng ốp la.

Một cây gậy vô cùng vô cùng thẳng tắp.

Mẫu thân nhấc tay, đặt vào trong một thanh đao.

Phụ thân xoa tay múa chân hưng phấn nói:

“Đây chính là thanh đao đầu tiên cha rèn sau khi tới kinh thành đấy! Đại Bảo, mau xem thử đi."

Ta cầm thanh đao kia lên.

Ánh sáng lạnh toát ra khỏi vỏ.

Đi kèm theo âm thanh dị kỳ.

Trên chuôi đao khắc hai chữ.

[Bảo Đao]

Năm ta mười tuổi, đã muốn sở hữu một thanh tuyệt thế hảo đao.

Lúc đó phụ thân không chịu rèn cho ta.

Ông nghiêm túc nói:

“Đại Bảo, đao là hung khí cũng là lợi khí. Đợi đến ngày con thực sự trưởng thành, biết thanh đao này nên vung về hướng nào, con nhất định sẽ có được thanh đao của riêng mình."

Ta liền nói:

“Nếu ta thực sự có được thanh đao của riêng mình, vậy thì sẽ gọi là Bảo Đao! Hahaha, đao của Lý Đại Bảo, Bảo Đao, trên thế gian này không có cái tên nào uy phong hơn thế nữa."

Cuối cùng ta cũng có được thanh đao hằng mơ ước.

Ta chăm chú nhìn thanh đao này.

Cũng đã hiểu rõ trưởng thành mà phụ thân nói là có ý gì.

Khoảnh khắc biết được đao phải vung về hướng nào, chính là lúc con người thân bất do kỷ.

Mẫu thân xoa xoa đầu ta hỏi:

“Sau khi tới kinh thành, có phải là không vui lắm không?"

Ta lắc đầu, buột miệng đáp:

“Cũng vui, mà cũng không vui."

Giây phút này.

Ta bỗng nhiên thấu hiểu được tâm trạng trong câu nói "thích, cũng không thích" của cô cô.

14

Trong những ngày tháng đã qua, ta làm quen với tòa thành này trong sự phấn khích và kinh ngạc.

Ở kinh thành, ta có thể học hỏi được rất nhiều thứ.

Lúc ta theo Chu Thừa Nghi lén lút đi xem Trung Vũ Hầu điểm binh.

Nhìn thấy các tướng sĩ trên giáo trường mỗi người mỗi tài năng, cảm thấy nhiệt huyết sục sôi.

Thương pháp của Trung Vũ Hầu thi triển càng thêm xuất thần nhập hóa.

Ta ở Đông Châu đánh khắp nơi không địch thủ, thế mà ở dưới tay Trung Vũ Hầu chỉ chống đỡ được mười chiêu.

Nhưng Chu Thừa Nghi đã khiếp sợ không thôi.

Hắn bảo cả đại doanh Tây Sơn này người có thể vượt qua mười chiêu trong tay phụ thân hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay, được ba người.

Trung Vũ Hầu chỉ điểm võ nghệ cho ta, rất nhanh ta đã có thể vượt qua mười lăm chiêu, rồi hai mươi chiêu.

Nhưng khi ta thấy Thái tử đến.

Người người rào rào quỳ rạp xuống đất, sơn hô thiên tuế.

Thái tử thấy ta, cực nhanh dùng chân gạt đầu gối ta một cái, kéo tuột ta vào trong doanh trướng.

Ta nhìn ra ngoài một cái, căng thẳng nói:

“Thái tử, nam nữ thụ thụ bất thân a!"

Thái tử hừ lạnh một tiếng:

“Lúc ở Đông Châu, khi ngươi lôi ta vào ổ chăn sưởi ấm, sao không nói câu này."

Không thèm giả vờ nữa luôn đúng không!

Ta không thèm tiếp lời!

Thái tử trầm ngâm một lát rồi nói:

“Lý Đại Bảo, cô cô ngươi muốn để ngươi tiếp quản Kỳ Lân Vệ, ta đã đồng ý rồi."

Kỳ Lân Vệ là lực lượng trung kiên bảo vệ hoàng thành.

Nắm giữ Kỳ Lân Vệ, có thể cầm Kỳ Lân Phù bất cứ lúc nào điều động mười vạn binh quyền trong thiên hạ.

Quyền lực này, lớn đến mức dọa người, từ trước đến nay chỉ có Thái tử tự mình nắm giữ.

Ta không cần.

Hiện tại năng lực của ta còn chưa đủ.

Ta lắc đầu từ chối:

“Cô cô ta nói ngươi thích ta, ta liền có thể có được rất nhiều thứ mình muốn. Nhưng ta cảm thấy ngươi không thích ta, ta cũng vẫn có thể giành lấy thứ ta muốn. Trung Vũ Hầu đã nói, đợi đến khi ta có thể vượt qua trăm chiêu trong tay ông ấy, sẽ truyền thương pháp cho ta."

Trong mắt Thái tử là gợn sóng mà ta nhìn không thấu.

Ánh mắt hắn luôn mang theo thứ cảm xúc thâm trầm.

Không giống như lúc ở Đông Châu, bình yên đến mức khiến người ta liếc mắt là nhìn thấu.

Có lẽ, thân bất do kỷ không chỉ có một mình hắn.

Thái tử thẳng thắn lên tiếng:

“Thương pháp nhà họ Chu truyền cho con trai, con dâu. Trung Vũ Hầu mang ngươi và Chu Thừa Nghi ra vào đại doanh Tây Sơn, rõ ràng là nhắm trúng ngươi gả vào nhà họ Chu. Nếu ngươi và Chu Thừa Nghi hai tình cùng duyệt, ta sẵn lòng thành toàn. Nhưng ngươi chỉ là không muốn tiến cung, nên mới trốn tránh ta như vậy. Điều này có phải là hơi bất công với ta không."

Hắn đúng là mọc ra cái miệng giảo hoạt.

Làm ta không có cách nào giả vờ hồ đồ được nữa.

Nhưng ta có thể học hắn, giả làm người câm.

Ta nhìn không khí, a ba a ba a ba.

Thái tử bị ta chọc cho bật cười, nhét một múi quýt vào miệng ta:

“Tối nay ngươi nhịn cơm đi, uống gió Tây Bắc là no rồi."

Sau khi Thái tử đi.

Chu Thừa Nghi bước vào, hắn đánh giá ta một cái, thở dài:

“Sao ngươi không nói cho biểu ca ta biết, phụ thân ta đã nhận ngươi làm đồ đệ rồi? Haiz, phụ thân ta cũng là kẻ cáo già lõi đời rồi. Trong gia yến nghe Thái tử từ chối để ngươi cùng ta vào đại doanh Tây Sơn, là biết biểu ca có lòng với ngươi rồi. Về nhà xong, ông lập tức bắt ta quỳ ở từ đường, trước bài vị của mẫu thân ta mà thề, không được nảy sinh tình cảm nam nữ với ngươi."

Thái tử nói hai tình cùng duyệt.

Chu Thừa Nghi nói tình cảm nam nữ.

Haiz, cái thứ tình cảm này, đúng là làm cho người ta mệt mỏi mà.

Nửa ngày sau, ta mới rặn ra được một câu:

“Thế không tính chuyện cưới xin gì hết, lén mọi người chung đụng tìm hiểu một chút được không?"

Chu Thừa Nghi kinh ngạc đến rớt cả cằm, nhìn trái nhìn phải, kề sát ta nói:

“Ngươi nói hai đứa mình vụng trộm á? Ờ... Lý Chiêu Chiêu, tuy ta đối với ngươi cũng có chút hảo cảm... nhưng cũng đâu thể không cần danh phận mà phát điên như thế được..."

Ta nhìn bộ dạng của hắn, nhịn không được buột miệng:

“Chu Thừa Nghi, ta thấy ngươi có vẻ không được thông minh cho lắm, sư phụ luôn tẩn ngươi là đáng đời."

Chu Thừa Nghi lại càng thêm trợn mắt há mồm:

“Đồ ngốc như ngươi mà còn có mặt mũi bảo ta không thông minh sao."

Chậc.

Cả hai đứa bọn ta đều cảm thấy đối phương không quá thông minh.

Rốt cuộc ai mới là kẻ ngốc, trời mới biết!

15

Ăn mừng sinh thần ở nhà xong thì trời đã tối muộn.

Chu Thừa Nghi và Tiêu Lộc cùng đến nhà tìm ta chơi.

Ta lôi rương bách bảo ra, cho Tiêu Lộc chọn quà.

Chu Thừa Nghi tò mò lên tiếng:

“Lần trước hắn tới, sao ngươi không cho hắn chọn."

Ta không đếm xỉa tới hắn.

Tiêu Lộc lựa tới chọn lui, vậy mà chỉ cởi bỏ sợi dây đỏ trên [Bảo Đao].

Ở Đông Châu có một quy củ.

Mỗi thanh đao mới xuất vỏ, đều phải buộc một sợi dây đỏ thỉnh từ miếu Bồ T.á.t về.

Ngụ ý bình an.

Nhưng sợi dây đỏ này, lại được buộc trên cổ tay của Tiêu Lộc.

Chu Thừa Nghi nhìn Tiêu Lộc, rồi nhìn ta, biểu cảm cực kỳ phức tạp.

Tiêu Lộc đi phía trước.

Chu Thừa Nghi kéo ta lại, căng thẳng nói:

“Ta nói này Lý Chiêu Chiêu, tình huống của ngươi rất phức tạp rồi đấy. Ngươi chân đạp hai thuyền? Chuyện này nếu để Thái tử biểu ca phát hiện, thì phải làm sao?"

Ta ra vẻ cao thâm khó lường:

“Ngươi thì biết cái gì, cái này gọi là năng lực. Nếu ngươi bằng lòng, ta có thể chân đạp ba thuyền, đảm bảo không lật."

Kết quả Tiêu Lộc đột ngột quay người lại.

Tên này, tai thính thật đấy.

Chu Thừa Nghi buông vội tay ta ra, sợ hãi đến lắp bắp:

“Ờ ờ ờ, biểu đệ, đệ nghe ta nói. Đây là, nghiệt duyên a. Nữ nhân Lý Chiêu Chiêu này, không phải lương phối đâu. Đệ nghe ca ca khuyên. Đệ mà đòi thắt cổ trên cái cây xiêu vẹo này của nàng ta, là không có tương lai đâu."

Tiêu Lộc thản nhiên nói:

“Ta bằng lòng. Có thắt cổ c.h.ế.c cũng được."

Ta đi tới, nắm lấy tay Tiêu Lộc, hôn lên môi hắn một cái, quay đầu nhìn Chu Thừa Nghi:

“Nghe thấy chưa, hắn bằng lòng."

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.