🍉

Chương 5

Nữ Chủ Nàng Đi Rửa Mông Rồi · Cửa Hàng Đồ Tang Lễ Bạch Trạch

‹ Chương trướcChương sau ›

14.

Ngày thành thân của Thư sinh ca ca và tẩu tử ta đến rất nhanh.

Tẩu tử đội phượng quan hỉ phục, mười dặm kiệu hoa rước ca ca ta về làm rể.

Còn ta thì đi theo làm của hồi môn cho ca ca.

Ai hỏi tới, ta đều bảo mình họ Chu tên Xuân Hỷ.

"Đúng đúng, Chu Diễn Thần là ca ca ta."

"Ta là muội ruột của huynh ấy."

"Tẩu tử ta hiền lương, đức độ, tâm địa thiện lương, người đẹp lòng lại tốt bụng, là nữ tử tốt nhất thiên hạ."

Tẩu tử nghe xong, vui vẻ lại thưởng cho ta một phong bao đỏ thật to.

Ta còn đang cười tít mắt đếm tiền thì bỗng cổ áo bị ai đó túm lấy kéo ngược lại.

"Chu Xuân Hỷ, ngươi còn chút khí tiết nào không?"

"Vị hôn phu phụ bạc, bỏ ngươi đi cưới người khác, ngươi không giận, lại còn vui mừng đi theo?"

Ta thầm nghĩ ai thế nhỉ, giọng này sao nghe quen thế?

Quay đầu lại, hóa ra là thế tử Tạ Ninh Viễn phủ Trấn Bắc Hầu.

???

Ta: "Ngươi... cao lên rồi à?"

Sắc mặt Tạ Ninh Viễn đen sì như đáy nồi.

Lúc này ta mới nhận ra, không phải hắn cao lên, mà là hắn đã đứng dậy được rồi!

Ta: "A a a, chẳng phải đại phu nói ngươi cả đời không đứng dậy nổi sao? Sao lại khỏi rồi?"

Tạ Ninh Viễn hừ lạnh một tiếng.

"Thấy bổn thế tử đứng lên, ngươi có vui không?"

"Đại phu nói là nhờ ngươi ba năm nay ngày nào cũng xoa bóp, bổn thế tử mới khỏi."

"Không ngờ ngươi vì bổn thế tử mà vất vả đến thế."

"Quả nhiên là ngươi tình ý sâu đậm với bổn thế tử."

A, cái cảm giác tự tin này...

Đúng là nam nhân nhỉ?

Ta chẳng phủ nhận, chỉ chìa tay ra.

"Không ngờ ngươi lại nhìn thấu lòng ta sâu như thế. Ta tốt với ngươi như vậy, ngươi cho ta ít tiền đi?"

Ta sắp chạy trốn rồi, càng nhiều bạc càng tốt.

Tạ Ninh Viễn: "Ngươi tưởng ta tầm thường như người khác, dùng bạc sỉ nhục ngươi sao?"

"Ta sẽ cho ngươi thứ tốt hơn – vị trí chính thê của bổn thế tử!"

Trời ơi, toàn cho ta mấy thứ không ai thèm lấy.

15.

Ta vội vàng lấy tay che mặt, giả bộ thẹn thùng, rồi chạy đi tìm tẩu tử.

"Tẩu tử, nguy rồi nguy rồi! Tạ Ninh Viễn đã đứng dậy được, hắn muốn đến phá hỏng hôn lễ của tẩu đó, mau gọi người đuổi hắn ra đi!"

Tẩu tử quả không hổ là thiên kim phủ Tướng quốc, khí thế bừng bừng.

Nàng đập bàn một cái.

"Cái gì? Hắn to gan lớn mật thật!"

"Năm xưa hai nhà định thân cũng chỉ là do tổ phụ tổ mẫu tự ý mà thôi."

"Hiện nay đương kim thánh thượng coi trọng văn hơn võ, phụ thân ta ở triều đình như mặt trời ban trưa, còn Hầu phủ nhà hắn thì sa sút, hôn ước đã hủy rồi, hắn còn mặt mũi nào mà dây dưa?"

Nói đoạn, liền phái người đuổi Tạ Ninh Viễn ra ngoài.

Tạ Ninh Viễn vừa bị kéo lôi ra vừa lớn tiếng kêu gào:

"Huệ nương, không phải như nàng nghĩ đâu!"

"Ta là tới tìm thế tử phu nhân của ta mà!"

Tẩu tử: "Còn nói không phải tới gây chuyện?"

"Người đâu, mau đuổi hắn ra ngoài, ai cũng đừng hòng phá hỏng hôn lễ của bổn cô nương!"

Ta cũng mượn oai hổ hét theo: "Người đâu, mau đuổi hắn ra ngoài, không ai được phá hỏng hôn sự của ca ca và tẩu tử ta!"

Ngày thành thân hôm ấy, vô cùng náo nhiệt.

Văn võ bá quan trong triều đều dắt theo gia quyến tới dự.

Tạ Ninh Viễn ở ngoài náo loạn suốt một đêm cũng không vào nổi, lại còn thành trò cười cho cả kinh thành.

Vì hắn cứ luôn miệng hô lên:

"Ta đến tìm thê tử của ta, mau trả thê tử lại cho ta!"

Ai nấy đều tưởng hắn tới tìm tẩu tử, tẩu tử cũng nghĩ vậy.

Đích thân chạy ra cửa mắng hắn một câu: "Đồ chó liếm!"

Tạ Ninh Viễn tức đến xanh mặt.

"Lăng Huệ Nương, nàng mắng ai là chó liếm hả?"

"Xuân Hỷ đâu? Gọi nàng ấy ra đây!"

Tẩu tử quả nhiên hào sảng.

"Xuân Hỷ là muội muội của ta, sau này cũng là người phủ Tướng quốc, ngươi bớt dây dưa đi!"

Một tiếng gọi "muội muội" vang lên như sét đánh ngang tai.

"Cái gì... Nàng ấy thà làm thiếp cho tân lang phủ Tướng quốc, chứ không muốn làm nữ nhân của bổn thế tử sao..."

Tẩu tử: "???"

16.

Như đã nói, tẩu tử ta là người rất trượng nghĩa.

Nghe Tạ Ninh Viễn nói vậy, cứ tưởng hắn muốn bắt ta về làm thiếp, liền không do dự tặng hắn một cước: "Cút đi!"

Sau đó quay lại nắm tay ta: "Muội cứ yên tâm, muội đã đem ca ca giao cho tẩu rồi, tẩu quyết không để muội chịu thiệt đâu."

"Ta có một biệt viện ở ngoại ô kinh thành, muội cứ đến đó lánh vài ngày."

"Tạ Ninh Viễn không tìm được muội, tất nhiên cũng sẽ thôi."

Tẩu tử thật sự là người tốt a, nếu ta là nam nhân thì tốt biết mấy, sao người đầu tiên gặp được tẩu lại không phải là ta chứ!

Thế là, ta cầm bạc tẩu tử cho, vào ở biệt viện tẩu tử sắp xếp.

Ngày ngày không phải làm gì, có người hầu hạ, rảnh thì phơi nắng trong viện, ngâm mình trong suối nước nóng.

Cứ thế sống hơn nửa tháng, ta bắt đầu định trốn đi.

Dẫu sao tẩu tử cũng không phải ruột thịt, nhỡ đâu một ngày nào đó nổi giận muốn lấy mạng ta thì khổ.

Nào ngờ vừa ra khỏi cửa không lâu, đã bị một cỗ xe ngựa và một đội người vây lại.

Ta thầm nghĩ, biết ngay mà, tẩu tử ngoài mặt thì nói thương như muội ruột, sau lưng lại cho người tới bịt miệng.

Ai ngờ, từ xe ngựa bước ra lại không phải tẩu tử.

"Đây hẳn là Xuân Hỷ cô nương? Ta là Trương ma ma bên cạnh Nhiếp chính Vương phi, là Vương phi phái ta tới mời cô nương."

Ta ngẩn người: "Vương phi? Vương phi tìm ta làm gì?"

Ta nhớ mình đâu có đắc tội gì với phủ Nhiếp chính đâu nhỉ.

Không ngờ Trương ma ma lại nói:

"Nghe đồn cô nương rất mát tay trong y lý, ngay cả thế tử Tạ phủ ai ai cũng nói không thể đi lại, dưới sự chăm sóc của cô nương cũng khỏi hẳn."

"Thế tử nhà ta năm ngoái bị thương nơi chiến trường, nằm liệt giường không đi lại nổi, nay mong cô nương ra tay cứu giúp. Tiền công mỗi tháng Vương phi đồng ý trả ba mươi lượng bạc."

Ta: "A? Cái này thì..."

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.