11.
Tranh thủ lúc hắn còn chưa phát hiện nước trong hồ thực ra chẳng sâu, đứng thẳng người cùng lắm cũng chỉ ngập đến cằm, ta liền vội vàng chuồn mất.
Bình an vô sự quay lại tẩm điện, vừa mới lim dim đã bị người kéo dậy rửa mặt thay đồ.
Ta ngái ngủ hỏi:
"Cha đâu rồi?"
Cung nhân mỉm cười đáp:
"Bệ hạ lo cho người, trời vừa sáng đã tự mình tới Thái miếu kiểm tra lễ vật rồi, còn đặc biệt dặn tiểu điện hạ cứ ngủ thêm, chỉ cần đúng giờ là được, không cần quá..."
Nàng cắn lưỡi, cố ý đổi cách nói:
"Không cần quá mệt."
【Kỳ thực chẳng dịu dàng đến thế.】
【Ta dậy sớm ta làm chứng, bạo quân nói là đừng tới sớm quá, kẻo lại cho bọn lão già kia và lũ con cháu nhà họ một phen lên mặt, để chúng nó được thể trèo lên đầu!】
Cha ta đúng là tốt mọi bề, chỉ tiếc không chịu làm con ta.
"Vậy còn thái phó?"
"Thái phó hôm nay không vào cung, lát nữa sẽ cùng bá quan triều thần tiến điện. Phải rồi, tối qua ngài ấy cũng sai người gửi thư tới, dặn tiểu điện hạ không cần quá căng thẳng, cho dù thật sự có sơ suất ở khâu nào, ngài thà..."
Nàng ngập ngừng, ta cũng đoán ra nguyên văn của lão đầu.
Nhất định là:
"Vi sư thà c.h.ế.c! Cũng sẽ khẩu chiến quần nho! Đen cũng biến thành trắng, sai cũng thành đúng!"
Thái phó cũng là người tốt ngàn bề, chỉ tiếc chẳng chịu giúp ta tạo phản.
Ta bĩu môi, dòm qua mấy hàng bình luận, phát hiện tuy mọi người bàn tán xôn xao, nhưng không nhắc gì tới việc cha ta sẽ bị phế.
Thậm chí ta còn lờ mờ thấy nam chính vẫn ở quê với nữ chính, sau này mới thành đôi.
Đã vậy, hôm nay nhất định bình an vô sự.
Ta yên tâm hẳn, mặc cho cung nhân biến ta từ Lý Đại Lực thành Lý Hằng Nga, đưa ta lên kiệu, chầm chậm đi về phía Thái miếu.
Khi tới nơi, vừa đủ, còn kém một khắc nữa mới đến giờ lành.
Một bàn tay lớn vén rèm kiệu, ngoài cửa hiện ra một khuôn mặt xa lạ.
Đó là một nam nhân trung niên râu quai nón rậm rạp, khoác triều phục màu tía của thân vương, không cười thì mặt mũi nom vô cùng âm trầm.
"Tiểu điện hạ, ta là bá tổ phụ của con. Phụng ý chỉ của phụ hoàng con, tới đón con vào chính điện."
Kiệu dừng lại giữa hành lang vắng lặng, lờ mờ nghe thấy tiếng nhạc lễ trang nghiêm ở đâu đó không xa.
Nhưng bốn phía lại tĩnh lặng khác thường.
Không thấy một cung nhân nào.
12.
【Bá tổ phụ? Hắn là ai?】
【Không quen, chưa từng xuất hiện trong cốt truyện, chắc chỉ là vai tốt thí thôi.】
【Nếu chỉ là vai tốt thí, sao lại có thể thuận lợi bắt cóc tiểu nữ chủ thế này?】
Miệng ta bị nhét vải, tay bị trói, cả người ngồi trong bao tải bị xốc nảy qua lại.
Lúc này, dòng bình luận mới tiếc nuối dừng chuyện “nữ chính mang thai chạy trốn, nam chính truy thê hoả táng tràng”, chuyển sự chú ý về phía ta.
Tranh luận nửa ngày, vẫn không ai biết thân phận vị bá tổ phụ bí ẩn này, chỉ tàn nhẫn rút ra kết luận: “Bởi vì tiểu nữ chủ cũng là vai tốt thí.”
【Hiểu rồi, đây là “kịch bản g.i.ế.c người” trong truyện!】
【Tiểu nữ chủ vốn phải c.h.ế.c từ đầu truyện, nhưng lại sống quá lâu, làm thay đổi quá nhiều tình tiết, khiến nam chính mãi chưa thể nhập kinh. Để thúc đẩy cốt truyện, bèn xuất hiện thêm phản diện mới để g.i.ế.c cô bé.】
Cái gì!!! (huýt sáo câm lặng)
“Kịch bản g.i.ế.c người” sao?
Mệnh ta là do ta quyết định… Đau đau đau!
Đúng lúc dòng bình luận kết luận xong, ta liền bị người ta ném mạnh xuống đất.
Bá tổ phụ thô lỗ xé bao tải trên đầu ta ra.
"Con trai, là nó à?"
Ông ta ồm ồm hỏi.
Sau lưng ông ta, cái tên đầu óc kém cỏi như nước luộc dưa rón rén ló đầu ra.
"Cha, đúng là nó!"
Hắn kêu ầm lên:
"Chính là cái con nhỏ này đẩy con xuống hồ, còn không thèm nói nước hồ chẳng sâu, hại con uống cả bụng nước bẩn!"
"Nó quá hỗn láo, cha ơi!" Hắn gào lên, "Con còn chưa nói xong mà! Nó đã đẩy con xuống hồ rồi!"
"Thôi con à, đừng nói đi nói lại mãi, mất mặt lắm."
Bá tổ phụ ánh mắt đầy sát khí lướt qua mặt ta:
"Ngươi thật quá đáng! Ngươi dám đem con trai ta ra làm trò chơi như chó mèo! Nó là chó chắc, là chắc?!"
【Xong rồi, lại còn gặp cao thủ.】
【Nó là chó chắc, là chắc!】
【Xin lỗi, đạo đức và điểm cười của ta đang đánh nhau, tình cảnh tiểu công chúa thì nguy, nhưng trí thông minh của hai cha con này càng khiến người ta lo ngại hơn…】
"……"
Miệng ta còn bị nhét vải, câu hỏi đó đối với ta chính là một sự sỉ nhục câm lặng.
"Cha, sao không g.i.ế.c nó luôn đi?"
Tên ngốc kia ánh mắt tối sầm, rút từ sau lưng ra một con dao găm sáng loáng.
"Đem xác nó ném lên chính điện, Hoàng đế nhìn thấy nhất định phát điên, lúc đó chúng ta nhân cơ hội mà ra tay lấy mạng hắn."
Toàn thân ta run lên.
Không thể nào?
Chẳng lẽ ta lại c.h.ế.c ở đây?
Hắn tiến sát từng bước, lưỡi dao gần như đã kề sát cổ ta, từng lớp da gà nổi lên từ lòng bàn chân đến sống lưng.
"Không được."
Đúng lúc nguy cấp, bá tổ phụ khẽ gạt lưỡi dao ra.
"Ta muốn đường đường chính chính lên ngôi, chứ không phải tạo phản."
"Chẳng lẽ chúng ta phải đợi Hoàng đế c.h.ế.c sao? Nếu ông ta sớm c.h.ế.c thì thôi, nhỡ đâu mạnh khoẻ sống đến trăm tám mươi tám tuổi thì sao?"
"Con đừng chúc phúc cho hắn nữa!"
Tên ngốc kia lập tức ngậm miệng.
Bá tổ phụ nhìn ta bằng ánh mắt u ám, khóe môi chầm chậm nhếch lên nở một nụ cười:
"Những thứ ngươi nghĩ tới, cha ngươi chẳng lẽ không nghĩ ra? Hoàng đế sống không lâu nữa đâu," ông nói, "Bấy lâu nay ta vẫn âm thầm bỏ thuốc vào trà nước của hắn, khiến hắn mắc chứng đau đầu, càng ngày càng trở nên tàn độc hung bạo."
"Ban đầu định để hắn mất lòng dân, dẫn tới loạn lạc, đến lúc đó ta sẽ đường đường chính chính bình loạn, dưới sự đề cử của mọi người mà lên ngôi Hoàng đế."
Ông ta hít sâu một hơi, bất chợt cúi người làm bộ nịnh hót:
"Chư vị đại thần nói: 'Bệ hạ xin hãy đăng cơ.'"
Ông ta đứng thẳng dậy, vuốt râu, liên tục xua tay:
"Ta nói không được, không được."
Cúi người:
"Chư vị đại thần nói: 'Bệ hạ, ngoài ngài ra, ai còn xứng làm quốc quân?'"
Đứng thẳng:
"Ta nói, quá khen, quá khen."
Cúi người:
"'Bệ hạ, nếu ngài không đăng cơ, thần sẽ đập đầu c.h.ế.c tại chỗ! Thần tán thành! Thần tán thành! Thần tán thành!'"
Đứng thẳng:
"Được rồi, ta nhận."
【Không ai dám nói thật à? Các ngươi không nói, ta cũng không nói đâu.】
【…Ta hiểu vì sao hắn chỉ là vai tốt thí rồi.】
【Không dám cười, sợ gặp “người đặc biệt”.】
【Quả là một màn diễn xuất xuất thần!】
Không khí lặng như tờ, chỉ có thằng con ngu ngốc của ông ta "bốp bốp bốp" vỗ tay khen:
"Cha! Cha thật lợi hại!"
Ông ta mỉm cười xoa đầu đứa con ngốc nghếch như heo của mình:
"Cha không lợi hại, chỉ là quen nghĩ sâu xa hơn con một chút mà thôi."
"Ví như vừa rồi, trước khi đi cha đã cho vào trà của Hoàng đế lượng thuốc gấp mười lần ngày thường, lúc này chắc hắn đau đầu đến muốn nổ tung, lý trí cũng chẳng còn, chỉ cần ta lại để chuyện con gái hắn mất tích truyền ra, hắn nhất định sẽ nổi điên trước mặt văn võ bá quan cùng hoàng tộc thân thích."
"Thái miếu mà vấy m.á.u, thì ngôi Hoàng đế của hắn cũng tới hồi kết rồi."