🍉

Chương 7

Gió Lạnh Thổi Hoa Quế Bay Như Tuyết Thơm · Kim Mãn Đường

‹ Chương trướcChương sau ›

Thôi Hành Bạch vẻ mặt vội vã vừa vặn xông vào.

Chàng nhìn hắn với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:

"Ta đã bảo Diêu nương cực kỳ tốt, sao ngài cứ không chịu nghe."

"Ngài cứ khăng khăng đòi thử nàng ấy, đáng đời bị tạt trà nguội."

Ta lập tức sững sờ.

Triệu Ngũ cười nói:

"Đến giờ ta mới biết, trên đời này lại có nữ tử vừa trung trinh vừa đanh đá đến vậy, là ta thua rồi."

Nghe xong, ta mới vỡ lẽ.

Chuyện Triệu Ngũ trêu ghẹo ta hôm nay.

Hóa ra Thôi Hành Bạch đều biết cả.

Càng nghĩ ta càng thấy uất ức, giận sôi người.

Thôi Hành Bạch dè dặt định tiến lại gần, còn chưa kịp mở miệng.

Ta đã giơ tay giáng cho chàng một cái tát.

Chát!

Thôi Hành Bạch sững sờ.

Nước mắt ta không kìm được mà tuôn rơi.

"Thôi Hành Bạch, chàng không phải là con người! Ta đợi chàng lâu như vậy, còn cùng chàng đi lưu đày, thế mà chàng lại hùa với người ngoài để thử lòng ta."

Ta uất ức vô cùng.

Ta dùng cả tấm chân tình đối đãi với Thôi Hành Bạch.

Vậy mà chàng lại không tin tưởng ta.

Triệu Ngũ thấy vậy cũng hoảng hốt, định bước lên nói đỡ:

"Đều là lỗi của ta, chuyện này là chủ ý của ta, Hành Bạch trước đó không biết, nên mới..."

Ta thẳng tay tát luôn Triệu Ngũ một cái.

"Ta phi, ngươi tưởng ngươi là thứ tốt lành gì chắc, ngươi cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì đâu!"

Nói xong, ta khóc lóc chạy ra khỏi viện.

Về phòng liền thu dọn hành lý định bỏ về Thặng Châu.

Thôi Phiêu nghe tiếng động vội vàng chạy tới.

Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, con bé tức giận đi mách với Thôi phụ Thôi mẫu.

Thôi phụ Thôi mẫu giận đến mức đau cả ngực.

Thôi mẫu tuyên bố thẳng thừng:

"Cái thằng nghiệp chướng đó lại dám làm ra chuyện tày đình này. A Diêu con đừng lo, con mãi mãi là con dâu nhà ta, thằng Hành Bạch không được thì con đổi người khác!"

Thôi Hành Bạch không dám bước vào phòng, chỉ dám quỳ gối dưới bậc thềm bên ngoài.

Thôi phụ Thôi mẫu ngồi một bên, im lặng không nói một lời.

Thôi Phiêu nhìn ta rồi lại nhìn Thôi Hành Bạch, cũng chẳng dám hó hé nửa lời.

Thôi Hành Bạch lấy từ trong ngực áo ra một cây trâm phượng, cầu xin ta tha thứ:

"A Diêu, cầu nàng đừng bỏ ta. Tử tù phạm tội còn được quyền tự biện minh, nàng không thể cứ thế mà không cần ta nữa."

Chàng khóc, ta cũng khóc.

Vốn là ngày lành cả nhà đoàn tụ, cuối cùng lại biến thành một màn náo loạn.

Triệu Ngũ biết mình đã gây họa lớn.

Vội vàng chạy tới nói đỡ:

"Đệ muội tốt, chuyện hôm nay đều là lỗi của ta, là ta cố ý muốn thử muội, Hành Bạch thực sự không biết gì đâu."

Hắn hết vái chào lại đến hành lễ tạ lỗi.

13

Đêm ấy, ta không bỏ đi.

Chỉ là suốt mấy ngày liền, ta không nói với Thôi Hành Bạch nửa lời.

Triệu Ngũ thấy ta cũng lấm lét tránh mặt.

Chỉ có Cố Thù là ngày nào cũng mặt dày chạy tới phủ.

Thôi Hành Bạch ngày ngày viết thư, nhờ Thôi Phiêu chuyển tận tay ta.

Cố Thù ở bên cạnh cứ nói bóng nói gió châm chọc.

"Cố đại nhân, ngài rảnh rỗi thế sao, phủ Thanh Châu hết việc để làm rồi à?"

Ta cũng chẳng buồn cho Cố Thù sắc mặt tốt.

Lúc này Cố Thù mới chịu im miệng.

Sinh thần của ta vào cuối tháng Mười một.

Tiết trời ngày càng trở lạnh.

Từ kinh đô cũng truyền đến vài tin tức lớn.

Nghe đồn long thể của Quan gia đã không còn được an khang.

Triệu Ngũ cũng nhân lúc ấy mà rời khỏi Thanh Châu.

Thôi Hành Bạch cũng thường xuyên không thấy bóng dáng đâu.

Ngay cả Cố Thù cũng trở nên bận rộn.

Nhìn những lá thư Thôi Hành Bạch gửi đều đặn mỗi ngày, ta có chút lo lắng.

Chàng rốt cuộc đang làm gì vậy?

Trong lòng ta lờ mờ hiểu ra đôi chút.

Nói thật lòng, qua từng lá thư mỗi ngày, ta đã sớm tha thứ cho chàng rồi.

Nhưng trong lòng chung quy vẫn còn chút lấn cấn, khó chịu.

Vì thế ta vẫn cứ tránh mặt chàng.

Mãi cho đến ngày sinh thần của ta.

Thôi Phiêu thần thần bí bí dẫn ta đến điền trang.

Sắp đến tháng Chạp rồi, vậy mà cả ngọn núi lại nở đầy hoa đỗ quyên.

Tựa như những ngọn lửa rực cháy giữa ngày đông giá rét.

"A Diêu, sinh thần vui vẻ."

Thôi Hành Bạch chẳng biết từ đâu bước ra.

Trong lòng ôm một bó đỗ quyên đỏ rực.

Thôi Hành Bạch nghe Thôi Phiêu nói ta thích hoa đỗ quyên.

Thế là chàng liền trồng đỗ quyên trong nhà ấm.

Đợi đến sinh thần ta, chàng mới cho chuyển hết số hoa đã nở rộ đến điền trang này.

Sống mũi ta cay cay.

Cảnh vật trước mắt nhòe đi, chỉ còn thấy một màu đỏ rực rỡ.

"A Diêu, hôm đó là lỗi của ta, là ta khiến nàng đau lòng. Nàng tha thứ cho ta lần này, được không?"

Trong góc khuất, Triệu Ngũ và Cố Thù - hai kẻ bị bắt làm phu khuân vác - đang lén lút nhìn sang.

Bao nhiêu giận dỗi trong lòng ta đều tan biến hết.

Ta khẽ gật đầu.

Lớp mây mù tích tụ nơi đáy mắt Thôi Hành Bạch suốt mấy tháng nay rốt cuộc cũng tan đi.

Chàng bế bổng ta lên xoay vòng, vui sướng hỏi ta:

"A Diêu, nàng chịu tha thứ cho ta rồi, vậy chúng ta có thể thành thân được chưa!"

"Không được."

Ta làm bộ ra vẻ, nói:

"Chàng đã hứa rồi, mười dặm hồng trang, kiệu tám người khiêng, phượng quan hà bí, chàng vẫn chưa đưa tới cho ta đâu đấy."

Thôi Hành Bạch cười tươi rói tựa như một đứa trẻ.

Một tay chàng nhấc bổng ta ngồi lên vai, giọng nói vang vọng theo gió:

"Những gì ta đã hứa với nàng, nhất định sẽ không bao giờ quên."

14

Tháng hai năm sau, Yến Thế Tông băng hà.

Triệu Ngũ đăng cơ, đổi niên hiệu thành Cảnh Nguyên.

Sắc phong Thôi Hành Bạch làm Thủ phụ.

Tháng ba năm ấy, vị tân Thủ phụ liền cầu xin Tân đế ban hôn, thực hiện lời hứa về một lễ cưới với phượng quan hà bí.

...

Thôi Hành Bạch mặc một thân quan phục màu đỏ thẫm, lưng thắt đai ngọc khảm tơ.

Trong lòng chàng ôm chặt thánh chỉ.

Trong đáy mắt tràn ngập ý cười.

Chàng chạy như bay về phía ta.

"Tạ Diêu, ta đến cưới nàng đây!!!"

<Hoàn>

 Truyện do Mèo Bủng Beo thực hiện, Follow Mèo Bủng Beo để đón xem sớm nhất những bộ truyện mới và thú dzỵ nhé:
👉 Fanpage Mèo Bủng Beo

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.