53
Đầu thu, chúng ta đặt chân đến Nam Chiếu. Người người tấp nập, tiếng rao tiếng cười vang khắp các ngõ chợ. Diệu Pháp kéo ta chen chúc giữa đám đông, hớn hở:
“Đi xem náo nhiệt đi!”
Một lát sau, ta mới hiểu rõ đầu đuôi sự tình: có một khách Trung Nguyên bị tố cáo lừa gạt ái nữ của đại tế ti. May thay, thị vệ phát hiện kịp thời, bắt giữ cả hai đang trên đường bỏ trốn.
Giờ đây, đại tế ti nổi trận lôi đình, ra lệnh diễu người kia giữa phố để thị chúng.
Ta ngẩng nhìn, ánh mắt khẽ sững lại.
Người Trung Nguyên kia, đang cúi đầu trong xe tù, thân mặc áo rách, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp.
Chính là Thái phó trẻ tuổi — Cố Ngạn.
Mà vị tiểu cô nương bị hắn “gạt”, ắt hẳn là người sau này nhập cung làm quý nhân.
Ta kéo vạt áo Diệu Pháp, hạ giọng:
“Đừng nhìn nữa, còn chính sự phải lo.”
Chúng ta đến đây để cầu dược, không phải hóng chuyện thị phi. Diệu Pháp còn quay đầu nhìn lại, nuối tiếc vô cùng.
Ta thầm nghĩ: tương lai ngươi thành Quốc sư, một người kia nhập cung làm quý nhân, còn người kia làm Thái phó. Khi ấy muốn xem bao nhiêu cũng được.
Ta trình tín vật của Hoàng hậu, chẳng bao lâu sau đã được diện kiến đại tế ti.
“Hoàng thượng cùng Hoàng hậu nguyện dâng vạn lượng hoàng kim cùng trân bảo, đổi lấy Nguyệt Thần Thảo.”
Vị đại tế ti tóc bạc như sương, chậm rãi lắc đầu:
“Nguyệt Thần Thảo là chí bảo của Nam Chiếu, không thể tặng, cũng không thể bán.”
Ngay cả vạn lượng hoàng kim, cũng không làm ông động tâm.
Kiếp trước, hai người Trung Nguyên ấy... đã dùng cách gì để mang thảo dược trở về?
Ta còn đang trầm ngâm thì đại tế ti đã lên tiếng:
“Hai vị, nếu không còn chuyện gì khác, xin mời rời cung.”
Lời vừa dứt, tim ta như bị sét đánh.
Chẳng lẽ—
Hai người Trung Nguyên được đồn từng mang Nguyệt Thần Thảo rời Nam Chiếu chính là ta và Diệu Pháp?!
Ta quay phắt sang nhìn hắn. Diệu Pháp thấy sắc mặt ta biến đổi thì vỗ vai an ủi:
“Bộ dạng này của ngươi... chẳng phải là chưa từng bị ai từ chối bao giờ sao?”
Rồi hắn nháy mắt, ghé sát tai ta thì thầm:
“Chớ lo, tiểu tăng có một kế.”
54
Đêm khuya, ta nhìn kẻ bịt mặt vải đen trước mắt, ánh mắt vô thức lướt qua cái đầu trọc bóng loáng kia... đành ngoảnh mặt làm ngơ.
Không thể nhìn thêm nữa.
Ta trầm giọng, thành khẩn nói:
“Ngụy trang rất khéo, lần sau... đừng làm nữa.”
Diệu Pháp nhíu mày, vẻ mặt khó chịu:
“Sao nghe như bị chửi vậy?”
Ta cười gượng:
“Ngươi thông minh như thế, sao lại làm chuyện như thế?”
Diệu Pháp cuối cùng cũng hiểu ra ta đang châm chọc, liền tức tối. Hắn túm lấy tấm vải đen trùm kín cả mặt ta, không cho phản kháng.
Ngắm nghía một hồi, hắn vỗ tay đắc ý:
“Đạo tặc xuất hành!”
Đáng tiếc, chuyến hành động “đạo tặc” đêm nay không được thuận lợi.
Binh lính tuần tra dày đặc, sát khí nghiêm ngặt.
Ta và Diệu Pháp trao đổi ánh mắt. Dù cách một lớp vải đen, ta vẫn nhận ra vẻ nghiêm trọng trong mắt hắn.
Ngay lúc ấy, đám đông phía ngoài đột ngột xôn xao:
“Phong Cận tiểu thư lại chạy trốn với người Trung Nguyên kia rồi!”
“Đuổi theo! Mau đuổi theo!”
Trong cơn hỗn loạn, có một bóng hồng nhẹ lướt qua, mái tóc đen dài tung bay, sượt nhẹ qua mặt ta, để lại mùi hương thoảng qua như khói sương.
Ta ngẩng đầu, đối diện với một đôi mắt đẫm nét u sầu.
Dù chưa từng gặp, ta như đã biết nàng là ai.
Diệu Pháp giục nhỏ:
“Chính lúc này, đi thôi!”
Một tên thị vệ tinh mắt vừa liếc qua, lập tức kêu lên:
“Phong Cận tiểu thư đang ở—”
Một viên đá nhỏ bay ra từ ống tay áo ta, đánh trúng huyệt ngủ. Thị vệ ngã gục xuống, chẳng ai hay biết giữa dòng người hỗn loạn.
Ta bị Diệu Pháp kéo vào Thánh các. Dưới ánh trăng bạc, ta ngoái đầu nhìn lại hướng thiếu nữ kia chạy trốn.
Ta nghĩ, nếu nàng có thể chạy thoát cùng Cố Ngạn, thì sẽ không bị đưa vào cung làm vật hiến tế. Cố Ngạn cũng sẽ không vì tìm nàng khắp nơi mà bước chân vào triều, càng không vì bi thương mà bất chấp tất cả vì đứa con chưa chào đời của nàng.
Nếu có thể thay đổi số mệnh... thì chi bằng, giúp họ từ bây giờ.
Diệu Pháp kéo tay áo ta, chỉ về phía trước.
Ta ngước lên.
Nguyệt Thần Thảo.
Cả thân cây lấp lánh ánh bạc, như hấp thu ánh trăng mà phát sáng.
Thế nhưng, quanh thân cây... một con rắn lớn sắc sặc sỡ đang cuộn mình. Đó chính là kẻ thủ hộ của thánh thảo.
Phát giác có kẻ xâm nhập, nó vươn lưỡi phun ra từng tiếng “tê tê” rùng rợn, mắt vàng như cắt, nhìn chúng ta chằm chằm.
Diệu Pháp bỗng dưng sinh lòng hiếu chiến, vơ lấy cây gậy bên cạnh, định lao lên quyết tử.
“Phịch!”
Cửa Thánh các phía sau bất ngờ bị đẩy tung. Binh lính ùa vào, bao vây chặt chẽ.
Tế ti râu mép dựng đứng, giận dữ quát:
“Bắt hai tên đạo tặc Trung Nguyên này lại!”
Diệu Pháp vứt gậy, hét lớn:
“Hiểu lầm! Tất cả là hiểu lầm!”
Không ai nghe hắn nói. Trong lúc xô đẩy, từ tay áo ta rơi ra một vật nhỏ.
Tế ti liếc nhìn, ánh mắt đột nhiên sáng rực.
“Khoan đã!”
Ông chỉ vào đóa hoa khô héo trên mặt đất, giọng run rẩy:
“Đây là... thứ gì?”
Ta cau mày, nhặt đóa hoa lên, thận trọng đáp:
“Chiếu Điện Hồng.”
Tế ti kích động không thôi, thanh âm nghẹn lại:
“Ngươi... không phải đến lấy Nguyệt Thần Thảo sao? Ta... ta đổi với ngươi!”
Đổi? Chỉ vì một đóa hoa tàn ư?
“Loài hoa này... có gì đặc biệt?”
Ta hỏi, rồi chính mình cũng lặng đi. Bởi ta biết rất rõ—nó có thể xoay chuyển thời gian.
Tế ti đáp bằng giọng đầy tôn kính:
“Đây là loài hoa chỉ tồn tại trong cổ thư của Nam Chiếu, được gọi là hoa có thể đảo ngược vận mệnh—Chiếu Điện Hồng.”
Ông nâng đóa hoa tàn, ánh mắt thành kính như chiêm bái thần linh.
Ta nói nhỏ:
“Nhưng nó đã héo rồi.”
Tế ti lắc đầu:
“Không, nó là hạt giống.”
Ông vẽ một phù văn trước ngực, thành tâm thốt:
“Thì ra... nó thực sự tồn tại.”
Tim ta như bị bóp chặt.
Đóa hoa này, lão hòa thượng trọc đầu từng nói, là do quý nhân trong cung ban tặng.
Mà trong cung, chỉ có duy nhất một đóa Chiếu Điện Hồng—là vật Nam Chiếu từng dâng lên vào năm Điện hạ đăng cơ.
Vậy thì...
Hơn hai mươi năm sau, Chiếu Điện Hồng được dâng từ Nam Chiếu, mang theo ta ngược dòng thời gian. Mà để có hoa đó, phải có hạt giống. Nhưng hạt giống ấy lại là hoa trong tay ta bây giờ.
Nếu không có hạt giống này, làm sao có đóa hoa của tương lai?
Ta siết chặt ngón tay.
Nhân quả... rõ ràng, không phải một đường thẳng, mà là một vòng tròn khép kín.
Nhân có thể thành quả. Quả cũng có thể là nhân.
Quá khứ, hiện tại, tương lai—đồng thời cùng tồn tại.
Trong dòng sông thời gian cuộn chảy, có vô số “ta” đang chạy đua, tạo nên luồng nhân quả nối liền nhau.
Chúng ta—đang cùng nhau cứu Điện hạ.
Nhưng... vòng tròn ấy, bắt đầu từ đâu? Kết thúc nơi nào?
Tiếng cười sang sảng của lão hòa thượng trọc đầu như vang vọng bên tai, như một bóng ma từ kiếp trước:
“Nhân quả trên thân thí chủ tựa chuỗi vòng tròn móc nối — chẳng biết đâu là khởi đầu!”
…
Rời khỏi biên giới Nam Chiếu, đoàn áp giải Phong Cận lướt qua bên cạnh. Ta phóng mắt nhìn theo, nhưng không thấy bóng dáng Cố Ngạn.
Lần này, chỉ có nàng bị bắt lại.
Vẫn là... thất bại.
Thiếu nữ cúi đầu, như một đóa hoa đã rũ úa.
Không lâu sau, nàng sẽ bị đưa vào cung như cống phẩm đẹp nhất của Nam quốc, dâng lên hoàng thành nơi ngàn dặm xa xôi.
Người đời sẽ quên tên nàng.
Chỉ còn lại, một danh xưng lạnh lẽo:
Dung Quý Nhân.
Sống như vậy, c.h.ế.c cũng như vậy.
55
Sau bao đêm gấp rút lên đường, cuối cùng ta cũng kịp trở về trước lễ bách nhật của Điện hạ.
Tận mắt thấy tiểu Điện hạ dùng xong Nguyệt Thần Thảo, lúc ấy ta mới thật sự thở phào.
Vừa cúi đầu xuống, ánh mắt bé con bỗng rơi lên ta. Bé mềm mại như bông, ánh nhìn tròn xoe, long lanh không chớp lấy một lần.
"..."
Tâm ta mềm nhũn, tựa như có dòng nước ấm len vào từng kẽ tim. Không kìm được, ta lén lúc Hoàng hậu quay đi, khẽ chạm ngón tay vào bàn tay nhỏ xíu mềm mịn kia.
"Thần nữ..."
Hoàng hậu và cung nữ đang dặn dò vài lời, chuẩn bị quay lại.
Ta cuống quýt thu tay về, nhưng ngón út lại bị tiểu Điện hạ nắm chặt không buông.
Hoàng hậu vừa quay đầu, bắt gặp cảnh tượng ấy. Bà khẽ mỉm cười, ánh mắt hiền hòa:
"Mong Thần nữ đặt cho Điện hạ một tiểu danh, coi như ban phúc."
Lúc ấy, ta sững người.
Một truyền thuyết xưa bỗng hiện lên trong đầu—vào lễ bách nhật của Tiểu Điện hạ, có một vị thần tiên từng giáng trần, đặt cho ngài cái tên là ‘Phượng Hoàng’.
Toàn thân ta run lên.
Tiểu Điện hạ đưa tay về phía ta, môi mấp máy, ánh mắt ngây thơ chất chứa kỳ vọng.
Nước mắt rơi lã chã trên má.
Rồi ta nghe thấy chính giọng mình, nghẹn ngào mà trầm nhẹ:
"Phượng Hoàng."
Phượng Hoàng phải đốt mình trong lửa mới tái sinh. Nhưng đời ngài không cần như thế. Đời ngài sẽ thuận buồm xuôi gió, sẽ kiêu hãnh mà tỏa sáng như ánh dương.
Vạn kiếp nạn, để ta gánh thay ngài.