Kim Đại Tài hừ lạnh một tiếng, dắt tay ta quay người bước ra ngoài.
Lúc sắp ra khỏi cửa, ta ngoái đầu nhìn lại.
Trương Thúy Lan và Vương Đại Ngưu đang nằm rạp trên giường, thi nhau vừa hôn vừa cắn ba đĩnh vàng kia, căn bản không ai liếc nhìn ta lấy một cái.
Ra khỏi sân, gió lạnh thổi qua, ta khẽ run rẩy.
Kim Đại Tài bế ta lên, dùng chiếc áo da chồn rộng thùng thình bọc kín ta lại.
"Nha đầu, đừng nhìn hai thứ vô dụng đó nữa. Phụ thân đưa ngươi đi ở dinh cơ lớn!"
Ta vòng tay ôm lấy chiếc cổ thô to của hắn, rúc đầu vào bờ vai rộng lớn.
"Phụ thân, đống vàng đó cứ thế ném cho bọn họ sao?" Ta có chút xót xa.
Kim Đại Tài toét miệng rộng, lộ ra hàm răng ố vàng, cười vô cùng nham hiểm.
"Cho không cái rắm! Tiền của lão tử, dễ lấy thế sao?"
03
Kim Đại Tài làm việc nhanh như sấm chớp, ngay trong đêm đó dùng vài túi vàng mua luôn dinh cơ lớn nhất ở phía đông trấn.
Dinh cơ rất lớn, có cả hòn non bộ và ao cá.
Ta nằm trên chiếc giường lớn lót mười mấy lớp chăn lụa, cảm giác như đang nằm mộng.
Kim Đại Tài ngồi bên chiếc bàn Bát Tiên, đang ôm một bàn tính lớn gảy kêu lách cách.
Khi tính toán, con ngươi của hắn sẽ dựng đứng lên, miệng còn phát ra tiếng ộp ộp kỳ quái.
Nhưng ta không hề sợ hãi chút nào.
Ta bò dậy khỏi giường, bưng một bậu nước ấm bước đến bên hắn.
"Phụ thân, rửa mặt đi."
Kim Đại Tài dừng gảy bàn tính, nhìn thau nước, lại nhìn ta.
"Không cần rửa, lão tử ghét nhất là nhiều nước."
Vừa dứt lời, một con nhặng xanh bự chảng từ ngoài cửa sổ bay vào, kêu vo vo.
Miệng Kim Đại Tài bỗng nhếch tới tận mang tai.
Một chiếc lưỡi dài đỏ thẫm dính đầy dịch nhầy lao ra nhanh như chớp, "Đét" một tiếng cuộn lấy con nhặng, nháy mắt đã rụt lại vào miệng.
Hắn chép chép miệng đầy vẻ hài lòng, nuốt xuống.
Quay đầu lại thấy ta đang nhìn chằm chằm không chớp mắt.
Hắn có vẻ chột dạ, húng hắng ho một tiếng:
“Cái đó... phụ thân chỉ là thích ăn chút ruồi nhặng thôi, ngươi có sợ không?"
Ta lắc đầu, vắt khô khăn mặt đưa cho hắn.
"Phụ thân ăn sâu bọ có thể tiết kiệm được tiền cơm, rất tốt."
Kim Đại Tài ngớ người, rồi bật cười ha hả.
"Khuê nữ ngoan! Thật biết tính toán chi li cho phụ thân!"
Những ngày sau đó, ta trải qua chuỗi ngày tốt đẹp mà trước đây nghĩ cũng chẳng dám nghĩ tới.
Bữa nào cũng có thịt ăn, bốn mùa đều có y phục mới.
Ban ngày Kim Đại Tài lảng vảng ngoài thị trấn, chắp nối thu mua cửa hiệu đất đai khắp nơi, ban đêm lại vùi mình ngủ trên đống tiền vàng.
Hắn dung túng ta đến kỳ lạ, chỉ cần là món đồ ta nhìn thêm một cái, hắn sẽ trực tiếp quăng vàng ra mua bằng được.
Trên trấn dần dần có lời đồn, nói rằng Nhị Nha bị nhà Vương Đại Ngưu đuổi đi đã nhận một nghĩa phụ giàu có, đang sống chuỗi ngày vui vẻ tựa thần tiên.
Nói Trương Thúy Lan và Vương Đại Ngưu đúng là không có phúc, nếu trước kia đối xử tốt với ta một chút, nói không chừng giờ đã được theo ta vào sống trong dinh cơ lớn, hưởng phúc cả đời.
Vốn dĩ chỉ là vài lời ghen tị chua ngoa, nhưng Trương Thúy Lan và Vương Đại Ngưu nghe nhiều thành quen, trong lòng liền nảy sinh tính toán.
Họ tuy đã ôm được ba đĩnh vàng, nhưng có ai lại chê tiền quá nhiều đâu cơ chứ.
Chiều tối hôm ấy, ta đang ở trong sân cho cá ăn.
Liền nghe thấy dưới chân tường viện phía sau có tiếng sột soạt.
Ta rón rén đi vòng qua, xuyên qua khe nứt trên tường nhìn ra, thấy Trương Thúy Lan đang đạp lên vai Vương Đại Ngưu, vươn dài cổ nhòm ngó vào trong viện.
Vừa lúc Kim Đại Tài đang ngủ gà ngủ gật bên hồ.
Hắn ngủ say, lộ ra nửa phần chân thân.
Bề mặt cơ thể béo núc ních mọc lên những đường hoa văn đồng tiền vàng óng, miệng ngoác ra thật to, chiếc lưỡi dài đỏ au rủ xuống mặt nước, cứ chốc chốc lại cuộn lấy bọn muỗi nhặng trên mặt hồ.
Trương Thúy Lan ngoài tường hít sâu một hơi khí lạnh.
"Đại Ngưu! Ta nhìn rõ rồi, lão già đó vốn không phải người! Lão ta là yêu quái!"
Vương Đại Ngưu sợ đến bủn rủn chân tay, suýt chút nữa làm Trương Thúy Lan ngã nhào.
"Yêu quái? Vậy chúng ta mau chạy thôi!"
"Chạy cái gì mà chạy!" Trương Thúy Lan hạ thấp giọng, trong ngữ điệu tràn ngập sự tham lam điên cuồng.
"Lão già đó có nhiều vàng như vậy, chắc chắn là loại yêu tinh chiêu tài! Nếu chúng ta có thể g.i.ế.c c.h.ế.c lão, số vàng đó sẽ thuộc về chúng ta, đến lúc đó, muốn mua cả cái thị trấn này cũng được!"
Vương Đại Ngưu còn đang do dự, Trương Thúy Lan đã nhéo hắn một cái thật mạnh.
"Đồ vô tích sự! Không phải trong cái đạo quán rách nát ở phía nam trấn có một tên đạo sĩ độc nhãn sao? Lão ta chuyên bắt yêu đấy. Chúng ta đi trắng đêm mời lão tới đây!"
Hai người vội vã chạy đi.
Ta nắm chặt hai tay, quay người chạy vào sân, ra sức lay tỉnh Kim Đại Tài.
"Phụ thân, mau tỉnh dậy, Trương Thúy Lan sắp đi mời đạo sĩ tới bắt người rồi!"
04
Kim Đại Tài ngáp một cái, chậm chạp giơ tay dụi mắt.
"Mời đạo sĩ sao? Hai kẻ phàm nhân vô dụng đó thì có thể mời được nhân vật lợi hại gì chứ. Nha đầu đừng sợ, phụ thân đi đ.ậ.p bọn chúng thành bùn nhão ngay đây."
Hắn đứng dậy với vẻ mặt chẳng buồn để tâm, vừa định bước ra ngoài.
Bầu trời bên ngoài sân bỗng dưng tối sầm lại.
Một luồng mùi m.á.u tanh tưởi xộc mũi xuôi theo gió bay vào trong dinh cơ.
Sắc mặt Kim Đại Tài liền biến đổi, vội vàng kéo ta giấu ra phía sau.
Cánh cổng lớn bị người ta đạp tung.
Trương Thúy Lan và Vương Đại Ngưu đi theo sau lưng một tên đạo sĩ mặc hắc bào gầy gò, vênh váo bước vào.
Tên đạo sĩ đó mù một mắt, con mắt còn lại loé lên những tia sáng âm độc.
"Yêu khí nồng nặc thật! Hóa ra là một con thiềm thừ ngàn năm!"
(Thiềm Thư: cách gọi của Cóc ngậm tiền, Cóc ba chân hoặc Kim Thiềm. 1 linh vật phong thủy cực kỷ phổ biến trong văn hóa Á Đông mang ý nghĩa chiêu tài, bảo vệ tài sản.)
Đạo sĩ độc nhãn vừa nhìn thấy Kim Đại Tài, con mắt duy nhất lập tức sáng lên một cách đáng sợ.
Trương Thúy Lan chỉ vào chúng ta hét lớn:
“Đạo trưởng, chính là lão! Ngài mau g.i.ế.c lão đi, nội đan của yêu quái kia quy về ngài, còn vàng bạc của lão, chúng ta chia năm năm!"
Kim Đại Tài giận quá hóa cười:
“Đạo sĩ mù ở đâu chui ra, dám đánh chủ ý lên đầu lão tử!"
Hắn gầm lên một tiếng, cơ thể đột ngột phình to, há miệng phun ra một đám độc sa màu vàng óng, lao thẳng về phía tên đạo sĩ độc nhãn.
Tên đạo sĩ lại chẳng hề hoang mang nao núng.
Lão tiện tay lôi từ trong tay áo ra một tấm lưới đen nhuốm đầy chu sa, dùng sức tung lên trời.
Tấm lưới đen cấp tốc bành trướng, bao trùm gắt gao lấy toàn bộ khoảng sân.
Trên lưới treo lủng lẳng những chiếc đinh làm từ gỗ bị sét đánh, độc sa vừa chạm vào mắt lưới, lập tức phát ra tiếng xèo xèo bốc cháy, tan biến không còn tăm hơi.