Hắn bảo ta hãy nhường bước, đi xin lỗi Vân Sinh.
Hắn mong ta nể chút tình xưa nghĩa cũ, đừng làm khó hắn thêm.
Bùi Tuần bịt chặt hai tai ta lại:
"Về phòng nghỉ ngơi đi, chuyện trong nhà chưa lo chu toàn, là lỗi của ta."
Gương mặt của Bùi Hoài Cẩn tựa như một con dao sắc bén, mỗi lần chạm mặt, nỗi đau từ kiếp trước lại chạy rần rần khắp tứ chi bách hài của ta.
Vậy nên, ta nhẹ nhàng gật đầu, xoay người bỏ đi.
Khi ta khuất bóng nơi khúc ngoặt hành lang, Bùi Tuần mới thu lại nụ cười trên khóe môi, đột ngột xoay người.
Chuyện sau đó, là do quản sự báo lại cho ta.
Bùi Hoài Cẩn vốn đang đợi ta cúi đầu nhận lỗi, nhưng lúc hắn đối diện với Bùi Tuần, cả người liền đứng như trời trồng:
"Nhị thúc, sao thúc lại ở đây?"
Bùi Tuần không đáp, khẽ nghiêng đầu hỏi hắn:
"Ngươi nhàn rỗi lắm sao?"
Động tác nhíu mày của hắn, thật sự vô cùng đáng sợ.
Bùi Hoài Cẩn như bị ai bóp chặt yết hầu, không dám hó hé nửa lời.
Hắn đã bị Bùi Tuần tóm cổ lôi đi.
Ngày hôm sau, Bùi Tuần lấy danh nghĩa trưởng bối nhà họ Bùi, cử hẳn ba vị ma ma giáo dưỡng cùng một rương sách lớn chứa đầy những lễ giáo gia quy tới Giang gia, ra lệnh cho Giang Vân Sinh trước khi đại hôn nhất định phải học cho rành rọt luật lệ, thuộc nằm lòng mọi giáo huấn.
Cái tát đó như một cú giáng trời giáng, đập nát chút thể diện cuối cùng của Giang Vân Sinh.
Ngày hôm qua khắp kinh thành còn đang bàn tán xì xầm chế giễu ta, nay đã bị những lời đàm tiếu giễu cợt Giang Vân Sinh lấp liếm.
Những vị phu nhân hôm qua còn chỉ trích ta thiếu sự rộng lượng hiền đức, không biết cách che giấu sự xấu hổ cho nhà chồng.
Chỉ sau một đêm, mọi mũi nhọn đều chĩa thẳng vào kẻ đã toan tính mưu hại vị hôn thê của Thế tử, tranh giành ân sủng đoạt lấy địa vị - Giang Vân Sinh.
Những lời đồn đại cùng hàng loạt sớ tấu chỉ trích Giang phụ không biết dạy dỗ con cái đàng hoàng, giáng xuống khiến Giang gia lao đao lảo đảo.
Cơn thịnh nộ của đích mẫu, gia quy của Bùi gia, đè ép khiến Giang Vân Sinh không cựa quậy nổi.
Bùi Hoài Cẩn lại một lần nữa trút hận thù lên đầu ta.
Hắn oán trách ta đã xúi giục Thái tử biểu ca gây khó dễ cho Giang gia, hắn đổ lỗi cho ta dụ dỗ Nhị thúc của hắn đứng ra chống lưng cho ta, hắn mắng nhiếc ta là kẻ tâm địa độc ác.
Còn mạnh miệng tuyên bố lúc đi hạ sính vào tháng sau, nếu không có ai đến tận cửa dập đầu, hắn sẽ đợi xem ta đến van xin hắn.
Lễ sính còn chưa kịp định, thì công vụ từ nơi xa xôi đã ập đến trước.
Hắn bị công chuyện đột ngột rơi trúng đầu, đành phải thu xếp hành lý rời kinh ngay trong đêm.
10
Hiếm khi ta được rảnh rỗi thanh tịnh, Thái tử biểu ca đã tới thăm ta.
Huynh ấy bị bệ hạ đề phòng, bước đi vô cùng gian nan.
Quầng thâm dưới mắt không tài nào che giấu nổi, vậy mà vẫn muốn đứng ra chống lưng cho ta:
"Chỉ cần muội muốn, cô ấn đầu Bùi Hoài Cẩn xuống, cũng nhất định bắt hắn phải cưới muội làm chính thê."
Kiếp trước, huynh ấy cũng dùng thân phận Thái tử để bức bách nhà họ Bùi, ta tuy giữ được vị trí chủ mẫu, nhưng huynh ấy lại bị quan văn dâng sớ đàn hặc, bị bệ hạ công khai trách mắng rồi giam lỏng ở Đông cung suốt ba tháng, hoàn toàn bị Ninh vương chèn ép.
Đông cung thế yếu, quốc mẫu lại bệnh nặng.
Lục gia gian nan, mà ta cũng khốn đốn.
Nên kiếp này, ta không muốn dẫm lên vết xe đổ, cũng chẳng muốn biểu ca phải rơi vào vòng lao lý, hay cô mẫu phải uất ức đến hộc m.á.u mà c.h.ế.c.
"Biểu ca, Bùi Tuần rất tốt. Là do ta tự mình chọn lựa, huynh có thể nào cũng thích ngài ấy một chút được không, giống như ta, dùng trái tim để cảm nhận ngài ấy. Lưỡi đao của ngài ấy tuy lạnh lẽo, nhưng trái tim lại vô cùng ấm áp, ngài ấy sẽ che chở cho ta."
Biểu ca nở một nụ cười trêu chọc, ánh mắt lướt qua ta, dừng lại ở phía sau lưng ta.
Ta xoay người lại, liền nhìn thấy Bùi Tuần vận y phục dạ hành màu đen tuyền, đứng tĩnh lặng dưới gốc tuyết tùng, trên tay xách theo túi hạt dẻ thành nam mà ta mới thuận miệng nhắc đến.
Trên vai áo hắn vương đầy sương lạnh, chẳng biết hắn đã đứng đó tự bao giờ.
Biểu ca cười đầy ẩn ý:
"Được, giống như muội, sẽ thích hắn nhiều hơn một chút. Lưỡi đao của hắn tuy lạnh, nhưng trái tim lại ấm áp."
Hai má ta nóng bừng, chẳng dám ngẩng đầu lên.
Bùi Tuần chậm rãi bước tới, nhét túi hạt dẻ nóng hổi vào tay ta.
Những ngón tay vô tình chạm vào nhau, khiến ta bất giác khẽ run lên.
Ánh mắt Bùi Tuần dịu dàng lướt qua gương mặt ta:
"Mau ăn đi cho nóng, vừa mới ra lò đấy."
Biểu ca bật cười nhẹ một tiếng:
"Từ thành nam tới đây, con ngựa tốt nhất cũng phải chạy mất nửa canh giờ. Giữ cho hạt dẻ vẫn còn ấm nóng, coi như ngươi cũng có lòng."
"Cô không công nhận ngươi, nhưng cô tôn trọng sự lựa chọn của biểu muội."
Bùi Tuần chỉ ừ một tiếng.
"Ta biết."
Ta nâng túi hạt dẻ trên tay, ánh mắt quét qua tỳ nữ Thanh Tuyết đang đứng đằng sau Thái tử biểu ca.
Bàn tay đang nắm túi hạt dẻ bất giác siết chặt lại.
Bùi Tuần khẽ dịch sang một bước, che khuất tầm nhìn của ta:
"Bên ngoài lạnh lắm, vào noãn các nói chuyện đi."
Thế nhưng khi Thanh Tuyết toan bước chân vào noãn các, Bùi Tuần đột ngột đưa tay lên chặn lại.
"Không cần hầu hạ, hạ nhân cứ canh chừng ở bên ngoài."
Mi mắt Thanh Tuyết khẽ giật giật, ngoan ngoãn lui lại ép mình đứng nép vào bên cạnh cửa.
Bùi Tuần lẳng lặng bóc những hạt dẻ rang, còn ta thì nhai mà chẳng thấy mùi vị gì.
Mãi đến khi biểu ca gõ gõ lên án thư của Bùi Tuần, định đứng dậy ra về, ta mới vội vã cất tiếng gọi:
"Biểu ca, ta sắp thành thân rồi, muốn lên Hộ Quốc tự cầu bình an cho phụ thân, mẫu thân và cô mẫu, huynh có thể đi cùng ta một lần được không?"
Ánh mắt huynh ấy lướt qua gương mặt Bùi Tuần.
Sau đó khẽ cười, dịu giọng đáp:
"Sau này muội xuất giá rồi, biểu ca cũng phải giữ kẽ để tránh tị hiềm. Vậy ta sẽ đi cùng Uyển Hoa một chuyến."
Bùi Tuần đứng trầm ngâm bên cạnh ta, đôi mắt đen láy từ đầu đến cuối vẫn dán chặt vào những hạt dẻ trên tay.
Hắn không gặng hỏi, ta cũng chẳng buồn nói ra.
Mãi đến cái ngày đến Hộ Quốc tự, hắn cuối cùng vẫn đi theo bám đuôi.
Ta chần chừ hồi lâu, mới tìm cách đuổi khéo tỳ nữ của mình đi, rồi nài nỉ biểu ca cho mượn tỳ nữ đi cùng ra vách đá cầu nguyện.
Biểu ca vừa định lên tiếng đáp lại, Bùi Tuần đã gọi huynh ấy lại:
"Ta có việc muốn thương nghị cùng điện hạ, xin mời bước sang thiền thất bên cạnh."
Biểu ca cứ thế bị gọi đi.
Ta trút ra một hơi thở dài nhẹ nhõm.
Thế nhưng lúc Thanh Tuyết lẽo đẽo bám sát theo ra tới bờ vực, ta đột ngột tránh người sang một bên, tung một cú đẩy thật mạnh về phía ả.
Ả lách mình né tránh, hóa giải được một nửa lực đẩy của ta.
Vừa lúc ả vươn tay định níu lấy tay áo ta.
Một mũi tên tẩm độc từ trong bóng tối của Nhị thẩm đã găm phập ngay giữa ngực ả.
Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, ả trượt chân ngã xuống vách núi sâu hun hút, mất mạng dưới sự tính toán bất ngờ không kịp trở tay.
Kiếp trước, những bức thư kết bè kết phái bị lục soát thấy trong thư phòng của biểu ca, đã giáng một đòn chí mạng vào Thái tử và Hoàng hậu.
Và kẻ cầm đầu mưu đồ đó, chính là ả nha hoàn nội gián đã nằm vùng chôn thân suốt mấy năm trời này.
Ả từng xả thân cứu mạng biểu ca, cùng Đông cung trải qua bao hoạn nạn năm tháng, nhưng thực chất lại là gian tế của Ninh vương.
Ta không dám đ.á.n.h cược vào lòng tin của biểu ca, bởi ân cứu mạng này thật sự quá sức nặng nề.
Nhưng ta dám đ.á.n.h cược vào lòng tin của Nhị thẩm cùng tài nghệ bắn cung do đích thân Nhị thúc truyền dạy cho bà ấy.
Ta nói:
"Ả ta sẽ hại biểu ca, hại Lục gia và hại cả con, con muốn ả phải c.h.ế.c, Nhị thẩm có tin con không?"
Bà ấy chỉ sững lại một chớp mắt, rồi vươn tay ôm chặt ta vào lòng.
"Ta nhìn con khôn lớn từng ngày, cùng con nương tựa vào nhau mà sống suốt mười mấy năm nay. Nếu ta không tin con, không che chở và giúp đỡ con, thì còn ai bằng lòng nữa."
Bởi thế, bà ấy mai phục sẵn trong bóng tối.
Ta dụ người đến, rồi ra tay đẩy Thanh Tuyết vào chỗ c.h.ế.c.
Trái tim ta đập loạn nhịp liên hồi, mãi cho đến khi Nhị thẩm biến mất tăm dạng không để lại chút dấu vết bằng vài cú nhún người, ta mới dùng chân đá hòn đá dính m.á.u xuống vách núi, rồi gào to lên:
"Nguy to rồi, Thanh Tuyết trượt chân ngã xuống vực rồi."
Nhưng người đầu tiên hốt hoảng lao tới lại là Bùi Tuần.
Ánh mắt hắn ghim chặt vào vết m.á.u loang lổ trên tay áo ta.
Đồng tử ta bất giác co rút lại, vô thức lùi về phía sau ba bước.
Ngay giây tiếp theo, chiếc áo choàng lớn của hắn đã trùm kín lên người ta:
"Đừng sợ, có ta đây rồi!"
Chờ lúc thị vệ Đông cung vội vã ập tới, hắn ôm chặt ta vào lòng, gằn từng chữ một rành rọt:
"Uyển Hoa bị kinh hoảng rồi, ta phải đưa nàng ấy đi."
Yết hầu Thái tử biểu ca lăn lộn, chăm chú nhìn ta một hồi lâu, mới nghiến răng rít qua kẽ răng một câu:
"Để bọn họ đi."
Thanh Tuyết bị ta gọi đi theo, trượt chân ngã xuống vách núi, thi cốt không còn.
Biểu ca - người thương yêu ta nhất, có lẽ cả đời này cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho ta nữa.
Nhưng hai kiếp bị giam hãm chốn hậu viện, ta thực sự không thể nhẫn tâm để Đông cung bị xuống tay.
Ta thà để biểu ca oán hận ta, chứ không muốn huynh ấy một lần nữa rơi vào chốn ngục tù, khiến cô mẫu phải gồng mình chống đỡ trong ngoài khốn đốn, rồi ôm hận rời xa nhân thế từ sớm.