56
Hôm sau là lễ bách nhật.
Hoàng hậu đã chuẩn bị nghi thức bốc vật đoán mệnh, còn mời ta đến dự.
Rồi ta thấy—
Tiểu Điện hạ không đoái hoài đến châu báu hay sách kinh, lại vươn tay nắm lấy... ống tay áo ta.
Bé con bật cười khanh khách.
Hoàng hậu có phần lúng túng:
"Thần nữ, Điện hạ không có ý mạo phạm..."
Ta cúi đầu, bắt gặp ánh mắt bé, đôi con ngươi cong cong như vầng trăng non. Tựa một lời tiên tri đã được ứng nghiệm.
"... Không sao cả."
Chỉ là một chuyện nhỏ, không đáng kể.
Nắng dần lên cao, đầu óc ta thoáng trở nên mơ hồ. Trời đất đổi sắc, ánh sáng rực rỡ phủ khắp, mây lành cuồn cuộn kéo đến, tựa dị tượng từ thiên giới.
Chúng thần kinh ngạc, đồng loạt cúi mình chúc mừng Hoàng thượng và Hoàng hậu, rằng Tiểu Điện hạ ắt là bậc phi phàm.
Giữa ánh sáng ấy, Diệu Pháp hạ tay cầm miếng thịt, nước tương còn dính quanh miệng:
"Vân Linh, sắc mặt ngươi... không ổn chút nào."
Giọng hắn kéo ta trở về thực tại.
Ta nhận ra mồ hôi lạnh đang túa ra khắp trán.
"Ta..."
Chợt, một thanh âm lạnh lùng vang lên sát bên tai, tựa gió thoảng:
"Nhân quả đã khép kín. Ngươi nên quay về rồi."
Phía trên, Tiểu Điện hạ bỗng òa khóc.
Diệu Pháp kinh hãi:
"Vân Linh! Tay ngươi—?!"
Bàn tay dưới tay áo ta đã bắt đầu trở nên trong suốt. Hắn đưa tay nắm lấy, nhưng chỉ xuyên qua một bóng hình mờ nhạt.
Ta đang biến mất—từng chút một.
"Ngươi đi đâu vậy? Dẫn ta theo với được không?"
Ta cười khổ:
"E là... phải đến tương lai rồi."
"Thế trong tương lai, ta còn có thể gặp ngươi nữa không?"
"Ngươi từng hứa sẽ dẫn ta đi trộm rượu mà!"
Ta bật thốt:
"Trong cung!"
Gió lớn cuốn lấy âm thanh của ta, xé thành từng mảnh:
"Ta sẽ trở lại! Ta nhất định sẽ trở lại!"
"Nhưng lần sau gặp lại, có khi ta không còn nhận ra ngươi nữa!"
"Nhất định phải... nói tên cho ta biết!"
Diệu Pháp gào lớn:
"Được!"
"Tiểu tăng sẽ chuẩn bị rượu, chờ ngươi đến uống!"
"Nhưng... phải chờ đến bao giờ?"
Ta trống rỗng.
Bao lâu ư?
Năm đầu tiên ta quay về, là Chiêu Ninh năm mười hai, lần đầu gặp Tiểu Điện hạ, cũng là lần đầu gặp Diệu Pháp. Còn chưa kịp nói gì, thì đã nghe tin hắn viên tịch.
Lúc ấy, ta mới hiểu—lời hứa sẽ gặp lại cũng chính là lần cuối cùng trong kiếp này.
Trước mắt, tất cả tan biến.
Giữa màn hư vô trắng xóa, tiếng nói kia lại vang lên:
"Ngươi cứu hắn một lần, nhưng lại giam cầm hắn cả đời."
"Thời gian đã định. Mệnh cũng đã an bài."
Ta run rẩy hỏi:
"Vì sao... Diệu Pháp lại mù?"
"Vì ngươi từng hứa sẽ trở lại. Hắn sợ... ngươi không nhận ra hắn."
"Hắn dùng đôi mắt của mình... đổi lấy dung mạo mãi không già đi trước Phật."
Lúc đó, mọi ký ức ùa về như sóng vỗ.
Ta nhớ đến ngày tìm thấy hàng chục hũ rượu trong Trích Tinh Các. Khi ấy ta nghĩ, vị tiểu tăng nghiêm túc kia thật lạ, sao lại lén giấu rượu?
Thì ra... tất cả đều vì ta.
Vì một lời hứa của ta, mà hắn sống trọn kiếp người trong cô độc.
Năm Chiêu Ninh thứ mười hai, trong căn phòng tĩnh mịch ấy, ta ngỡ là lần đầu gặp gỡ. Nhưng với hắn, đó là một cuộc tái ngộ sau bao năm xa cách.
Giọng hắn khi ấy khàn khàn như lão nhân, nhưng ánh mắt vẫn mang theo ý cười:
"Tiểu tăng Diệu Pháp."
"Thần nữ, lâu rồi không gặp, vẫn khỏe chứ?"
"Ngươi muốn uống rượu không?"
Y như năm Chiêu Ninh thứ ba.
Khi ấy, tiểu tăng cưỡi lừa, lắc lư lảo đảo, ríu rít hỏi:
"Vân Linh! Khi nào ngươi dẫn ta đi trộm rượu đây?"
Mà người trước mắt... nay đã chẳng còn quen biết.
57
Năm Chiêu Ninh thứ ba, cuối xuân, ta gặp Hoàng hậu cùng tiểu tăng Diệu Pháp khi người còn non nớt, ánh mắt trong veo, nét nghịch ngợm chưa tan.
Đêm hạ chí, trên Bạch Lộ Sơn, ta cứu một con sói con bị thương. Mười bảy năm sau, tái ngộ nơi chân núi, kẻ ấy đã hóa thành A Sóc.
Thu về, tại Nam Chiếu, ta từng chứng kiến một đôi tình nhân mưu toan đào thoát, rốt cuộc thất bại giữa dòng người hỗn loạn.
Trước khi rời đi, ta để lại một hạt giống hoa.
Nhiều năm sau, chính Nam Chiếu dâng Chiếu Điện Hồng lên mừng ngày tân hoàng đăng cơ.
Đầu đông, ta mang Nguyệt Thần Thảo hồi cung.
Lễ bách nhật của Tiểu Điện hạ, ta đặt tên tự cho người là Phượng Hoàng.
Mọi sự như đều đã được an bài trong cõi nhân quả xoay vần.
Ta ngẩng đầu, trước mắt là một dòng sông ánh vàng uốn lượn, chảy chầm chậm không dứt. Tựa như có muôn ngàn câu chuyện đang thì thầm trong đó—về yêu và hận, sinh và tử, ly hợp, thăng trầm.
“Con sông này... tên là Thời Gian.”
Giọng ta nghèn nghẹn:
“Vậy... ta sẽ về đâu?”
“Về nơi đã đến, và đi về nơi phải đi.”
Nốt chu sa đã nhạt màu. Chiếu Điện Hồng cũng đã khô héo. Đã đến lúc ta phải quay về.
Thân thể nhẹ bẫng, như một giọt sương tan vào biển mây vô tận. Mọi thứ trở nên trống rỗng, thanh thản.
Đột nhiên, đầu ngón tay ta bỗng nóng rát như bị thiêu đốt.
“Có một người... không chịu để ngươi rời đi.”
“Hắn đã dùng sợi tơ hồng buộc lấy ngươi, giữ ngươi lại nơi trần thế.”
Giọng nói lặng đi, khẽ thở dài:
“Hoa nở rồi sẽ tàn, giữ ngươi được bao lâu nữa đây?”
Ta cúi đầu, thấy nơi gốc ngón tay có một vòng đỏ mờ nhạt như chu sa loang chạm nước.
Nhân duyên thế gian, hợp tan vốn là lẽ thường. Nhưng vẫn còn một sợi tơ hồng, níu giữ ta lại, dẫn ta quay về với người ấy.
Dẫn ta trở lại... bên cạnh ngài.
58
Nhân quả tiếp nối, mộng dài tựa năm canh.
Khi ta mở đôi mắt nặng trĩu, ánh bình minh lờ mờ ngoài song. Điện hạ ngồi bên giường, tay chống cằm, thiếp đi trong giấc mộng u sầu.
Như lời Thiên mệnh đã phán, một sợi tơ hồng vẫn quấn chặt lấy ngón tay ta, ánh đỏ nhè nhẹ như m.á.u hòa son. Trong truyền thuyết của triều đại này, kẻ bị buộc tơ hồng sẽ không thể thoát khỏi duyên trần đã định.
Ta lặng lẽ nhìn dây tơ, lòng trào dâng muôn vàn xúc cảm.
Trên đầu vang lên một giọng trầm khàn, tựa hồ nghẹn ngào đã lâu:
"Tơ hồng đã buộc lại rồi."
"...Lần này, đừng mong trốn thoát nữa."
Ngài kéo ta vào lòng, siết chặt đến nỗi ta nghe được tiếng tim đập loạn nhịp trong lồng ngực ấy.
Một dòng nước ấm rơi xuống cổ ta, thấm qua áo, mang theo run rẩy:
"A Linh,"
"Nàng không biết đâu, những ngày qua... sự cô đơn ấy đã khiến Cô gần như phát điên."
Khi ấy ta mới biết, hôm ta rơi xuống vực, Điện hạ thật sự đã phá vòng vây, nhảy xuống vực sâu mà tìm ta.
Ba ngày ba đêm, ngài lần theo từng tấc núi, cuối cùng thấy ta nằm bên tảng đá lớn cạnh bờ sông.
Ta bị nước cuốn đi, lại được sóng đẩy vào bờ, rồi chìm vào hôn mê suốt gần một năm.
Trong khoảng thời gian ấy, Hoàng đế bệnh nặng, Thái tử giám quốc.
Điện hạ liền thừa thế nổi dậy, trừng phạt các thế gia, đoạt lại quyền lực triều đình.
Người đầu tiên bị hạ thủ, là Đoạn Hầu phủ—g,i,ế,c gà dọa khỉ. Sau đó là dùng uy thế sấm sét, diệt sạch lời đồn bàn dị nghị.
Dù không có ta, ngài vẫn bước từng bước kiên định.
Điều đó... ta đã sớm biết.
Tựa như nhớ ra điều gì, ta lảo đảo chạy đến điện nhỏ phía Tây, lật mở bức họa được giấu trong góc.
“Thần Nữ Đồ.”
Lần này, khi mở cuộn tranh ra, dung mạo Thần nữ mờ mịt năm xưa đã sáng rõ—chính là chân dung của ta.
Nhân quả đã khép, mọi điều sáng tỏ.
Đối diện ánh mắt sửng sốt của Điện hạ, ta cố mím môi, muốn nở một nụ cười.
"Điện hạ,"
Giọng ta khàn khàn, như cát bụi năm xưa rơi về trong miệng:
"Ta đã trở về quá khứ của ngài rồi."
"Ta đã từng gặp ngài, khi ngài còn là một hài tử ngây thơ."
Thì ra, từ khi vận mệnh khởi đầu, chúng ta đã sớm ràng buộc với nhau.
Quá khứ như cánh hạc bay qua tuyết—muôn ngàn dấu vết chằng chịt, chẳng rõ bắt đầu từ đâu.
Ta mở miệng, nhưng lời mắc nơi cổ, nghẹn đắng.
"Xuân năm Chiêu Ninh thứ ba..."
Nước mắt rơi xuống như từng cánh hoa bị gió cuốn.
59
Hoàng đế băng hà vào một ngày đông bình thường.
Đại thái giám khóc lớn gọi “Bệ hạ!”, rồi đập đầu tuẫn táng bên long sàng. Đó là vệt m.á.u cuối cùng khép lại thời đại Chiêu Ninh. Một triều chính tàn lụi, một kỷ nguyên mới lặng lẽ mở ra.
Cuối năm, chính là ngày Điện hạ đăng cơ. Như ta từng nguyện ước, cuối cùng ngài cũng đã bước vào tương lai rực rỡ vốn thuộc về mình.
Ta lặng lẽ ngắm nhìn vị tân hoàng trẻ tuổi đứng trên đài bạch ngọc, long bào rực rỡ, *miện cửu lưu quý khí, vàng ngọc điểm tô, uy nghi bức người. Từng lớp xiêm y ấy, đều là do chính tay ta khoác lên người.
(*miện cửu lưu: là mũ của hoàng đế có 9 cái tua rủ phía trước á mấy bồ.:D)
Điện hạ muốn ta làm lễ quan, nhưng ta đã khẽ lắc đầu từ chối.
Dạo gần đây, hồn phách ta dần mờ mịt, lúc tỉnh lúc mê. Đó là dấu hiệu—ta sắp phải rời đi. Thiên mệnh sớm đã nói: Điện hạ không giữ nổi ta.
Tiếng hô vạn tuế dậy trời như sóng trào biển cuộn. Ta phủ phục trên đất, cùng mọi người đồng thanh:
“Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
Ký ức cũ hiện về, như ánh đèn kéo quân xoay vần trước mắt.
Ta nhớ đến chiếu thư phong hậu được giấu dưới gối. Ngự bút đề tên ta, từng nét chữ rồng bay phượng múa, đầy tình thâm ý trọng.
Ta nhớ về những đêm khuya khoắt, khi Điện hạ vừa xử lý xong chính vụ, liền lặng lẽ đến bên giường, cúi đầu khẽ hôn lên trán ta. Ta vẫn nhắm mắt, nhưng hàng mi run rẩy như cánh bướm động gió, chẳng thể che giấu xúc cảm.
Khoảnh khắc ấy, ta nghĩ đến sự biến mất sắp tới của bản thân, không khỏi nguyện cầu:
Chỉ mong ngài... sẽ quên ta.
Mộng càng dài, tình càng đau.
Điện hạ khẽ thở dài.
Ngài không vạch trần việc ta giả vờ ngủ, chỉ yên lặng kéo kín chăn cho ta.
Ta chưa từng nói, ngài cũng chưa từng hỏi.
Có những lời, qua hai kiếp nhân sinh, vẫn chẳng thể thốt ra miệng.
“Ngươi có thích không?”
“Thích... ánh trăng.”
Sự yêu mến ấy, thế gian im lặng, ánh trăng chẳng lên tiếng. Ai có thể biết? Chỉ có gió đêm hôm ấy lướt qua hành lang, khẽ rung mành trúc là còn nhớ.
Rất lâu về trước, Tiểu Điện hạ từng hỏi ta một câu:
“Sẽ có một ngày, Thần nữ không còn ở đây nữa... phải không?”
Giọng trẻ thơ trong trẻo ấy, đến giờ vẫn ngân vang bên tai.
Khi ấy ta chỉ im lặng, chẳng biết phải trả lời thế nào.
Nhưng giờ đây, cuối cùng ta đã có lời đáp:
— Đến ngày đó, Tiểu Điện hạ nhất định danh chấn thiên hạ.
Không thiếu tri kỷ, khắp bốn bể đều biết danh người.
Vậy nên, Tiểu Điện hạ, đừng sợ.
Sợi tơ hồng khẽ đứt khỏi ngón tay, biến mất trong làn sáng nhàn nhạt.
Lại một lần nữa, ta nghe thấy giọng nói quen thuộc của Thiên mệnh:
“Đã đến lúc quay về rồi.”
Ta thì thầm hỏi:
“Ta sẽ đi về đâu?”
“Chốn đi, chính là nơi về.”
Chốn đi?
Ta sững sờ giây lát, rồi bất giác bật cười.
Vạn pháp đều là hư không, duy chỉ nhân quả không trống rỗng.
Ta là ai?
Ta là một đứa trẻ vô danh trong ngõ Lựu Hoa.
Ta là con chó điên canh giữ bên cạnh Điện hạ.
Ta chỉ là phù du, bị thời gian cuốn đi, lạc lõng giữa dòng sông mênh mông mang tên đời người.
60
Phố dài tĩnh mịch, tuyết bay lất phất. Ngõ Lựu Hoa trắng xóa một màu.
Từ sâu trong hẻm nhỏ, vọng ra tiếng chó sủa rời rạc.
Mọi thứ, hóa ra, đều khởi nguồn từ nơi đây.
Ta ngẩng đầu nhìn ánh trăng bạc ẩn trong sương tuyết mà cười ngây ngô.
Trăng vốn nên treo cao giữa trời.
Mà Điện hạ của ta, cũng nên tọa nơi đài mây, không vương trần thế.
Ta từng ngưỡng mộ một người, người ấy thanh khiết như ánh trăng.
Ta lạc giữa bùn lầy, chẳng dám vọng tưởng, chỉ mong người trọn kiếp bình an.
Tân hoàng đăng cơ trong tiếng tung hô vạn tuế, mở ra một triều đại thịnh thế.
Xuân Phong Lâu vẫn đèn hoa rực rỡ, nhưng chẳng còn tiểu quan Phượng Linh ngày nào.
Còn tiểu cô nương ăn mày vô danh nọ, cũng đã lặng lẽ c.h.ế.c đói trong đêm tuyết cuối năm cũ.
Chính nơi đó, câu chuyện bắt đầu.
Ta đói đến lả người, cồn cào trong bụng, choáng váng trong đầu.
Nhưng lần này, không còn ai chia cho ta nửa chiếc màn thầu lạnh.
Ta không muốn c.h.ế.c.
Ta muốn hét lên, muốn cầu cứu… nhưng không thể thốt nên lời.
Ta ngửa mặt lên trời:
“Đây là nhân quả sao? Đây là số phận của ta sao?”
Trời cao lặng lẽ dõi nhìn, nhưng không hồi đáp.
Chỉ có tuyết đêm rơi trên chóp mũi ta, băng giá mà dịu dàng.
Báo hiệu rằng, năm sau sẽ là một năm tốt lành.
Nhưng đối với ta, mọi thứ đã kết thúc.
Trong khoảnh khắc ấy, ta nhớ đến đêm Điện hạ nhẹ hôn trán ta.
Ta từng mong ngài quên ta, để không đau buồn.
Nhưng khi c.h.ế.c cận kề, lại dâng lên một tham vọng nhỏ bé—ta không rộng lượng như ta từng nghĩ.
Ta là một cô nương nhỏ nhen.
Điều ta thật sự muốn nói là—
Điện hạ, xin ngài đừng quên ta.
Người ta nói, linh hồn của kẻ được nhớ nhung sẽ không thể rời đi.
Ta không muốn c.h.ế.c.
Ta muốn ở lại, bên ngài.
Nhìn ngài khi rực rỡ tuổi xuân, nhìn ngài khi tóc đã điểm sương.
Năm này qua năm khác, qua bao đổi thay.
Trong mắt ta, ngài vẫn là ánh trăng của buổi sơ ngộ.
Ta thật sự luyến tiếc thế gian này, bởi nơi đây... có ngài.
Cuối con phố, đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa đạp tuyết.
Ngài khoác trường bào, đội miện cửu lưu, cưỡi bạch mã mà đến—vẫn là phong thái ấy, không hề đổi thay.
Ngài đến nhanh, rất nhanh. Ta ngước lên, bàng hoàng chẳng rõ là thật hay mộng, chỉ biết... là ngài.
Tuyết đọng trên trán, hòa vào mi mắt, tựa giọt lệ chưa kịp rơi.
“Cho dù nàng ở đâu, ta cũng sẽ tìm được nàng.”
Ta rơi vào một vòng tay ôm ấm áp.
Cái ôm như muốn hòa tan cả linh hồn—đời này, kiếp này, không thể rời xa.
“A Linh, nàng không nên bỏ ta lại.”
Giọng ngài khàn khàn, run rẩy tựa gió bấc, lướt vào tim gan.
“Trên dòng sông thời gian này, chỉ khi nàng gặp ta... nhân quả mới trọn vẹn.”
Tuyết bay trắng trời.
Nhân quả khép lại, một tiếng "cạch" khe khẽ vang lên—một vòng tròn được vẽ thành.
Ta được số mệnh ban cho một kết cục viên mãn—vừa khóc, vừa cười, chẳng biết nên thốt điều gì.
Thì ra là thế.
Hóa ra chính là như vậy.
Đây mới là đoạn kết thực sự của câu chuyện.
Trăng lặn. Đèn lại đỏ rực.
Từ nay, hoa triều nguyệt dạ, năm này qua năm khác—chúng ta mãi mãi gặp lại.
<Hoàn>