20
Năm Chiêu Ninh thứ mười chín, xuân về, hoa nở rực rỡ khắp trời.
“Vân Linh!”
Một thiếu niên khoác áo đỏ rực, từ trong rừng ngựa phi như bay. Vai rộng eo thon, dáng vẻ tuấn mỹ vô song.
Ngài ấy ôm một chú mèo béo múp, trắng như tuyết, từ trong ngực áo lấy ra, như dâng bảo vật mà chìa đến trước mặt ta.
“Lông nó mềm lắm, trắng lắm!”
“Cô đặt tên rồi — gọi là Bánh Hoa Quế, được không?”
Nụ cười ngài tỏa rạng như xuân nở, đôi mắt lấp lánh như sao vụn.
Năm ấy, Tiêu Kỳ vừa tròn mười sáu.
Đúng như ta mong mỏi, người lớn lên là một thiếu niên ôn nhu, phong lưu phóng khoáng, rực rỡ tựa ánh dương. Một Tiêu Kỳ… mà ta chưa từng được thấy trong kiếp trước.
Ta nhìn ngài, lòng như siết chặt. Một dáng hình sáng ngời như thế, lẽ ra phải luôn luôn tỏa sáng giữa nhân gian.
Ta chẳng thể ngờ…
Tiểu Điện hạ năm xưa giờ đã trưởng thành, không còn níu áo gọi “Thần nữ” như cái đuôi nhỏ nữa.
Ngài gọi ta là “Vân Linh”, hết lần này đến lần khác.
Đã từng có lần, ngài tò mò hỏi ý nghĩa cái tên ta mang. Quấn lấy ta mãi không rời.
Ta bất đắc dĩ, chỉ vào đĩa bánh vân phiến, rồi lại chỉ đĩa bánh bạch phục linh bên cạnh. Nghĩ lại thật buồn cười, nhưng tên ta, đúng là ghép từ đó.
Ta vốn không tên, là đứa trẻ ăn xin bị vứt bỏ. Lớn lên đến mười tuổi vẫn lang thang đầu đường xó chợ.
Năm ấy, lén lút trà trộn vào Xuân Phong Lâu, tình cờ thấy tỳ nữ dọn điểm tâm. Ta không nhớ tên phụ mẫu, nhưng lại nhớ rõ từng tên các loại bánh.
“Công tử, ta là Vân Linh.”
Rồi, ta quỳ gối trước Phượng Linh, khẽ nói cái tên ghép tạm bợ ấy.
Trong phòng, hương điểm tâm chưa tan. Ngài khoác áo mỏng, ánh mắt lười nhác nhìn ra phương xa. Ta lắp bắp mở lời:
“Công tử, từ nay về sau… Vân Linh sẽ bảo vệ ngài.”
“Vân Linh là để báo ân.”
Ngài quay đầu, ánh mắt như khói lam chưa tắt.
“Ngươi… báo ân gì?”
Làm sao ta có thể quên ngày ấy?
Ta nghiêm túc đáp lời:
“Đêm giao thừa, công tử từng cho ta… một chiếc màn thầu.”
Lúc đó, ta không biết ngài là Thái tử.
Ta chỉ biết, khi ta gần như sắp c.h.ế.c đói, ngài đã đưa ta một chiếc màn thầu.
Từ ngày ấy, ta theo ngài, bảo vệ ngài, hai kiếp chẳng rời.
Phượng Linh sững sờ. Nửa đời tận tụy, trao đi biết bao từ tâm, cuối cùng lại chẳng ai nhớ.
Chỉ có một đứa trẻ ăn xin, vẫn nhớ món ăn ngài từng tiện tay cho đi.
Ngài ôm mặt, thân mình run rẩy không ngừng, tiếng cười xen lẫn tiếng nấc.
Nhưng ta lại cảm thấy… ngài đang khóc.
“Công tử!” Ta cuống quýt.
“Ai bắt nạt ngài, ta… g,i,ế,c hắn!”
Vì một lời hứa.
Ta đi theo ngài, đi hết một đời.
Chưa từng dám quên.
21
Con mèo nhỏ Tiêu Kỳ nhặt về, tên là Bánh Hoa Quế, mỗi ngày một lớn.
Cho đến một hôm, ta thoáng thấy trên lưng nó lấm tấm vài vệt đen, liền chau mày trầm ngâm.
Bánh Hoa Quế ngẩng đầu dụi đôi tai tròn vào lòng ta, cái đầu béo múp lắc lư nũng nịu.
“Gr…grừ?”
Ta khẽ xoa bàn chân thịt mềm của nó, đoạn nghiêng đầu nhìn Tiêu Kỳ bên cạnh:
“Đây… là con mèo mà Điện hạ nhặt về sao?”
Tiêu Kỳ nén cười đến mức vai run nhè nhẹ, khẽ ho một tiếng che giấu:
“A Linh, đến giờ ngươi mới phát hiện ư?”
... Điện hạ thật hư quá rồi!
Ta giả vờ giận, vươn tay vặn tai Tiêu Kỳ. Ngài liền nắm lấy cổ tay ta, đôi mắt cong cong cười như cầu xin:
“Là lỗi của Cô, Cô biết sai rồi mà.”
Giữa lúc trêu đùa, phía trước chợt vang lên một tiếng ho nhẹ.
Yên Vũ cúi đầu, nghiêm cẩn thưa:
“Điện hạ, xe ngựa của Tần cô nương đã chờ bên ngoài cung.”
Thái tử đến tuổi tuyển phi, Hoàng hậu lựa chọn kỹ lưỡng các tiểu thư danh môn, cuối cùng chọn tôn nữ của lão Quốc công – Tần Oản – mỹ danh vang khắp kinh thành. Hai nhà có ý kết giao, liền chọn đêm Nguyên Tiêu để cùng dạo hội.
Tiêu Kỳ khẽ nhíu mày:
“Cô chẳng đã nói là không đi rồi sao?”
Ta chậm rãi rút tay khỏi tay ngài, mỉm cười nhè nhẹ:
“Điện hạ, mau đi đi. Đừng để Tần cô nương phải chờ lâu.”
Yên Vũ cũng vội tiếp lời:
“Điện hạ, nếu còn trì hoãn, Hoàng hậu nương nương sẽ trách tội nô tỳ mất.”
Cuối cùng, Tiêu Kỳ bị đoàn người vây quanh đưa ra ngoài cung. Ngài mấy lần muốn ngoái đầu lại, nhưng đều bị hàng cung nữ và thái giám ngăn tầm nhìn, bóng dáng dần chìm khuất trong đoàn người.
Lòng bàn tay ta bỗng thấy ướt át. Cúi nhìn xuống, chỉ thấy Bánh Hoa Quế đang liếm nhẹ tay ta.
Ngay đó, ánh mắt ta lướt qua cổ tay mình — vết chu sa kia đã nhạt màu hơn trước. Từ ngày tiểu trừ Tiêu Triết và Thái phó, màu đỏ nơi ấy dần mờ đi. Ta vì vết chu sa ấy mà đến thế giới này, có lẽ, một khi nó biến mất hoàn toàn… ta cũng sẽ bị đưa trở về.
Trở về đêm tuyết năm nào.
Trở về khoảnh khắc vĩnh viễn mất đi Tiêu Kỳ.
Không thể nghĩ sâu hơn. Lúc này ta chỉ biết, phải nhanh chóng giải quyết một người.
Gần đây triều đình có biến động lớn:
Quân trấn Bắc thắng trận khải hoàn. Đoạn tiểu hầu gia chẳng mấy chốc sẽ vào kinh.
22
Kiếp trước, Tiêu Kỳ xem Đoạn Trường Phong là tri kỷ. Nhưng kẻ được tin tưởng ấy lại đứng về phe Cố Ngạn, vu hãm Điện hạ thông đồng tạo phản.
Tất cả chỉ bởi hắn không chịu nổi sự ôn hòa và từ bi của Tiêu Kỳ.
Hắn muốn kéo đóa hoa cao ngạo kia rơi xuống bùn nhơ, muốn ánh mắt của Tiêu Kỳ không còn nhìn về thiên hạ, mà chỉ có thể dõi theo mình.
Thỏa mãn dục vọng chiếm hữu điên cuồng, vặn vẹo.
Sau khi Tiêu Kỳ đăng cơ, người đầu tiên ngài xử tử... chính là Đoạn Trường Phong.
Đoạn gia truyền đời làm hầu, gốc rễ trong triều sâu tựa cây cổ thụ. Nhưng hiện giờ, không còn Thái phó và Tiêu Triết che chở, cơ hội của ta đã tới.
Từ khi Diệu Pháp viên tịch, ta tiếp quản chức quốc sư, ngầm bồi dưỡng thế lực trong cung. Tuy chưa thể động đến Đoạn Trường Phong ngay lập tức, nhưng nhớ đến những nhục nhã năm xưa… lòng ta không khỏi sôi trào sát khí.
“Gr…grừ!”
Ta lỡ dùng lực, khiến Bánh Hoa Quế đau, nó giãy ra khỏi lòng ta, tức giận nhảy xuống đất, ánh mắt ấm ức nhìn ta như trách móc.
Đúng lúc ấy, có người hớt hải chạy vào báo tin:
“Đoạn Trường Phong đã rời quân, men theo đường nhỏ trở về kinh, hiện đã vào thành.”
Trời đã ngả tối.
Ta lập tức đứng dậy.
Hắn không mang theo hộ vệ.
Còn lén trở về.
Cơ hội… chính là lúc này.
23
Khi ta tìm thấy Đoạn Trường Phong tại chợ đêm, hắn đang trêu ghẹo một cô nương, đoạt lấy đèn hoa đăng mà không chịu trả lại.
Tay ta siết chặt chuôi dao, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.
Ta hít sâu một hơi, tự nhủ:
“Vân Linh, nếu đêm nay thành công, Điện hạ sẽ vĩnh viễn vô ưu…”
Thời gian không còn nhiều.
Nhân lúc hắn mải cười đùa, ta nhẹ nhàng vén tay áo — lưỡi dao lóe sáng dưới ánh đèn chợ.
——“Khự!”
Một âm thanh trầm đục vang lên.
Dao găm đâm thẳng vào cổ hắn.
Nhưng Đoạn Trường Phong là lão binh chốn sa trường, phản ứng như loài thú hoang. Hắn né khỏi đòn chí mạng trong tích tắc.
Hắn siết chặt lấy lưỡi dao bằng tay không, m.á.u trào đỏ thẫm, tay còn lại vung lên, đánh ngã bảy tám thích khách, tiện tay bẻ gãy cánh tay phải của ta.
Đòn nào cũng nhằm tử huyệt. Ác độc, tàn bạo.
M.á.u đổ đầy đất.
Người dân la hét, xô đẩy nhau chạy tán loạn.
“Có thích khách!”
“G,i,ế,c người rồi!”
“Báo quan mau!”
Giữa hỗn loạn, ánh mắt ta bắt gặp một ánh nhìn quen thuộc.
Tiêu Kỳ.
Ngài nhìn ta — xuyên qua tấm khăn đen che mặt.
Ánh mắt ngỡ ngàng, đau xót, như muốn hỏi: “Là ngươi sao?”
Ta không dám nhìn lâu, lập tức xoay người bỏ chạy.
Dao găm trong tay đã bị bẻ cong, rơi xuống đất vang lên tiếng “leng keng.”
Không thể do dự nữa.
Ta rẽ vào một hẻm nhỏ.
Đoạn Trường Phong ôm cổ, giận dữ gào lên:
“Tiểu gia ta… nhất định phải g,i,ế,c ngươi!”
Ta cắm đầu chạy.
Hắn là chiến thần nơi biên ải, nhưng ta sinh ra nơi phố chợ, quen thuộc từng ngõ ngách như lòng bàn tay.
Sau hai lần rẽ, ta đã cắt được đuôi.
Kiệt sức, ta khuỵu xuống đất, thở dốc.
Vết thương nơi bụng rách toạc, m.á.u nhuộm đỏ cả vạt áo.
Lần này… ta đã quá khinh địch.
Phía xa, ánh đuốc dập dềnh, tiếng bước chân rầm rập kéo đến.
Người của quan phủ đã đến.
Ta gắng gượng đứng dậy, loạng choạng bước.
Chợt từ bóng tối vang lên tiếng quát lạnh:
“Đứng lại.”
Cả người ta cứng đờ.
Tiếng nói ấy… ta không thể không nhận ra.
“Vân Linh, ngươi dám chạy?!”
Tiêu Kỳ nghiến răng ken két:
“Nếu ngươi dám chạy, về cung ta sẽ đánh gãy chân ngươi.”
“Ta nói là làm.”
Ta thầm kêu khổ.
Mới làm chuyện xấu chút xíu… đã bị bắt gặp rồi.
Ngài thật sự nổi giận rồi.
Không lẽ… sẽ xử ta tại chỗ?
Ta vờ yếu ớt, ôm bụng bước vài bước loạng choạng, đoạn ngã sụp vào lòng ngài.
“Điện hạ… đau quá…”
Tiêu Kỳ theo bản năng đỡ lấy ta. Tay ngài chạm trúng m.á.u, sắc mặt đại biến:
“Vân Linh?!”
Ta ngửi được hương cung đình dịu nhẹ trên y phục ngài, liền giả bộ ngất lịm.
Điện hạ vốn mềm lòng, chắc chắn sẽ đưa ta về trị thương trước, rồi mới tra xét sau.
Còn về Đoạn Trường Phong…
Ta vẫn chưa lộ sơ hở.
Chuyện g,i,ế,c hắn, lần sau tính tiếp.