07
"Dẫn theo người nhà họ Lục tới tận cửa ép cưới, lại còn cố tình gọi cả Nhị thúc về để chống lưng cho ngươi, cậy thế chèn ép người khác như vậy, đây là việc thế nữ kinh thành nên làm sao?"
Hắn hùng hổ xông tới, hất văng bát trà ngay bên tay ta.
Những mảnh vỡ bắn tung tóe, ngay lúc ta theo phản xạ lùi người né tránh.
Thì trước mắt bỗng tối sầm lại.
Lớp áo choàng lông chồn Bùi Tuần khoác ngoài đã che chắn cho ta kín bưng.
Sự nhợt nhạt trong cơn kinh hoảng chưa tan của ta, va phải sự giận dữ hằn in trên đôi chân mày đang cau chặt của hắn.
Bùi Hoài Cẩn hoàn toàn không hay biết chuyện gì, vẫn thao thao bất tuyệt một mình.
"Ta và Vân Sinh đã lùi một bước rồi, hai người không phân biệt lớn nhỏ, cùng ngày bước qua cửa lớn. Ngươi còn dồn ép khiến nàng ấy mất mặt trước đám đông, sau đó lại phải gánh chịu búa rìu dư luận, bị người thân ruột thịt dồn ép, hôm nay nàng suýt chút nữa đã treo cổ tự vẫn rồi, rốt cuộc ngươi còn muốn thế nào nữa?"
Sự căm hận trong mắt Bùi Hoài Cẩn tựa như một lưỡi dao sắc lẹm, từng chút từng chút cứa vào mặt ta:
"Từ lúc ngươi năm tuổi bị ngã xuống nước vẫn luôn lẽo đẽo chạy theo sau ta suốt hơn mười năm nay, khắp kinh thành này ai mà không biết, ngươi xa ta thì sống làm sao nổi."
"Những năm qua, để lấy lòng ta, đồ vật quý giá ngươi gửi tặng đã chất đầy kín cả mấy gian khố phòng rồi. Bây giờ bảo ngươi thực sự buông bỏ mối hôn sự này, ngươi cam lòng chắc?"
"Hơn nữa, ngươi không có cha mẹ dạy dỗ, hành vi phóng túng. Không ít lần đêm khuya khoắt mới từ Hầu phủ trở về tướng quân phủ, danh tiết đã mất sạch từ lâu rồi."
"Bỏ ta ra, ai còn dám rước thứ đàn bà rách rưới về."
Hơi thở ta nghẹn lại, ta nhìn thấy gương mặt tái nhợt của chính mình phản chiếu trên tấm gương đồng.
Ngay sau đó.
"Bốp!"
Một cái tát ác liệt của Bùi Tuần giáng thẳng xuống mặt Bùi Hoài Cẩn.
Gân xanh trên người hắn nổi gồ lên, đuôi mắt hằn đỏ, nhưng giọng nói lại bình tĩnh đến mức hờ hững:
"Ngươi đê tiện tới mức phải bôi nhọ danh tiết để ép nàng ấy cúi đầu thỏa hiệp sao?"
Ta cũng ngước mắt nhìn về phía Bùi Hoài Cẩn:
"Ngươi thừa biết, ta chỉ đến chơi cờ cùng lão phu nhân, chứ chẳng có tư tình gì khác. Ngươi đã phải lòng kẻ khác, ta cũng đã nhường bước cho các người, cớ sao ngươi lại hủy hoại danh tiếng của ta như thế? Nhà họ Lục ta có thù oán gì với ngươi?"
Sắc mặt Bùi Hoài Cẩn cứng đờ.
Nhưng vẫn đưa tay quệt vệt m.á.u đỏ tươi bên khóe môi, hờ hững nhếch mép:
"Nhị thúc bảo vệ nàng ta làm gì? Nếu ngài biết sự thâm hiểm giấu dưới lưỡi dao mềm mại vô hình của nàng ta, thì e rằng lời ngài thốt ra còn cay độc hơn cả ta cơ.
Ta chỉ bày những lời họ nói lên bàn mà thôi."
"Nàng ta dây dưa với ta suốt mười năm, nhà chồng của nàng ta có thể không để tâm được sao?"
Bàn tay Bùi Tuần đặt hờ trên chuôi đao đeo bên hông:
"Ta biết, vậy là đủ rồi."
Đồng tử Bùi phu nhân chấn động.
Bốp!
Bà ta thẳng tay giáng thêm một cái tát nữa lên mặt Bùi Hoài Cẩn:
"Ngươi đang tự tìm đường c.h.ế.c đấy, ngươi có biết không? Uyển Hoa nó đã chọn..."
"Nàng ta đã chọn cách dồn ép Vân Sinh tới chỗ c.h.ế.c để độc chiếm Hầu phủ."
Bùi Hoài Cẩn ngắt lời bà ta.
"Mẫu thân, người cũng đang ép ta phải xa lánh người sao? Vân Sinh xuất thân không tốt, lại mang cốt cách kiêu ngạo, không ham danh lợi, nếu ta không lo toan cho nàng ấy, sau này nàng ấy làm sao có chỗ đứng?"
Dứt lời Bùi Hoài Cẩn quay gót bước đi.
"Các người đều bị vẻ bề ngoài hiền thục đoan trang của nàng ta đ.á.n.h lừa rồi, kẻ thực sự ôn lương thiện lương sẽ không bao giờ giẫm đạp lên người khác để giữ thể diện cho bản thân."
"Vân Sinh nhát gan, đã sợ hãi lắm rồi. Ta lấy nhánh nhân sâm rồi đi ngay, các người cứ tiếp tục làm ầm lên đi."
Hắn nhấc chân bước qua ngưỡng cửa lớn, ta liền hô lên:
"Bùi Hoài Cẩn, ta muốn gả cho Nhị..."
"Ngươi muốn gả thì ta bắt buộc phải cưới sao?"
Hắn cắt ngang lời ta, đầu cũng không thèm ngoảnh lại:
"Ngươi có biết đối với một nữ tử danh tiết quan trọng hơn cả trời không? Hôm nay ngươi ép Vân Sinh mất hết đường sống trước mặt mọi người, thì cũng nên nếm thử nỗi đau cắt thịt này đi."
Hắn bước sải những bước lớn bỏ đi.
Gió lạnh rít gào khiến Bùi phu nhân ngã phịch trở lại ghế thái sư một cách nặng nề.
Bà ta nhìn Bùi Tuần, sắc mặt nhợt nhạt, chậm rãi cúi gằm mặt xuống:
"Ta làm theo ý ngươi, đừng động tới nó."
Bùi Tuần hướng mắt về phía ta:
"Lục tiểu thư thấy sao?"
Giọng ta bình thản vô cùng:
"Ta gả cho ngài. Chuyện nhà Hầu phủ không liên quan đến ta, nhưng tuyệt đối không được phép làm tổn hại danh tiết của ta và Lục gia."
Đồng tử hắn khẽ run lên, cụp đôi mắt đen thẳm xuống.
"Được!"
Hôn sự của ta và Bùi Tuần cứ thế được quyết định.
08
Tổ mẫu giận ta trước bàn dân thiên hạ làm rùm beng mọi chuyện lên, oán trách ta đã đ.á.n.h mất sự mềm mỏng ngoan ngoãn của phận nữ nhi, không biết đứng ngoài cuộc, nổi giận vì ta tự tiện từ hôn với Thế tử lại còn chọn nhị thúc của hắn.
Bà phạt ta quỳ ở từ đường để tĩnh tâm tự kiểm điểm lỗi lầm của bản thân.
Gió lạnh lùa qua khe cửa sổ của từ đường, ta lại tỉnh táo hơn bất cứ lúc nào.
Nếu sự hiền thục nhu mì là gông cùm trói buộc, vậy thì ta không nhu mì.
Nếu sự đoan trang nề nếp là phải một mình nuốt nước đắng cay, vậy thì ta không nề nếp.
Lần này, ta không sai.
Ta quỳ chưa tàn một nén nhang, nha hoàn đã đẩy cửa bước vào:
"Bùi nhị gia tới rồi."
"Ngài ấy bảo tiểu thư để quên đồ, nhất định phải tận tay giao cho tiểu thư, không gặp được người, ngài ấy sẽ không về."
"Lão phu nhân không thể lay chuyển được ngài ấy, nên bảo tiểu thư qua đó."
Ta sững sờ.
Sao hắn lại đến đây?
Dường như mỗi lần hắn xuất hiện, đều bắt gặp lúc ta đang gặp khốn đốn.
Ta đứng giữa đêm đông lạnh giá.
Qua khe hở tỏa ra những tia sáng le lói, ta thấy Bùi Tuần đang ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế thái sư, đôi mắt phượng khép hờ, lơ đãng gạt nắp bát trà:
"Lão phu nhân không vừa ý với ta sao? Nên mới phạt nàng ấy quỳ từ đường?"
Hắn đến, không phải để trả đồ, mà là để chống lưng cho ta?
Kiếp trước, ta bị vây khốn đến c.h.ế.c trong cái báo ứng từ nhánh hoa rơi xuống kia, sự che chở và hơi ấm duy nhất ta nhận được, đều là do Bùi Tuần mang đến.
Hắn từ vùng hoang mạc sa mạc Mạc Bắc, đã tự tay dùng răng sói làm món đồ trang trí treo dưới cửa sổ cho ta.
Trong màn sương khói mờ ảo của Giang Nam, hắn đã điêu khắc cho ta một chiếc thuyền nhỏ có mái che bằng vải đen.
Trên bãi biển của hòn đảo Đông Cực, hắn nhặt mang về cho ta một chiếc vỏ ốc biển lớn nhất.
Bởi vì muốn danh chính ngôn thuận.
Mỗi món quà được trao đến tay ta, nữ quyến ở hậu viện nhà họ Bùi mỗi người đều có một phần.
Nhưng chiếc răng sói của ta lại độc nhất vô nhị thuộc về Vua Sói.
Chiếc thuyền nhỏ của ta là do đích thân hắn điêu khắc chứ không phải mua ở ngoài sạp.
Chiếc ốc biển của ta cũng to hơn, trắng hơn, sạch sẽ hơn của bọn họ.
Tâm tư giấu kín của hắn, phơi bày rõ mồn một ngay trước mắt ta.
Giống như lúc này đây, hắn bất động thanh sắc đòi tổ mẫu một lời giải thích, bày rõ sự thiên vị lên trên mặt bàn:
"Không hài lòng với ta, cứ nhắm vào ta mà trách tội. Đổi hôn sự, người nhà họ Lục chẳng ai thèm làm ầm ĩ, lúc nàng ấy khóc, chẳng có ai để nương tựa, nàng ấy tự mở cho mình một con đường sống, thì lại biến thành tội tày đình, vừa phạt vừa bắt quỳ. Cớ sao phải đến mức đó?"
Tổ mẫu lần tràng hạt trong tay:
"Ta và mẫu thân con là tỷ muội kim lan."
"Vậy nên người càng phải chúc phúc cho ta, chẳng đúng sao?"
Ngón tay tổ mẫu khựng lại trên hạt ngọc:
"Hai đứa không chỉ chênh lệch vai vế, mà ở giữa còn có Bùi Hoài Cẩn ngáng đường, sau này ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, để con bé làm thế nào tự đối mặt?"
"Có thể ra riêng!"
Bùi Tuần đặt tách trà xuống, hất mi mắt đối diện với tổ mẫu.
"Hắn nếu là một mối lương duyên, ta sẽ không giành.
Uyển Hoa nếu tình nguyện, ta cũng sẽ không đoạt.
Nhưng kẻ lại giở trò trên phần điềm lành, nhẫn tâm chà đạp thể diện của nàng ấy trước đám đông để tranh giành danh phận cho một nữ tử khác, hắn có xứng đáng làm phu quân không?
Uyển Hoa kiên quyết từ hôn ngay tại chỗ, cũng chứng minh nàng ấy đã nhìn rõ mọi chuyện, không còn muốn cam chịu nữa rồi.
Người là người thân ruột thịt của nàng ấy, chứ chẳng phải bà ma ma dạy lễ nghi phép tắc, thứ người nên bận tâm là nỗi uất ức tủi hờn của nàng ấy, chứ đâu phải chuyện có hợp quy củ hay không."
"Quy củ trên đời này nhiều vô kể, nhưng nàng ấy chỉ có một tổ mẫu."
Tổ mẫu siết chặt chuỗi hạt trong tay, đôi môi run rẩy, không nói nên lời.
Ta đẩy cửa bước vào.
Tổ mẫu nhìn ta bằng ánh mắt đầy thâm ý.
Sau đó bà lấy cớ mệt mỏi, dặn ta tiễn Bùi Tuần ra cổng.
Dưới hành lang lờ mờ ánh đèn, chiếc vòng tay trên tay Bùi Tuần lại phát ra thứ ánh sáng trong trẻo vô ngần:
"Là do mẫu thân ta để lại."
Lòng ta chợt dao động:
"Ngài biết rõ, tổ mẫu sẽ làm khó ta sao?"
Hắn nhẹ nhàng nâng tay ta lên, cúi đầu lồng chiếc vòng ngọc vào cổ tay ta.
"Không biết!"
Thì ra chỉ là sự tình cờ.
Nhưng hắn lại nói:
"Nhưng lỡ đâu thì sao."
Chiếc vòng lồng vào cổ tay ta, kích cỡ vừa vặn khít khao.
Hắn nâng tay ta lên săm soi, khóe môi khẽ cong lên:
"Cũng may, vẫn còn kịp."
"Uyển Hoa, nó đã lồng vào tay nàng rồi, thì không ai cướp đi được, và nàng cũng vậy."
Gió lướt qua ngọn cây, nhẹ nhàng va vào lồng ngực ta.
Trong khoảnh khắc ấy, sự thiên vị của hắn khiến ta chỉ chực trào nước mắt.
"Tiểu thư, Bùi Thế tử tới rồi. Ngài ấy nói... muốn gặp người."
Một câu của hạ nhân, khiến đầu ngón tay ta bất chợt siết chặt lại.
Bùi Tuần thu hết vào tầm mắt:
"Nàng không muốn gặp?"
Ta hỏi hắn:
"Ngài có muốn ta gặp hắn không?"
Hắn ngẩn người ra một lúc, trong đáy mắt ánh lên ba phần ý cười.
"Không muốn!"
Ta dứt khoát đáp:
"Vậy thì không gặp."
09
Bùi Hoài Cẩn một mực không chịu đi.
Hắn ngồi lỳ ở sảnh chính, mạnh miệng lớn lối.
Hắn nói Giang Vân Sinh bị dọa sợ hãi, khóc lóc nỉ non suốt cả ngày trời, muốn ba mặt một lời nói rõ trắng đen với ta.
Hắn bảo ta đừng tranh giành với nàng ta nữa.