🍉

Chương 1

Gió Lạnh Thổi Hoa Quế Bay Như Tuyết Thơm · Kim Mãn Đường

‹ Chương trướcChương sau ›

Ngày ta lên kinh thực hiện hôn ước.

Cũng vừa khéo, cả nhà vị hôn phu vì tội tham ô mà bị bãi quan, lưu đày.

Họ sợ sẽ làm liên lụy đến ta, bèn viết một phong thư từ hôn, khuyên ta đi tìm lương nhân khác.

Lại sợ ta không có lộ phí hồi hương.

Cả nhà chạy vạy gom góp, nhưng cũng chỉ được vỏn vẹn ba lượng bạc đưa cho ta.

Ta nhìn gian nhà tranh tàn tạ, rách nát.

Lại nhìn sang vị hôn phu tuy sa cơ lỡ vận nhưng vẫn giữ nguyên cốt cách quân tử.

Ta bèn nói: "Chi bằng ta vẫn cứ gả cho chàng đi. Ta biết làm việc nhà nông, sẽ không c.h.ế.c đói được đâu."

1.

"Nàng nếu gả cho ta, e rằng sau này chẳng còn ngày nào được yên ổn."

Thôi gia Đại lang mang vẻ mặt đầy áy náy.

Dường như chàng thực sự không muốn làm liên lụy đến ta.

Lời chàng nói chẳng sai chút nào.

Ta vừa mới chân ướt chân ráo vào kinh, đã nghe phong thanh chuyện Thôi gia bị Quan gia chán ghét mà tịch biên gia sản.

Bên ngoài đồn là do tham ô.

Nhưng thực chất là bởi Thôi gia bị cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt ngôi vị.

Nay Thôi gia chịu án lưu đày đã là kết quả nhờ bao người trên triều đường cầu tình.

Chẳng ai dám chắc liệu có ngày nào Quan gia đổi ý, muốn Thôi gia phải chịu cảnh tru di cả nhà hay không.

Thôi Đại lang nói lời tình chân ý thiết:

"Lúc nàng về quê, nếu có ai hỏi đến, nàng cứ việc đẩy hết mọi lỗi lầm lên đầu ta là được."

"Sẽ không làm tổn hại đến thanh danh của nàng đâu. Ba lượng bạc này coi như chút lộ phí, mong nàng đừng chê ít."

Ánh sáng ban ngày hắt vào trong gian nhà tranh vẫn còn chút ảm đạm.

Ta ngồi trên chiếc ghế đẩu duy nhất trong nhà.

Thôi Hành Bạch tràn đầy vẻ hối lỗi cùng áy náy.

Ta lén ngước mắt nhìn chàng.

Hoàn toàn chẳng để lọt tai những gì chàng đang nói.

Trong lòng chỉ mải suy nghĩ.

Quả nhiên tin tức ta nghe ngóng được suốt dọc đường đi không hề sai.

Thôi gia Đại lang sinh ra cực kỳ tuấn tú.

Lại còn là một bậc chính nhân quân tử.

Khi A nương ta còn sống, người từng dặn dò ta rằng:

Nếu ta muốn chọn lang quân, nhất định phải tìm một người có bản tính tốt đẹp.

Như vậy thì sau này, dù cuộc sống có ra sao, chung quy cũng sẽ không đến nỗi nào.

Thôi gia nay đã sa sút, nhưng Thôi Hành Bạch vẫn giữ cốt cách quân tử đoan chính như xưa.

Sợ làm liên lụy đến ta nên nguyện ý từ hôn.

Sợ ta bị ô uế thanh danh lại bảo ta đổ hết tội lỗi lên đầu chàng.

Lại sợ ta về quê không có lộ phí, bèn gom góp chút bạc vụn cuối cùng của cả nhà đưa cho ta.

Vừa nãy cách một tấm rèm ta đều đã nhìn thấy cả rồi.

Thôi mẫu đã tháo cả cây trâm bạc duy nhất còn lại trên đầu xuống...

...

Ta ngước mắt nhìn chàng, trong đáy mắt đượm ý cười:

"Thôi lang quân, chàng nhất quyết không chịu cùng ta hoàn thành hôn ước như vậy, chẳng lẽ là đã có người trong lòng?"

"Chưa từng."

"Vậy chẳng lẽ chàng chê ta một chữ bẻ đôi cũng không biết, thân phận chỉ là thôn nữ làm nông, không môn đăng hộ đối với Thôi gia chàng?"

"Sao có thể chứ."

Thôi Hành Bạch sợ ta hiểu lầm, vội vàng giải thích:

"Cô nương cực kỳ tốt, là Thôi mỗ hiện giờ không xứng với nàng."

Ý cười trong mắt ta càng thêm đậm:

"Nói như vậy, nghĩa là chàng cũng có ý với ta rồi, đúng không?"

Thấy ta quyết ý không từ hôn, người nhà họ Thôi đứng ngoài cửa lúc này mới bước vào.

Thôi mẫu nắm chặt tay ta, rưng rưng nước mắt, khen ta là đứa trẻ ngoan.

"Hành Bạch có được thê tử như con, đúng là phúc khí của nó. Sau này nếu nó có chỗ nào không phải với con, ta sẽ thay con đánh gãy chân nó. Quyết không để nó ức hiếp con đâu."

2.

Tuy đã ở lại Thôi gia, nhưng ta và Thôi Hành Bạch vẫn chưa bái đường thành thân.

Một là vì Thôi gia hiện giờ đang lúc mưa gió bập bềnh, hai là họ vẫn sợ làm liên lụy đến ta.

Đêm đến, Thôi Hành Bạch đứng dưới cửa sổ hỏi vọng vào:

"Nàng lên kinh bấy lâu nay, có muốn viết một phong thư về nhà để gia đình yên tâm không?"

"Nếu nàng có lời gì muốn nhắn gửi, cứ nói với ta, ngày mai ta sẽ ra trạm dịch gửi đi."

Thôi Hành Bạch nhắc đến thư nhà, làm ta nhớ lại lúc trước khi đi, bá phụ bá mẫu đã dặn dò ta kỹ lưỡng.

"Lần này con lên kinh thực hiện hôn ước, nếu phải chịu ấm ức thì hãy quay về ngay. Nhà ta tuy không giàu có, nhưng vẫn lo được cho con miếng cơm manh áo."

"Cũng trách cha con, năm xưa ông ấy và Thôi lão gia vừa là đồng môn vừa cùng đỗ tú tài, ông ấy ngỡ là duyên phận lớn lao nên mới định hôn sự cho con và đại lang nhà họ. Nào ngờ ông ấy phận mỏng, chỉ vì một trận phong hàn mà cứ thế ra đi."

Giọng bá mẫu nghẹn ngào: "Nếu không thì A Diêu nhà ta cũng là tiểu thư con quan rồi. Đâu đến nỗi khiến ta phải lo lắng thế này."

Ta không muốn nhìn bá mẫu khóc, liền vội an ủi:

"Nếu Thôi gia coi thường con không biết chữ, con sẽ ném tờ hôn thư vào mặt họ. Cửa cao nhà rộng thì sao chứ, con cũng chẳng ham. Đến lúc đó, không phải họ không cần con, mà là con không thèm họ. Con sẽ lại bắt thuyền về nhà là xong."

Bá mẫu lúc này mới bịn rịn buông tay, đưa tiễn ta lên thuyền.

Từ Thặng Châu lên kinh thành, dọc đường đi ta cũng dò la tin tức về Thôi gia.

Chỉ nghe nói gia phong nhà họ Thôi cực tốt. Nam tử bốn mươi tuổi mà không có con trai mới được phép nạp thiếp. Gia chủ Thôi gia hiện tại cũng chỉ có một phu nhân. Vì thế con cái không nhiều.

Người đính hôn với ta năm xưa chính là Thôi gia Đại lang.

Thôi Đại lang cũng là bậc quân tử đoan chính, giỏi cả thi thư lẫn cưỡi ngựa bắn cung. Chỉ nghe đồn tính tình chàng có phần cổ hủ, lạnh lùng.

Nhưng cũng chỉ là lời đồn đãi mà thôi. Rốt cuộc làm gì có bậc quân tử đoan chính nào lại đứng dưới cửa sổ nhà người ta bàn chuyện viết thư chứ.

Ta cười thầm không thành tiếng.

Thôi Hành Bạch dưới cửa sổ tưởng ta không nghe rõ, lại gõ nhẹ vào song cửa.

"Lý cô nương nếu chưa biết viết gì, vậy tối mai ta lại tới, được không?"

Dứt lời chàng định rời đi, ta vội gọi lại. Ngẫm nghĩ một chút rồi nói:

"Chàng cứ viết hai chữ thôi: Cực tốt."

Thôi gia đối đãi với ta cực tốt. Thôi gia Đại lang cũng cực tốt. Người nhà họ Thôi ai cũng là người tốt cả.

Còn chưa đợi chàng đáp lời, Thôi mẫu từ trong nhà đi ra.

"A Diêu, con nhoài người bên cửa sổ làm gì thế? Gió thu lạnh lắm, cẩn thận kẻo nhiễm hàn."

Ta rũ mắt nhìn xuống, bóng người bên song cửa đã biến mất từ bao giờ.

Ta cười đáp: "Con đang ngắm con ngỗng ngốc ạ."

"Làm gì có con ngỗng nào, sao ta chẳng thấy?"

Ta đáp: "Người vừa ra là nó bay đi mất rồi."

Thôi mẫu cười bảo, mùa thu thì làm gì có ngỗng trời.

Còn chưa kịp giải thích rõ ràng, trong sân bỗng có một toán Cẩm Y Vệ xông vào.

Bọn họ truyền thánh chỉ, lệnh cho Thôi gia phải lập tức lên đường đi lưu đày.

Biến cố này ập đến quá gấp gáp, lại chẳng hề có chút phong thanh nào trước đó. Rõ ràng không phải là điềm lành.

Nam quyến và nữ quyến Thôi gia không đi cùng một đường.

Trước khi đi, Thôi Hành Bạch hạ giọng dặn đi dặn lại:

"Hiện giờ ở kinh thành kẻ muốn lấy mạng người nhà họ Thôi quá nhiều, các nàng tách khỏi bọn ta ngược lại là chuyện tốt. Chúng sẽ không làm khó cô nhi quả phụ các nàng đâu. Nếu nàng đến Duyện Châu hai tháng mà vẫn chưa thấy ta tới, thì đừng đợi ta nữa."

Thôi Hành Bạch siết chặt tay ta một cái.

Ta cảm nhận được chàng vừa nhét thứ gì đó vào tay mình.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.