10
Thanh Châu tiết trời quang đãng, nhưng sóng gió ngoài biển khơi lại dữ dội vô cùng.
Thôi Hành Bạch đã khởi hành được hơn ba tháng rồi.
Nhưng hắn vẫn còn lênh đênh trên hải thuyền.
Tính từ lần Ngũ hoàng tử dùng chim ưng Hải Đông Thanh truyền tin đến nay cũng đã quá nửa tháng.
Biển trời một màu, sóng to gió lớn cuồn cuộn như muốn nuốt chửng cả con thuyền.
Thời tiết trên biển chính là như vậy.
Hôm qua trời còn trong xanh, hôm nay đã mưa sa bão táp.
Thôi Hành Bạch chợt nhớ tới Tạ Diêu.
Những thương nhân thường xuyên ra khơi buôn bán ở vùng biển này, thường thích nói lời yêu thương ra khỏi miệng.
Bởi họ không biết được, lần ra khơi nào mình sẽ phải bỏ mạng giữa biển cả.
Hắn có chút hối hận.
Lẽ ra hắn nên sớm bày tỏ tâm ý của mình với nàng mới phải.
Nếu chẳng may hắn vùi thây đáy biển.
Cả đời này Tạ Diêu sẽ chẳng bao giờ biết được tấm chân tình của hắn.
Nhưng hắn không hối hận vì đã làm việc cho Ngũ hoàng tử.
Ngũ hoàng tử đã hứa với hắn.
Nếu ngài ấy đăng cơ, nhất định sẽ rửa oan cho Thôi gia.
Cũng may hắn vẫn còn chút khí vận.
Hắn còn sống mà khai thông được con đường thương buôn trên biển.
Lại còn mang được tấm bản đồ hải vực hoàn chỉnh trở về.
Ngũ hoàng tử hỏi hắn, hắn muốn thứ gì.
"Thần muốn xin Điện hạ ban cho thần một bộ phượng quan hà bí*."
A Diêu của hắn tốt đẹp đến nhường ấy.
Nàng xứng đáng được đội mũ phượng, khoác khăn quàng vai, mười dặm hồng trang, tám người khiêng kiệu mà gả cho hắn.
Ngũ hoàng tử cười lớn vui vẻ.
Ngài nói: "Ngươi vậy mà lại si tình đến thế, vậy chi bằng để ta thử một lần xem sao?"
"Để xem Diêu nương trong miệng ngươi, rốt cuộc tốt đẹp đến mức nào."
Thôi Hành Bạch đương nhiên là không sợ.
Diêu nương rất tốt.
Nhưng hắn không thích sự thăm dò, thử thách lòng người.
"Điện hạ, việc này cực kỳ tổn thương nhân tâm, thần không nguyện ý."
Hơn nữa hắn cũng sợ.
Hắn chỉ là một tội thần, hắn sợ A Diêu không cần hắn nữa.
11
Ta nhớ Thôi Hành Bạch. Chàng đi từ tháng Giêng.
Nay đã là tết Trùng Dương rồi.
Mà chàng vẫn chưa trở lại.
Ta có chút lo lắng.
Tiết trời chuyển lạnh, chàng có thêm áo ấm không?
Khí hậu trên biển thất thường, chàng ăn có no không?
Ta sầu muộn ngồi vẽ những vòng tròn trên giấy.
"A Diêu, tỷ lười biếng, muội bảo tỷ luyện chữ, tỷ lại ngồi vẽ vòng tròn!"
Thôi Phiêu không biết từ đâu chui ra.
Ta cười làm lành: "A Phiêu tốt bụng của ta, muội tha cho ta đi, hay là để ta đi xem sổ sách thì hơn. Ta có định thi Trạng nguyên đâu, biết mặt chữ là tốt lắm rồi. Ta thực sự không phải là người có khiếu đọc sách. Vừa nghe đến mấy cái 'chi, hồ, giả, dã' là ta lại buồn ngủ rũ ra."
Nửa năm nay, Thôi Phiêu như bị nghiện vậy.
Cứ rảnh là dính lấy ta.
Ngày ngày dạy ta đọc sách luyện chữ.
Còn nghiêm túc hơn cả đám trẻ con vỡ lòng mà phụ thân dạy.
Thỉnh thoảng Cố Thù đến nhà làm khách.
Thôi Phiêu mới chịu thả ta ra khỏi thư phòng.
Nhưng con bé cũng chằm chằm nhìn ta bên cạnh.
Qua một nén nhang, lại bắt ta tiếp tục đọc sách.
Ta thường thấy vẻ mặt Cố Thù phức tạp. Hình như hắn có điều muốn nói riêng với ta.
Chỉ là Thôi Phiêu hoàn toàn không cho hắn cơ hội.
Ta cũng vui vì Thôi Phiêu chen ngang.
Chủ yếu là Cố Thù cứ thích nói mấy câu ta nghe không hiểu.
Nói cái gì mà "Ký kiến quân tử, vân hồ bất hỉ" (Gặp được người quân tử, sao có thể không vui).
Đọc xong còn chằm chằm nhìn ta, hỏi ta thấy thế nào.
Ta thực sự nghe mà đau cả đầu.
Quân tử cái gì chứ.
Ta chỉ muốn xem sổ sách thôi.
Khó khăn lắm mới đợi đến lễ tế tổ Trùng Dương.
Ta coi như thở phào nhẹ nhõm.
Lén chuồn xuống bếp, cùng Thôi mẫu nấu canh thịt đậu tương.
Ta nhìn lửa trong bếp lò.
Mùi thơm nức mũi bay quanh chóp mũi.
"Vị tiểu nương tử này nấu canh thịt thơm quá. Không biết có thể cho ta xin một bát không? Ta đã nửa năm nay chưa được ăn bữa nào no rồi."
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.
Ta quay đầu lại, va vào đáy mắt đang ngập tràn ý cười.
Thôi Hành Bạch đen đi đôi chút.
Chàng bưng cái bát không, nhìn ta với vẻ đáng thương.
Chàng cười nói:
"Tiểu nương tử nếu không chịu bố thí cho ta một bát, e là ta c.h.ế.c vì thèm mất thôi."
12
Thôi Hành Bạch không trở về một mình.
Đi cùng chàng còn có một vị Triệu Ngũ công tử.
Người này khí độ bất phàm.
Nghe nói là bạn hữu kết giao trên đường.
Nhưng thần sắc của Thôi phụ rõ ràng có chút khác thường.
Ta giả vờ như không thấy, chỉ coi hắn là một người bạn bình thường.
Thôi Phiêu và Triệu Ngũ công tử lại trò chuyện rất tâm đầu ý hợp.
Qua những lời đối đáp, ta nhận thấy Triệu Ngũ kiến thức uyên bác, thân phận cũng không hề tầm thường.
Trong thiên hạ, dòng họ tôn quý nhất chẳng phải là họ Triệu sao.
Mà đương kim Thánh thượng cũng có năm vị hoàng tử.
Tuổi tác của vị Ngũ hoàng tử kia lại vừa khéo tương đồng với vị Triệu Ngũ công tử này.
Dùng cơm xong, ta dẫn người đưa Triệu Ngũ đi nghỉ ngơi.
Chỉ là ta vừa định bước ra khỏi cửa.
Triệu Ngũ đã chặn ta lại.
Ta không biết hắn có ý đồ gì.
Hắn chỉ cười híp mắt nhìn ta:
"Ta nghe Hành Bạch nói thê tử chưa cưới của hắn cực tốt, trăm nghe không bằng một thấy, Diêu nương tử quả nhiên khí chất bất phàm."
Hắn cứ nói chuyện vòng vo với ta.
Ta chẳng muốn dây dưa với hắn.
Thôi Hành Bạch vừa mới trở về, ta còn có bao nhiêu lời muốn nói với chàng đây này.
Nhưng Triệu Ngũ dường như không nhìn ra sự miễn cưỡng của ta.
Cứ tự nhiên nói tiếp:
"Diêu nương tử là nhân vật xuất sắc nhường này mà đi theo Hành Bạch thì thật uổng phí, chi bằng theo ta đi."
"Thân thế và gia sản của ta hùng hậu hơn Hành Bạch gấp nhiều lần, huống hồ Thôi gia hiện giờ vẫn là tội thần của triều đình..."
Ta nghe mà giận run người.
"Lời lẽ của ngươi thật chối tai. Thôi lang kết giao bằng hữu với ngươi, ngươi lại nhòm ngó thê tử chưa cưới của hắn. Ngươi đúng là cầm thú."
Trên bàn vừa khéo có chén trà nguội, ta thuận tay cầm lên, tạt thẳng vào mặt hắn.
Rồi phỉ nhổ một tiếng:
"Ngay cả kẻ mãng phu không biết chữ cũng còn biết, bằng hữu chi thê bất khả khi*. Ngươi đường đường là hoàng tử, ta thấy ngươi còn chẳng bằng dân thường."
(Vợ của bạn thì không được trêu ghẹo/ức hiếp).
Triệu Ngũ sững sờ.
Ta vẫn chưa hết giận, định ném cái chén vào hắn.
Hắn vội vàng né tránh, miệng liên tục kêu lớn:
"Hành Bạch, cứu ta, ta sai rồi!"