🍉

👑 Truyện Cung đấu

Tất cả truyện thuộc thể loại Cung đấu.

Tìm thấy 39 truyện

Bìa truyện Quý Phi Nương Nương Trời Sinh Là Một Mầm Họa
Quý Phi Nương Nương Trời Sinh Là Một Mầm Họa

Thành Phố Hươu · 7 chương

Quý phi là kẻ sống lại từ kiếp trước, biết rõ kết cục của tất cả mọi người. Thục phi là người từ thế giới khác tới, một mình chiếm trọn ân sủng của nhà vua. Chỉ riêng ta là sau lưng trống không, chẳng có lấy một ai nương tựa. Trước ngày vào cung, cha ta ngẫm nghĩ hồi lâu, cũng chẳng tìm ra ta có được chút phần thắng nào. Cuối cùng, ông đành thở dài bảo: “Không sao, từ nhỏ ngươi đã là một mầm họa rồi." Cũng phải, ta vốn mang đầy một bụng mưu hèn kế bẩn. Kẻ nào ngáng đường ta mà sống được tới cuối năm, thì xem như đã có một cái c.h.ế.c êm đẹp.

Bìa truyện Đại Tỷ Ta Tâm Tư Đơn Thuần Mà Cướp Sạch Tất Cả Của Ta
Đại Tỷ Ta Tâm Tư Đơn Thuần Mà Cướp Sạch Tất Cả Của Ta

zhihu · 12 chương

Đại tỷ là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, song lại trời sinh ngu dại. Thế nhưng, vào ngày phu quân ta đăng cơ, hắn lại đích thân ban chỉ lập tỷ làm Hoàng hậu. “Thế sự, lòng người dễ đổi thay, chỉ có Ninh nhi là vĩnh viễn thuần khiết.” Hắn chỉ mới gặp đại tỷ một lần, đã quên sạch năm năm ta vì hắn khổ tâm toan tính, từng bước mưu cầu. Để kẻ ngu ngốc si dại kia, giẫm lên lưng ta mà bước lên Hậu vị. Chê ta quá giỏi mưu lược, nhưng lại bắt ta phải âm thầm thay tỷ quản lý lục cung. “Ninh nhi tâm tư đơn thuần, chẳng biết tính toán lòng người. Chỉ có nàng đã quen với việc ấy.” Cho đến khi nhi tử ta bỗng lên cơn sốt cao, ta dầm mưa quỳ trước cửa Tiêu Phòng điện, gõ suốt nửa đêm mà chẳng cầu nổi một thái y. Cuối cùng, đứa trẻ bé nhỏ kia, khi ta ôm con định xông ra khỏi cung tìm lang y, lại co giật rồi tắt thở ngay trong lòng ta. Tình si gửi lầm, ta vốn nguyện thua thì cam chịu. Nhưng ta nào phải thân phận hèn mọn bẩm sinh. Một nam nhân… chẳng đáng để ta bị chà đạp đến bước này! <Tên truyện do Mèo Kam Mập đặt lại>

Bìa truyện Tàn Phượng
Tàn Phượng

Một Con Đom Đóm Nhỏ · 11 chương

Ngày cập kê, ta mang trong lòng đầy niềm vui sướng chờ đợi Hoàng hậu cô mẫu ban hôn cho ta và Thái tử. Thế nhưng thứ mà ta chờ được, lại là bị bà ta l.ộ.t sạch xiêm y, đưa lên long sàng. "Thiện Tuyết, dạo gần đây bệ hạ chê bổn cung đã già rồi." "Gương mặt này của ngươi, là giống với bổn cung khi còn trẻ nhất." "Đêm nay hãy hầu hạ bệ hạ cho tốt, thay Thái tử giữ vững tiền đồ của gia tộc họ Lam." Ta khóc lóc van xin bà ta: “Cô mẫu, ta không làm Thái tử phi nữa, cầu xin người đừng bắt ta hầu hạ Hoàng thượng." Bà ta chỉ sai người bịt miệng ta lại, để ta không mảnh vải che thân mà đưa thẳng đến long sàng. Trời sáng, trong cung có thêm một vị Lam Tài nhân. Ta cắn răng chịu đựng cơ thể đầy vết bầm tím, chờ đến lúc Thái tử tới thỉnh an. Ta nhào tới cầu xin hắn đưa ta đi. Hắn lại giúp ta khép gọn cổ áo: “Thiện Tuyết, đừng làm loạn." "Phụ hoàng sủng ái nàng, đó là phúc của gia tộc họ Lam." "Nàng thay ta nắm chặt phần ân sủng này, tương lai khi ta lên ngôi vua, tự khắc sẽ ban cho nàng danh phận đàng hoàng." Lúc này ta mới hiểu ra. Hóa ra kẻ đẩy ta lên long sàng, từ trước đến nay không chỉ có một mình cô mẫu.

Bìa truyện Hạc Và Diên
Hạc Và Diên

17 · 10 chương

Khi Thái tử bị phế, hai chân cũng bị đ.á.n.h cho tàn phế. Nhưng hôn sự của đích tỷ và phế Thái tử vẫn phải tiếp tục. Ý trong cung là cứ đưa đại tân nương tử đến biệt viện cho xong chuyện. Đích tỷ ở nhà đòi sống đòi c.h.ế.c, kiên quyết không chịu tuân theo. Thế là, mối hôn sự này liền rơi xuống đầu ta. Đêm tân hôn, nhìn nam nhân trên giường không chút sinh khí. Ta mím môi, nói: "Ngươi đừng chê ta là thứ nữ gả thay, ta cũng không chê ngươi là thứ dân tàn phế." "Hai người chúng ta sống với nhau cho thật tốt là hơn hết thảy."

Bìa truyện Đế Cơ Vạn Phúc
Đế Cơ Vạn Phúc

Ngày Mười Bốn Của Tháng Đầu Xuân · 12 chương

Sau khi ý chỉ hòa thân ban xuống, ta đã tuyệt thực. Tuyệt thực đến ngày thứ ba, tỳ nữ thân thiết nhất rơi nước mắt dâng lên một bát cháo ấm: "Công chúa, người ăn một chút đi..." Vừa nuốt xuống vài ngụm, trước mắt ta đã trời đất quay cuồng. Cuối cùng, ta chỉ còn nghe thấy tiếng nàng ta nức nở: "Bệ hạ truyền lời... người bắt buộc phải sống để bước lên kiệu hoa." Khi tỉnh lại lần nữa, dưới thân là cỗ kiệu đang tròng trành lắc lư, bên ngoài vẳng lại tiếng ồn ào xa lạ của người dị tộc. Ta nắm chặt lấy áo cưới, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay—— Hóa ra ngay cả người thân cận nhất, cũng sớm đã trở thành con cờ của phụ hoàng và mẫu hậu.

Bìa truyện Chúc Mừng Nương Nương Có Thể Xưng Đế Rồi
Chúc Mừng Nương Nương Có Thể Xưng Đế Rồi

Phản Cốt · 6 chương

Trước khi nhập cung, mẫu thân răn dạy ta: “Tình trường như chiến trường." Cho nên lúc xuất phát, ta mang theo mười thanh đao, bảy cây cung, ba bộ áo giáp, năm trăm cân thuốc súng, một thám báo và một cung thủ. Báo hại cả hậu cung biến thành chư hầu chia năm xẻ bảy, khói lửa ngút trời. Chỉ có kẻ vô địch cuộc chiến cung đấu mỗi mùa giải mới có được Hoàng đế. Về sau, quân Hung Nô kéo đến áp sát cổng thành. Hoàng đế bám vào tường thành nhìn xuống dưới một cái, hắn thở phào nhẹ nhõm. "Thì ra là quân Hung Nô đánh tới, trẫm còn tưởng là Hoàng hậu đến cơ đấy!"

Bìa truyện Nương Nương Sau Khi Trùng Sinh Liền Mặc Kệ Sự Đời
Nương Nương Sau Khi Trùng Sinh Liền Mặc Kệ Sự Đời

Ngắm Trăng Thích Ăn Ngọt · 15 chương

Ta đã c.h.ế.c, c.h.ế.c trong một đêm tuyết rơi. Mái ngói vỡ của lãnh cung không cản được gió lạnh, ta co rúm người trong chiếc chăn bông mốc meo, lắng nghe tiếng đàn sáo văng vẳng vọng lại từ xa. Đêm nay là giao thừa, Hoàng đế lại đang mở tiệc chiêu đãi quần thần, mà ta, kẻ từng là Hoàng hậu tôn quý, lại chẳng cầu xin nổi một ngụm cháo nóng. "Nương nương... nương nương...", giọng của Nghiễn Thu ngày càng yếu ớt. Nàng ấy sốt cao trước ta ba ngày, giờ đã sắp trút hơi thở cuối cùng. Ta nắm lấy bàn tay gầy gò của nàng ấy, nhớ lại nàng ấy đã theo ta từ lúc ở Đông cung cho đến khi lên ngôi Hoàng hậu, rồi lại cùng ta rơi xuống vực sâu vạn trượng này. Một đời trung thành tận tâm, đổi lại lại là kết cục như thế này. "Nếu có kiếp sau..." Ta lẩm bẩm tự nói với mình, cổ họng khô khốc đến đau rát, "Nếu có kiếp sau..." Ý thức dần mờ mịt, ta dường như thấy Đoan Ninh đang đứng trước mặt, vẫn trẻ trung và xinh đẹp như thế, mặc chiếc váy áo màu hồng nhạt giống hệt lần đầu chúng ta gặp nhau.

Bìa truyện Trước Khi Hãm Hại Người Khác, Nhớ Dòm Xung Quanh Trước Nhé
Trước Khi Hãm Hại Người Khác, Nhớ Dòm Xung Quanh Trước Nhé

Đông Đông · 7 chương

Tại Xuân nhật yến. Vị "nữ huynh đệ" của Tam hoàng tử nhân lúc không có ai, liền đem thanh Ngọc như ý do Thần phi nương nương ban thưởng ném thẳng xuống hồ sen. Trông thấy Chu Tùng Cẩn từ đằng xa đi tới, nàng ta liền vò chiếc khăn lụa trong tay, ỷ thế nói với ta: “Thanh Ngọc như ý này vốn không phải thứ ta để mắt tới, nếu ngươi muốn, ta nhường cho ngươi là được rồi." "Cớ sao lại đem tín vật tượng trưng cho vị trí Tam hoàng tử phi ném xuống nước thế kia!" Chỉ chốc lát sau, Chu Tùng Cẩn đã nhíu chặt mi tâm, bước tới bên cạnh ta. "Là ta trong lòng mến mộ A Ấu, không muốn cùng ngươi gắn bó cả đời, nên mới nhất thời đổi ý đem Ngọc như ý trao cho nàng ấy. Có oán giận sao ngươi không trút lên đầu ta đây này." Thẩm Ấu Thư nghe được lời ấy, thẹn thùng khẽ hé môi. Nàng ta làm ra vẻ xoắn xuýt nói: “Ta vốn chỉ xem huynh như huynh đệ tốt, không ngờ huynh lại đối với ta như vậy..." "Thôi bỏ đi, bỏ đi, ta đành miễn cưỡng làm Hoàng tử phi của huynh vậy. Thanh Ngọc như ý này sai hạ nhân xuống vớt lên là được rồi." Ai ngờ, Chu Tùng Cẩn lại lớn tiếng quát giữ lại. "Thanh Ngọc như ý này ai ném xuống thì kẻ đó tự đi mà vớt, không ai được phép động tay giúp đỡ." "Lúc này mà không dập tắt nhuệ khí của nàng ta, đợi mai này nàng ta cùng nàng tiến vào vương phủ, chẳng phải nàng ta sẽ cậy vào thân thế của mình mà tiếp tục ức hiếp nàng sao!" Ta lạnh nhạt nhìn màn kịch hoang đường trước mắt. Khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười lạnh, ta vươn tay đẩy toang cánh cửa sổ ở thủy tạ ra, để lộ một đám thiên kim quý nữ đang tụ tập hóng chuyện bên trong. "Thẩm Ấu Thư, lần sau làm việc thì thông minh lên một chút." "Trước khi muốn vu oan giá họa cho người khác, hãy nhìn cho kỹ xem xung quanh có tai mắt của ai không đã."

Bìa truyện Nghịch Thần! Trẫm Đang Mang Thai Con Của Khanh
Nghịch Thần! Trẫm Đang Mang Thai Con Của Khanh

Không rõ · 7 chương

Ta cải nam trang ròng rã mười hai năm, chễm chệ trên long ỷ mười hai năm, văn võ bá quan mãn triều chẳng một ai phát hiện ra ta mang thân nhi nữ. Nào ngờ đâu kẻ tử địch bị ta chèn ép suốt mười hai năm qua - Thẩm Nghiên Chi, lại dẫn theo hai mươi vạn đại quân sát phạt tiến thẳng vào kinh thành. Hắn xách kiếm xông vào điện Thái Hòa, mũi kiếm lạnh lẽo kề sát cổ ta, nụ cười trên môi tà dật tựa như Diêm Vương đoạt mạng: "Bệ hạ, thần đến tiễn người lên đường." Ta cúi đầu nhìn lướt qua phần bụng dưới đang hơi nhô lên của mình, chậm rãi mở miệng: "Trẫm có hỷ rồi." "Đứa bé... là của khanh." Choang! Thanh trường kiếm trong tay hắn lập tức rơi thẳng xuống mặt đất.

Bìa truyện A Tỷ, Cười Lên Đi
A Tỷ, Cười Lên Đi

Chanh Xanh · 6 chương

Năm bảy t.u.ổ.i, ta nghe lời cha, mặc quần áo của Thái tử ca ca, một thân một mình dẫn dụ phản quân đi hướng khác, ngờ đâu lại bị b.ắ.t vào trại giặc ròng rã tám năm. Đến khi Thái tử ca ca tìm được ta, cả người ta đã bị phản quân đ.á.n.h đ.ậ.p hành hạ đến ngây dại. Để chữa bệnh cho ta, Thái tử ca ca quỳ lê từng bước qua chín trăm chín mươi chín bậc thang để cầu bùa bình an cho ta. Để cưới ta làm vợ, hắn ngay trước mặt mọi người tự đ.â.m bản thân mười tám nhát đ.a.o, ép bá quan nín lặng nhượng bộ. Nhưng vào cái ngày ta gả đi, a tỷ lại kề đ.a.o lên cổ mình, đỏ mắt hỏi Thái tử ca ca: “Ngài chọn muội ấy, hay là ta?" "Nếu ngài chọn muội ấy, ngày mai ta sẽ gả vào phủ Tề vương! Từ nay về sau, ngài chiều chuộng Thái tử phi của ngài, ta làm Vương phi của ta, ngài và ta dứt tình, kiếp sau cũng không gặp lại!" Thái tử ca ca chần chừ không quyết. Thế nhưng ta lại bước tới kéo tay a tỷ, bảo với tỷ ấy: “A tỷ, cười đi, tỷ cười lên trông rất đẹp."