Kế mẫu c.ư.ớ.p lấy cây trâm bạc nương ta để lại, nhẫn tâm đuổi ta ra khỏi nhà giữa lúc mùa đông tháng chạp rét mướt.
Khi ta đang co ro nơi góc tường chờ c.h.ế.c, một con cóc ghẻ khổng lồ màu vàng óng, miệng ngậm hai đồng tiền bỗng dưng xuất hiện.
Nó thốt ra tiếng người:
“Đứa nhỏ đáng thương, giao bát tự ngày sinh của ngươi cho ta, ta hứa cho ngươi núi vàng núi bạc tiêu xài không hết."
Ta xoa xoa cái bụng đói xẹp lép, đáp:
“Núi vàng núi bạc sao mà đủ? Ta muốn ngươi biến thành phụ thân ta, cả đời này vung tiền cho ta!"
"Ta muốn sống trong dinh cơ lớn nhất trấn, bữa nào cũng được ăn thịt kho, còn muốn lấy đĩnh vàng đ.ậ.p nát cái bản mặt già nua của Trương Thúy Lan!"
Yêu tinh cóc kêu "ộp" một tiếng, suýt chút nữa đã nuốt luôn đồng tiền xuống họng tự làm mình nghẹn c.h.ế.c.
01
Ánh vàng loé lên, một lão già béo ú bận đồ nạm vàng nạm bạc lấp lánh bỗng nhiên xuất hiện, đau lòng xót dạ ôm chặt túi tiền trừng mắt nhìn ta.
"Nha đầu nhà ngươi, tâm can còn đen tối hơn cả yêu tinh ta đây!"
"Ta chỉ xin ngươi cái bát tự, ngươi lại coi ta là rùa thần trong hồ cầu nguyện à!"
Ta co ro trong góc tường, lạnh đến mức toàn thân run rẩy, đôi mắt chòng chọc nhìn hắn.
Hắn tức giận đến mức dậm chân bành bạch, chiếc mũ dưa hấu trên đầu chao đảo qua lại, miệng lẩm bẩm chửi rủa những lời khó nghe.
Ta cứ tưởng hắn chuẩn bị bỏ đi, vừa định thu hồi ánh mắt thì hắn bỗng dưng dừng bước.
Lão già giật phăng chiếc áo choàng bằng da chồn trên người, ném thẳng vào đầu mặt ta.
"Mặc vào! Nếu ngươi thật sự c.h.ế.c cóng trước mặt lão tử, lão tử cũng phải chịu xui xẻo theo ngươi!"
Ta cuống cuồng chui ra khỏi chiếc áo khoác, lớp áo này thật ấm áp, lại còn thoang thoảng mùi tiền bạc.
Hắn từ trên cao chỉ thẳng vào mũi ta:
“Điều ước vừa nãy của ngươi, lão tử nhận rồi. Từ hôm nay trở đi, lão tử chính là phụ thân ngươi. Ngươi tên gì?"
"Nhị Nha."
Lão già ghét bỏ bĩu môi:
“Khó nghe quá! Đã làm khuê nữ của Kim Đại Tài ta, sau này phải gọi là Kim Đa Bảo. Đi, phụ thân đưa ngươi đi ăn thịt kho trước!"
Hắn chìa một bàn tay mập mạp ra.
Ta chần chừ một lúc, rồi đặt bàn tay nhỏ bé đầy vết nứt nẻ vì lạnh buốt vào lòng bàn tay dày rộng của hắn.
Rất ấm áp.
Còn ấm áp hơn bàn tay của phụ thân ruột ta gấp trăm lần.
Tại tửu lâu lớn nhất trên trấn, tiểu nhị ban đầu thấy ta ăn mặc rách rưới bèn định đuổi người.
Kim Đại Tài móc ngay một đĩnh vàng to bằng nắm tay, đ.ậ.p mạnh lên bàn.
"Đem hết thịt kho trong quán các ngươi lên đây, thái miếng to nhất cho ta!"
Tiểu nhị nhìn đến đỏ cả mắt, ba chân bốn cẳng chạy vọt vào nhà bếp.
Chẳng bao lâu sau, mười mấy đĩa thịt kho nóng hổi đã bày kín cả bàn.
Ta chộp lấy đôi đũa, liều mạng nhét thịt vào miệng, ngay cả nhai cũng chẳng màng mà cứ thế nuốt xuống.
Thật quá ngon rồi.
Ta chưa từng được ăn loại thịt nào thơm ngon đến thế.
Kim Đại Tài ngồi đối diện, vắt chéo chân, vừa xỉa răng vừa trợn trắng mắt.
"Ăn từ từ thôi, ma đói đầu thai à? Lão tử thiếu ngươi miếng ăn chắc?"
Hắn ngoài miệng thì chửi rủa, tay lại rất thành thực rót một chén trà nóng đẩy đến trước mặt ta, rồi xé một mảnh vải, thô lỗ lau qua loa vết dầu mỡ bên khóe miệng ta.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, nước mắt lẫn với dầu mỡ thi nhau tuôn rơi.
"Khóc cái gì mà khóc? Chê thịt chưa đủ béo à?" Hắn trừng đôi mắt to như mắt bò.
Ta lắc đầu, gắp một miếng thịt béo ngậy nhất bỏ vào bát hắn.
"Phụ thân, người ăn đi."
Kim Đại Tài ngớ người.
Hắn nhìn chằm chằm miếng thịt trong bát một hồi lâu, trong cổ họng phát ra tiếng ùng ục kỳ quái, rồi cầm bát lên.
"Coi như nha đầu nhà ngươi cũng có lương tâm."
Hắn vừa mới ăn một ngụm, lông mày đã nhíu chặt lại.
"Phi! Đồ ăn của con người đúng là khó nuốt, ngay cả mùi vị của ruồi bọ cũng không bằng."
Ta coi như không nghe thấy gì, tiếp tục cắm cúi ăn cơm.
Cơm no rượu say, ta xoa xoa cái bụng tròn xoe, ợ một cái rõ to.
Kim Đại Tài đứng dậy, nắm chặt lấy tay ta.
"Đi, làm chính sự thôi. Lão tử hôm nay phải lấy đĩnh vàng đ.ậ.p nát cái bản mặt già nua của mụ Trương Thúy Lan kia!"
02
Khi chúng ta quay lại cái sân nhỏ rách nát gió lùa tứ phía ấy, trời đã tối mịt.
Trong nhà thắp một ngọn đèn dầu bé bằng hạt đậu.
Trương Thúy Lan đang ngồi trên mép giường đất, nương theo ánh đèn lau đi lau lại cây trâm bạc nương ta để lại.
Phụ thân ruột của ta, Vương Đại Ngưu, đang ngồi xổm trên mặt đất hút tẩu thuốc.
"Con nha đầu c.h.ế.c tiệt kia chắc đã c.h.ế.c cóng bên ngoài rồi, sáng mai ông lấy chiếu rách cuốn lại rồi ném ra sau núi đi, vừa vặn đỡ tốn một miếng ăn."
Trương Thúy Lan cười ngông cuồng.
Vương Đại Ngưu gõ gõ tẩu thuốc, không nói tiếng nào.
Ta tung một cước đá văng cánh cửa gỗ rách nát.
Gió lạnh cuốn theo bông tuyết ùa vào trong nhà, ngọn đèn dầu chao đảo kịch liệt.
Trương Thúy Lan giật nảy mình, ngẩng đầu thấy ta, lớp thịt mỡ trên mặt nhăn tít lại.
"Con tiểu tiện nhân nhà ngươi mạng cũng lớn gớm! Sao chưa c.h.ế.c quách ngoài kia đi?"
Mụ ta vớ lấy cây chổi trên giường quất thẳng vào người ta.
Khoảnh khắc tiếp theo.
Một bàn tay to lớn mập mạp hung hăng duỗi ra, bắt chặt lấy thân chổi.
Kim Đại Tài cười lạnh một tiếng, tay kia móc từ trong tay áo ra một đĩnh vàng nặng trịch, nhắm thẳng mặt Trương Thúy Lan đ.ậ.p mạnh tới.
"Bốp!"
Đĩnh vàng đ.ậ.p chuẩn xác vào sống mũi mụ.
"Ai da!"
Trương Thúy Lan hét thảm một tiếng, ngã ngửa ra giường, hai luồng m.á.u mũi phun trào, răng cửa cũng gãy một chiếc.
Vương Đại Ngưu lúc này mới phản ứng lại, đứng bật dậy rống to:
“Ngươi là lão già hoang dã từ đâu tới? Dám đánh thê tử ta!"
Kim Đại Tài vung chân đá lộn nhào Vương Đại Ngưu xuống đất, giẫm lên ngực hắn.
"Ta từ đâu tới à? Ta là phụ thân của nha đầu này!"
Trương Thúy Lan bụm lấy cái miệng đầy m.á.u lồm cồm bò dậy, vừa định há miệng chửi bới thì đột nhiên nhìn thấy đĩnh vàng lăn lóc dưới đất.
Mắt mụ ta lập tức đỏ ngầu.
Chẳng thèm đếm xỉa đến cơn đau, mụ lê lết bò qua, ôm ghì thỏi vàng vào lòng, lại còn dùng răng cắn thử một cái.
"Vàng thật! Là vàng thật!"
Kim Đại Tài mặt mũi đầy vẻ khinh bỉ vỗ vỗ vạt áo, lại móc thêm hai đĩnh vàng ném xuống đất.
"Cầm lấy tiền, giao cây trâm bạc ra đây. Từ hôm nay, Đa Bảo không còn nửa điểm quan hệ gì với các ngươi nữa."
Trương Thúy Lan dán mắt vào số vàng dưới đất, nước miếng sắp chảy ròng ròng.
Mụ chẳng chút do dự ném cây trâm bạc cho ta, tay nắm chặt ba đĩnh vàng, ra sức gật đầu.
"Cắt đứt quan hệ! Lập tức cắt đứt quan hệ! Đại Ngưu, mau đi lấy giấy bút viết thư đoạn tuyệt!"
Vương Đại Ngưu nhìn thấy vàng, cũng quên luôn cái ngực đang đau, vội vã bò dậy lục lọi khắp phòng tìm giấy bút, nguệch ngoạc viết xuống giấy tờ đoạn tuyệt quan hệ.
Ta cầm lấy tờ giấy kia, ấn dấu tay.
Chút vấn vương cuối cùng trong lòng cũng triệt để đứt gãy.