
Mưa Lạnh Buổi Sớm
Vãn Xuyên

Tác giả Dậu Nguyệt Đường · Đã hoàn thành
Đăng ngày 01/02/2026 · Cập nhật 6 tháng trước
Tộc Chung Tư của ta vốn trời sinh đông con nhiều cháu. Nhưng đến đời ta, chịu đựng muôn vàn gian khổ, lại chỉ sinh được một mụn con gái ốm yếu bệnh tật. Mùa đông năm Nhu Nhi lên năm tuổi, con bé sốt cao không dứt, chỉ ao ước được ăn một miếng đào. Phu quân của ta lại đang vì sủng phi của hắn mà mở tiệc Đông Đào linh đình. Ta đường đường là Hoàng hậu, vậy mà đến một quả đào cũng không xin nổi. "Phụ hoàng không thương Nhu Nhi, là vì Nhu Nhi là con gái phải không ạ?" "Không phải đâu, là do Phụ hoàng không thương Mẫu hậu." Đứa trẻ nhỏ xíu, bẻ những ngón tay ngắn ngủn múp míp tính toán: "Nếu Nhu Nhi là nam nhi, thì có phải tốt rồi không?" "Đáng tiếc... nam nhi lại không được mặc váy, cài trâm bộ diêu..." Ta khịt mũi, cố gắng nặn ra một nụ cười: "Mẫu hậu chỉ thích con gái thôi. Nhu Nhi cứ là chính mình là tốt nhất." "Nếu có kiếp sau, Mẫu hậu sẽ tìm cho Nhu Nhi một người phụ thân thật tốt nhé." Khóe miệng Nhu Nhi vương một nét cười, con bé cuộn tròn trong lòng ta, thân thể dần dần lạnh lẽo. Giữa trời tuyết lớn bay đầy. Ta ôm lấy con, từng bước từng bước đi đến điện Thừa Trạch. Rồi một đầu đ.â.m sầm vào cột cung đình mà c.h.ế.c. Khi mở mắt ra lần nữa, thời gian đã quay ngược về bảy năm trước. Ta vẫn là một thiếu nữ ngây ngô, đang đoan trang ngồi giữa yến tiệc tuyển phi cho Thái tử. Kiếp này, Nhu Nhi của ta muốn thứ gì, người làm mẫu thân này sẽ tự tay giành lấy cho con.
Vui lòng đăng nhập để tham gia bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Vãn Xuyên

Thanh Thủy Xuất Miêu

zhihu

Ba Táp Nhất Khẩu

Phi Ý Sở Tư

Phi Ý Sở Tư