🍉

Chương 6

Nữ Chủ Nàng Đi Rửa Mông Rồi · Cửa Hàng Đồ Tang Lễ Bạch Trạch

‹ Chương trướcChương sau ›

17.

Năm xưa ta chấp nhận làm công việc nặng nhọc dơ bẩn này, cũng chỉ vì ba lượng bạc tiền công mỗi tháng.

Nhưng giờ ta đã là người có tiền rồi mà.

Ta đâu muốn đi làm thuê nữa, ta muốn về quê làm bà chủ địa chủ cơ.

Ai ngờ Trương ma ma ra tay hào phóng, một phát cho luôn trăm mẫu ruộng tốt ở ngoại ô kinh thành, một tòa đại trạch, thêm mười cửa hàng lớn.

Nói gì thì nói, với số bạc tích góp hiện tại của ta cũng đủ mua được từng ấy tài sản, nhưng đây là đất kinh thành, làm sao so với quê nhà nghèo xác xơ kia được.

Ta hoàn toàn không thể từ chối nổi.

"Này, còn gì phải nghĩ nữa?"

"Chăm sóc thế tử gia vốn là phận sự của nô tỳ mà!"

Thế tử phủ Nhiếp chính họ Đoạn tên Thành Cẩm, đại biểu ca của tiểu Hoàng đế.

Mười ba tuổi đã xuất chinh, lập chiến công hiển hách, mười bảy tuổi trúng tên nơi chiến trường, thành phế nhân.

Một ngôi sao sáng chói trên chiến trường, từ đó vụt tắt, thiên hạ ai cũng than tiếc.

Có lẽ do sức mạnh của bạch nguyệt quang quá lớn, nên mặc cho phụ thân hắn là Nhiếp chính vương nổi điên trong triều đình, mọi người đều cho rằng đó chỉ là do quá bi thương mà thay đổi tính tình.

Nhưng ta biết, Nhiếp chính vương thực ra đang nhân cơ hội này để chèn ép các thế gia công thần.

Sao ta biết được ư? Vì phủ Trấn Bắc Hầu nhà ta cũng từng là đối tượng bị chèn ép đó, hì hì!

Đoạn Thành Cẩm cực kỳ cực kỳ đẹp trai.

Nếu so sánh, chắc phải gấp ba lần Tạ Ninh Viễn.

Cũng vì hắn quá đẹp trai, lần đầu tiên ta tắm rửa cho hắn, nước dãi ta còn suýt nhỏ xuống.

Nhưng Đoạn Thành Cẩm lại cực kỳ tốt tính.

Nếu là Tạ Ninh Viễn, hẳn đã mỉa mai ta là nha đầu háo sắc rồi.

Còn Đoạn Thành Cẩm thì không những không trêu chọc, còn lấy khăn lụa Tứ Xuyên quý giá đưa ta lau nước miếng.

"Xuân Hỷ cô nương, chỗ này của cô, bị dính bẩn rồi..."

Ta vội nhận lấy khăn của hắn, lau sạch nước miếng.

"Xin lỗi xin lỗi, nô tỳ chưa từng thấy nam nhân nào có 'trái đào' lớn đến vậy..."

Đoạn Thành Cẩm: "Thật sao? Thế cô thích to hay thích nhỏ?"

Ta: "Tất nhiên là nô tỳ thích to hơn rồi."

Đoạn Thành Cẩm bèn nắm lấy tay ta, đặt lên cơ ngực mình.

"Vậy cô nương xoa thử đi, nghe nói xoa chỗ này thì thân thể sẽ mau khỏi, đúng không?"

18.

Thân thể thế tử có thể tốt lên hay không ta không biết, chỉ biết bản thân ta sắp hư mất rồi đây!

"Thế tử... ngài đừng sốt ruột, nô tỳ đã nhận lời Vương phi thì nhất định sẽ tận tâm tận lực chăm sóc thế tử thật tốt."

Còn chuyện có khỏi được không, ta cũng đâu dám chắc!

Tạ Ninh Viễn đứng dậy được, kỳ thực hoàn toàn là do bị Lăng tiểu thư hủy hôn, lại còn gả cho vị hôn phu của ta, tức giận quá mà thôi.

Nghĩ vậy, ta quay sang nhìn Đoạn Thành Cẩm bên cạnh: "Dám hỏi thế tử, ngài có vị hôn thê chưa?"

Đoạn Thành Cẩm mặt hơi đỏ lên.

"Bổn thế tử... vẫn chưa có hôn phối."

...

Vậy thì tiếc thật.

Không ai có thể kích thích cho ngài khỏi bệnh rồi.

Chỉ nghe Đoạn Thành Cẩm có phần ngượng ngùng nói: "Cô nương có phải là... muốn làm thế tử phi của ta không?"

Ta: "???"

Không hề! Ta hoàn toàn không có ý đó mà!

Nhưng không hiểu sao, lời thốt ra lại là:

"Á? Có thể sao?"

Đoạn Thành Cẩm mặt càng đỏ hơn: "Hôn nhân đại sự, đều do cha mẹ làm chủ. Ta phải hỏi qua phụ thân mẫu thân mới có thể trả lời cô nương..."

Xì!~

Thì ra là trêu chọc ta thôi.

Ta biết ngay mà, đường đường là thế tử phủ Nhiếp chính, làm sao có thể lấy một người xuất thân thấp hèn như ta.

Nhưng hắn đúng là biết nói lời dễ nghe.

Không như Tạ Ninh Viễn, mở miệng là bảo ta si tâm vọng tưởng, ếch ngồi đáy giếng đòi ăn thịt thiên nga các kiểu.

Ta liền đáp: "Không sao đâu, nô tỳ không vội, ngài cứ rảnh thì bàn lại với họ là được."

Nói xong, ta lại ra sức xoa bóp cho Đoạn Thành Cẩm.

Nước tắm này có cho thêm thuốc hoạt huyết hóa ứ, cường thân kiện thể, phải dùng sức chà xát để thuốc dễ hấp thu.

"Thế tử, có cảm giác gì không?"

Đoạn Thành Cẩm nhíu mày chịu đựng: "Ừm, thấy hơi nóng..."

Ta: "Nóng là đúng rồi, nghĩa là thuốc đang ngấm vào rồi đó."

Đợi ngâm đủ, ta lại bế Đoạn Thành Cẩm từ bồn tắm ra.

"Thế tử, nô tỳ thất lễ."

Đoạn Thành Cẩm đưa tay vòng lấy cổ ta.

Có lẽ do căng thẳng, khuôn mặt hắn vùi luôn vào cổ ta.

Ta cảm thấy hơi bí thở, hít không nổi.

"Thế tử... ngài có ý kiến gì với nô tỳ sao?"

Đoạn Thành Cẩm tròn xoe đôi mắt ướt át nhìn ta, đầy vẻ vô tội.

"Á?"

Ta: "Không thì sao lại ôm chặt thế, chẳng lẽ định mưu sát nô tỳ à?"

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.