24
Đoạn Trường Phong giận dữ đến mức suýt nhảy dựng, hùng hổ hét vang:
“Đoạn gia ta nhất định sẽ bắt được tên thích khách đó, đem hắn ra chém nghìn nhát!”
Hắn vừa xoa bóp cánh tay băng bó vừa quay sang hỏi:
“A Kỳ, ngươi nói xem, chuyện này há chẳng kỳ lạ sao?”
“Tối hôm đó, toàn thành giới nghiêm, kinh đô bị lật tung cả lên, vậy mà… thích khách vẫn thoát được!”
Tiêu Kỳ im lặng, không đáp lấy nửa lời.
Thấy thế, Đoạn Trường Phong lại bắt đầu rên rỉ:
“Ôi da, đau quá! A Kỳ, đến giúp ta bôi thuốc đi…”
Tiêu Kỳ khẽ nâng mí mắt, cuối cùng cũng cất lời, giọng nhàn nhạt:
“Ngươi… gãy tay rồi à?”
Đoạn Trường Phong nheo mắt dò xét sắc mặt Điện hạ, chậm rãi nói:
“A Kỳ, con hổ trắng mà ngươi nuôi, chẳng phải đang khiến ngươi tức giận sao?”
“Nó tên gì nhỉ? Bánh Hoa Quế phải không?”
Tiêu Kỳ cười khẩy một tiếng, lạnh đến mức khiến lòng người rét run.
Ta nấp sau bức bình phong, nghe thấy mà tay chân bỗng cứng đờ.
Đêm ấy, Tiêu Kỳ lặng lẽ giấu ta trong xe ngựa, vượt trạm gác trở về cung. Dưới ánh đèn u ám, ngài thấy ta toàn thân đẫm m.á.u, sắc mặt tái nhợt — ta chưa từng thấy ngài giận đến vậy, dù là ở kiếp này hay kiếp trước.
Ngài hỏi:
“Vì sao lại làm vậy?”
Ta đáp:
“Bởi vì ta và hắn… có thù.”
Thù gì?
Thù sâu như biển.
Tiêu Kỳ không moi được gì thêm, chỉ đành giam ta trong tẩm cung, để ta dưỡng thương.
Đoạn Trường Phong thì vẫn loạn tìm khắp nơi, cuồng nộ vô ích.
Ta cũng chẳng rõ rốt cuộc Tiêu Kỳ đang nghĩ gì. Ngay khi Đoạn Trường Phong vừa rời khỏi, ta từ sau bức bình phong bước ra.
“Điện hạ.”
Ta khẽ ho một tiếng, giọng điệu mang theo đôi phần lúng túng.
“Trích Tinh Các còn có nhiều sự vụ, thần nữ xin được cáo lui.”
Chưa kịp đợi Tiêu Kỳ mở lời, ta đã xoay người toan rời đi.
“Vân Linh, ngươi dám?!”
Lại là câu ấy.
Ta âm thầm than khổ.
Điện hạ à, thiên hạ này… chẳng có chuyện gì ta không dám cả.
Tuy nghĩ thế, nhưng chân vẫn bất giác khựng lại. Tay áo đỏ thẫm của ngài rũ xuống trước mặt ta, tựa như một lời cảnh cáo.
“Điện hạ.”
Ta ngẩng đầu, từng lời rõ ràng rành mạch:
“Ngài không cản được ta đâu.”
Ta nhất định phải g,i,ế,c Đoạn Trường Phong.
Tiêu Kỳ tức giận, tiếng nói gằn từng chữ:
“Đoạn gia là thế gia vọng tộc, đời đời phong hầu, Trường Phong lại là độc đinh của lão hầu gia.”
“Giữa ban ngày ban mặt, trước mắt bao người, ngươi lại dám ra tay ám sát hắn! Ngươi… không cần mạng nữa sao?”
“Nếu bị bắt, phải chém bao nhiêu cái đầu mới đủ hả?!”
Thì ra… ngài sợ ta bị bắt.
Ta nghiêm giọng đáp:
“Điện hạ yên tâm. Nếu thật sự bị vây bắt, thần nữ sẽ hủy dung tại chỗ, tuyệt đối không để liên lụy đến Đông Cung.”
“...Ngươi!”
Tiêu Kỳ siết chặt nắm tay, cả người khẽ run.
“Ta không có ý đó.”
Ta khẽ cau mày.
“Vậy… ý của Điện hạ là gì?”
Ngài nhìn ta hồi lâu, ánh mắt dần dịu lại, thấp giọng nói:
“Ta chỉ là… lo lắng.”
“Những ngày qua, ta cứ mãi nhớ đến đêm đó…”
Giọng ngài run rẩy, gần như không thể nghe rõ:
“Nếu đêm ấy… ta đến trễ một khắc…”
“Liệu còn có thể… gặp lại ngươi nữa không?”
Toàn thành giới nghiêm, binh mã vây khắp, bẫy đã giăng sẵn. Nếu chẳng phải Tiêu Kỳ đến đúng lúc, ta sớm đã bị bắt, bị g,i,ế,c, bị phanh thây chẳng còn mảnh xương.
Điện hạ của ta — ngài chưa từng sợ hãi điều gì, nay lại vì ta mà bất an.
Thì ra… ngài chẳng hề giận ta vì đã muốn g,i,ế,c bằng hữu cũ của mình.
Ta cúi đầu, không dám nhìn vào mắt ngài:
“Vân Linh xin hứa với Điện hạ… từ nay sẽ không liều lĩnh nữa.”
Là ta quá khinh suất.
Xin ngài đừng vì ta mà thêm phiền muộn.
25
Hạ qua thu tới, vết thương nơi thân thể ta cũng đã gần như lành hẳn. Chuyện Đoạn Trường Phong bị thích khách ám sát, bởi chẳng tìm ra hung thủ, rốt cuộc cũng dần trôi vào quên lãng.
Chớp mắt, mùa thu săn bắn tại Bạch Lộ Sơn đã tới.
Tiêu Kỳ khoác y bào màu tuyền, thân pháp nhẹ nhàng, mũi tên đầu tiên đã trúng hồng tâm, dễ dàng đoạt giải đầu. Tiếng hoan hô dậy khắp núi rừng. Tần Oản nở nụ cười tươi, uyển chuyển bước tới dâng khăn.
“Điện hạ, lau mồ hôi đi, nghỉ ngơi một chút.”
Lần này, Hoàng hậu đích thân căn dặn nàng theo hầu. Ngay cả doanh trướng của nàng cũng được an bài sát bên Tiêu Kỳ.
Tiêu Kỳ khẽ lắc đầu, rút từ tay áo ra một chiếc khăn gấm cũ kỹ. Ánh mắt ta vô thức dừng lại — đường kim mũi chỉ xiêu vẹo, màu chỉ đã phai, thế nhưng họa tiết ấy… sao lại quen mắt đến vậy?
Tần Oản cũng nhận ra hoa văn kia, vẻ căng thẳng nơi ánh mắt nàng dần giãn ra.
“Con gà… là do Điện hạ tự thêu đúng không?”
“Điện hạ thích kiểu hoa văn này sao?”
“Hôm nào, thần thiếp sẽ thêu tặng điện hạ một chiếc nữa.”
Khóe mắt Tiêu Kỳ khẽ giật, người thoáng lúng túng, giọng đáp có phần gượng gạo:
“Đây là… Phượng Hoàng.”
Ta nhắm mắt, lòng dâng lên một trận bất lực.
Chiếc khăn này vốn là lễ vật sinh thần năm xưa Tiêu Kỳ bắt ta thêu. Công phu g,i,ế,c người cướp của của ta thì không tệ, nhưng nói đến thêu thùa... đường chỉ vặn vẹo, xiêu xiêu vẹo vẹo, không ra hình thù gì, xấu đến mức... chẳng ai dám nhìn lần thứ hai.
Không khí thoáng trầm mặc. Ta định khẽ ho một tiếng để phá tan sự ngượng ngập, thì bên cạnh bỗng vang lên tiếng cười ngả ngớn:
“Đừng để tâm đến Điện hạ, hắn từ xưa đã chẳng hiểu phong tình là gì.”
“Điện hạ không nhận, Tần cô nương chẳng bằng tặng cho ta một chiếc khăn đi?”
Đoạn Trường Phong khoanh tay đứng đó, không biết đã quan sát từ lúc nào. Ánh mắt hắn đảo qua ta, hàm chứa ý cười nửa thật nửa giả.
“Thần nữ khéo tay như vậy, chẳng hay đã từng thêu cho Điện hạ bao giờ chưa?”
Nghe vậy, Tần Oản khẽ cúi đầu mỉm cười:
“Tiểu Hầu gia thận trọng lời nói. Thần nữ sao có thể làm những việc tầm thường như thế?"
Đoạn Trường Phong nhếch mép cười, giọng mang chút ý sâu xa:
“Chỉ mong Thần nữ thật sự là người không vướng bụi trần thì tốt.”
“Nếu không… chỉ sợ là mượn danh nghĩa che giấu dối lừa, khiến lòng người ngu muội.”
Ngữ khí nhẹ tênh, nhưng từng câu từng chữ đều mang theo gai nhọn.
Tiêu Kỳ cau mày, lạnh giọng cắt ngang:
“Thần nữ là do phụ hoàng thân phong, há để các ngươi tùy tiện suy đoán, bàn luận?”
Ta bình thản đối diện ánh mắt khiêu khích của Đoạn Trường Phong. Trong đáy mắt hắn hiện rõ một tầng giễu cợt, mỉa mai.
“Tiểu Hầu gia, có điều gì muốn nói, sao không nói thẳng?”
Hắn bật cười, thong thả nói:
“Thần nữ có thể quan sát tinh tượng, ắt hẳn thị lực khác người. Việc *bách bộ xuyên dương, chắc không thể làm khó được Thần nữ đâu nhỉ?”
(*Bách bộ xuyên dương: bắn tên từ khoảng cách trăm bước xuyên qua lá cây dương (vốn là loại lá rất nhỏ và mỏng).)
“Không biết... có dám cùng ta so tài bắn cung hay không?”
Tiêu Kỳ khẽ động, như muốn mở lời ngăn cản, nhưng ta đã nhấc tay ra hiệu dừng lại.
Nếu hắn dám ngang nhiên thách thức trước mặt mọi người như thế, hẳn đã có chuẩn bị từ trước, cũng có điều muốn thăm dò. Tránh né, không bằng thẳng thắn ứng phó.
Đoạn Trường Phong thấy ta nhận lời, ánh mắt càng thêm đắc ý.
“Nếu Thần nữ thua ta — một người phàm tục — thì cái danh ‘mắt sáng soi tinh tú’ chẳng phải chỉ là lời đồn thổi vô căn cứ sao?”
Ta bỗng hiểu.
Hắn… muốn ta lộ mặt.
Ta khẽ mỉm cười, từng câu từng chữ đều nhẹ mà sắc:
“Nghe đồn tiểu Hầu gia có thể giữa vạn quân, một mũi tên bắn rơi đầu địch, tuổi trẻ mà chiến công hiển hách.”
“Nhưng nếu hôm nay bại dưới tay ta, đôi mắt ưng ấy, chẳng phải cũng chỉ là danh hão?”
“Những chiến tích chấn động ấy, chẳng rõ là thật mấy phần, giả mấy phần?”
Sắc mặt Đoạn Trường Phong thoắt chốc tái xanh.
“Thần nữ chắc chắn sẽ thắng ta sao?”
“Không”, ta đáp, xoay người, nhìn về phía Tiêu Kỳ, ánh mắt bình thản mà kiên định, “Ta tin tưởng Điện hạ.”
Khuôn mặt người trầm như nước.
“Ta không tinh thông cung pháp, xin Điện hạ chỉ giáo.”
26
Thiếu niên ấy nhẹ nhàng áp sát phía sau lưng ta, lồng ngực ấm áp kề cận, hơi thở dịu dàng như gió xuân.
Đầu ngài tựa lên vai ta, nhẹ chỉnh lại tư thế:
“Ép vai xuống một chút.”
Đôi tay ấm nóng phủ lên tay ta, cẩn thận dẫn dắt từng động tác kéo cung, lên dây.
“Đặt tên lên dây… rồi kéo nhẹ.”
Hơi thở ngài phả bên tai ta, mang theo âm trầm khàn khàn, tựa hồ vừa bước ra từ giấc mộng cũ.
Khoảnh khắc buông tay, ta khẽ ngẩng đầu, bắt gặp gương mặt nghiêm nghị của ngài — thanh tú mà lạnh lùng, ánh mắt trầm ổn, không dính một tia cợt nhả.
Cảnh tượng này… tựa như từng xảy ra trong ký ức đã nhạt mờ của kiếp trước.
Khi ấy, có một năm Điện hạ dạy ta bắn cung, lời nói cũng hệt như lúc này.
Chỉ khác, ngài khi đó đang bệnh nặng, thân thể suy yếu, khoác áo choàng dày, ngồi xa xa dưới hành lang, chỉ tay từng chút cách đứng, cách lật cổ tay.
Ta khi đó ra vẻ thành thạo, kéo cung, buông tên.
Mũi tên trong ký ức lại bay xiêu vẹo, chưa chạm đến bia đã rơi thẳng xuống cỏ.
Thế nhưng…
Tiêu Kỳ khi ấy vẫn cười rạng rỡ như ánh dương:
“Ngươi bắn rất giỏi!”
Ngài cười rồi ho, sắc mặt ửng hồng vì mệt, đôi mắt vẫn nhìn ta đầy dịu dàng:
“Nếu thân thể ta khỏe hơn một chút, hẳn đã có thể đích thân nắm tay dạy ngươi…”
“Nhưng mà, ngươi bắn khá lắm.”
Ngài ngước nhìn, ánh mắt đầy trìu mến:
“A Linh là học trò có thiên phú nhất của ta.”
Ta từng ngỡ chỉ là lời an ủi. Một kẻ có thể bắn tên… bay mất tiêu, thì lấy đâu ra thiên phú?
Mãi đến sau này, mới hiểu — người chưa từng nói dối.
Cả đời Điện hạ, cũng chỉ dạy một mình ta bắn cung.
Ta là học trò duy nhất, đương nhiên là… học trò giỏi nhất.
Xuyên qua hai kiếp, cảnh xưa lời cũ hiện về. Ta cố nén nước mắt, khẽ nói:
“Bởi vì… Điện hạ dạy rất tốt.”
Ta không phải học trò giỏi nhất.
Nhưng ngài — lại là sư phụ tốt nhất.
Phía xa, Đoạn Trường Phong khoanh tay đứng đó, vẻ mặt lạnh nhạt xen chút khinh miệt.
Hắn cười cợt:
“Sao? Thần nữ học bắn cung nhanh thật đấy.”
“Chốc nữa thua rồi, đừng nói là bị ta bắt nạt nhé?”
“Hay là… ngươi bói trước một quẻ đi? Xem hôm nay có được mấy phần thắng?”
Ta không đáp.
Hắn nheo mắt, nhướn mày.
“Không bói à?”
Ta xoay người, chọn cung xong, khẽ cười:
“Mười phần.”
“Thắng ngươi, dư sức.”
Đây là cung pháp Điện hạ dạy ta.
Ta tuyệt đối… không thua.