🍉

Chương 3

Thanh Y · Khúc Hát Hằng Đêm

‹ Chương trướcChương sau ›

07

Ngày xuất cung, là một ngày đẹp trời hiếm có.

Những trận mưa bão liên tiếp đã ngừng.

Nước đọng trên cung đạo sáng như gương, phản chiếu hình ảnh một đám mây trên trời.

Hàng ngũ người xuất cung không dài.

Lúc đến lượt ta.

Phía sau, bỗng nhiên truyền đến một tiếng gọi.

"Đợi đã!"

Một tiểu thái giám chạy mồ hôi đầm đìa.

Chặn ngang trước mặt ta.

"Thanh Y cô cô, người không thể đi."

"Điện hạ muốn gặp người."

Hắn nói, Triệu Tấn làm mất một viên dạ minh châu.

Trước khi tìm thấy, bất kỳ ai cũng không được rời khỏi cung.

Ta đứng im tại chỗ một lát.

Vừa nãy lúc thị vệ kiểm tra tay nải.

Ta nghe thấy rất nhiều tiếng chim hót.

Cách một bức tường cung cao vút, chỉ nghe thấy tiếng.

Giờ phút này, ta chợt rất muốn biết.

Đó là loài chim như thế nào.

……

Trong điện không thắp đèn.

Triệu Tấn chắp tay sau lưng, đứng chìm trong bóng tối tĩnh lặng như nước.

"Cô đã lục soát phòng của ngươi."

Ta bình tĩnh đáp.

"Vậy Điện hạ, có tìm thấy viên dạ minh châu nào không?"

Triệu Tấn bật cười một tiếng.

"Không có."

Hắn xoay người lại.

"Nhưng Cô lại tìm thấy bã thuốc trong viện của ngươi."

"Thái y đã kiểm tra, là thuốc tránh thai."

Triệu Tấn bước lên một bước.

Vẻ mặt vô cảm, nhưng khóe mắt lại đỏ hoe.

"Người đêm đó, là ngươi."

08

Ta bị nhốt vào Đông cung.

Tính cả kiếp trước lẫn kiếp này, ta đã làm việc trong cung mấy chục năm.

Chưa bao giờ biết được.

Đông cung vậy mà lại có một căn mật thất.

Vàng ngọc làm lồng, lụa là làm nệm.

Trong lồng chuẩn bị nuôi con gì.

Hắn đã tính toán từ lâu.

Trong làn khói trắng vấn vít mờ ảo.

Hắn cắn mút loạn xạ, dò tìm môi ta.

"Ngươi cướp đi sự trong sạch của Cô, còn muốn trở về lấy chồng sao?"

"Ngươi nằm mơ đi."

Vào lúc tình ý cuồng loạn mụ mị nhất.

Hắn vùi đầu vào hõm cổ ta.

Từng tiếng từng tiếng thốt lên lời hờn hận.

"Cô cô e là chưa từng nghĩ đến ngày hôm nay đúng không?"

"Cô sẽ không buông tha cho ngươi."

"Cô phải giữ ngươi ở bên cạnh, ngày đêm trừng phạt giày vò."

Ta mờ mịt nhìn bông sen đôi thêu trên đỉnh màn.

Kiếp này, rõ ràng đã tránh xa rồi.

Nhưng tại sao.

Vẫn là kết cục này?

Ta cũng hận.

Ta hận muốn c.h.ế.c đi được.

Cắn một ngụm mạnh lên cổ hắn.

Dòng máu ấm nóng chảy rịn qua môi lưỡi ta.

Triệu Tấn khẽ run lên.

Lại càng siết chặt lấy ta hơn.

Máu và nước mắt hòa vào nhau, hận đến tận xương tủy, hận đến lúc nhắm mắt xuôi tay.

……

Ta luôn chìm trong những giấc mơ.

Trong mộng chẳng phải là những ân oán triền miên của kiếp trước kiếp này.

Cũng không phải những đêm dài đằng đẵng nơi thâm cung.

Trong mơ chỉ có một con chim đỗ quyên.

Nó đậu ngay bên ngoài bức tường cung hôm ấy.

Ngày đêm kêu rên bi ai, chiếc mỏ đỏ như máu.

——Không bằng quay về! Không bằng quay về!

Ta đã mơ thấy nó suốt bao nhiêu đêm.

Lần cuối cùng.

Nó rơi khỏi cành cây, rỏ máu khóc than mà c.h.ế.c.

Ngày hôm đó khi tỉnh dậy.

Ta hay tin, Triệu Tấn sắp lấy vợ.

Người hắn cưới là cháu gái của Tạ thái phó.

Trong số các vị hoàng tử, Tạ thái phó ưng ý hắn nhất.

Kiếp trước cũng có màn kịch này.

Chỉ là lúc đó, Triệu Tấn quỳ trong tuyết suốt mấy ngày liền, cắn răng nói không lấy.

Lúc về thì đổ bệnh nặng một trận.

Cho dù thần trí mơ màng.

Vẫn gắt gao níu chặt lấy vạt tay áo của ta, hứa hẹn với ta.

"A tỷ, ta chỉ lấy tỷ thôi."

Lúc ấy ngây thơ tuổi trẻ.

Cứ ngỡ một chữ tình yêu, có thể san bằng cả núi non biển cả.

Thế nhưng Tạ gia là cựu thần ba triều, thế gia trăm năm, sao có thể do hắn quyết định.

Sau này Triệu Tấn đăng cơ.

Hoàng hậu của hắn, vẫn chỉ có thể là con gái của Tạ gia.

Ngay khi ta tưởng rằng.

Kiếp này, cuối cùng hắn cũng đã suy nghĩ thông suốt.

Thì trong đêm hôm ấy.

Triệu Tấn lại tới.

Hắn uống say rồi.

Vừa điên vừa dại ôm chầm lấy ta.

"Chỉ cần ngươi nói yêu ta, ta sẽ không cưới nàng ta nữa, có được không?"

Ta đáp.

"Ngươi nhìn cho kỹ, ta không phải A tỷ trong mộng của ngươi."

Triệu Tấn loạng choạng gật đầu.

"Ta biết mà. Ngươi là Thanh Y."

Ta híp nhẹ hai mắt.

"Ta hận ngươi."

Triệu Tấn vui vẻ đáp lời.

"Ta cũng hận ngươi."

09

Triệu Tấn phát điên rồi.

Hắn hủy bỏ hôn sự với Tạ gia.

Nói rằng đời này của hắn, ngoài Thanh Y ra sẽ không lấy ai khác.

Thanh Y là ai?

Mọi người vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.

Là một cung nữ.

Có người khẽ giọng đáp.

Thái hậu mắng to hắn quá mức hoang đường.

Tạ thái phó cũng tức giận đến mức phủi áo bỏ đi.

Ta là người cuối cùng biết được tin tức này.

Bên trong mật thất.

Nhắc đến chuyện Tạ thái phó tức giận vểnh cả râu.

Triệu Tấn chẳng thèm bận tâm mà bật cười thành tiếng.

Ta cho hắn một cái tát.

"Ngươi điên rồi sao? Ta nói muốn gả cho ngươi khi nào chứ?"

"Ngươi muốn đâm đầu vào chỗ c.h.ế.c, thì đừng kéo ta theo!"

Hắn ôm mặt, từ từ cúi đầu xuống.

Dường như có một giọt nước mắt rơi xuống.

"Thanh Y, ngươi luôn đối xử tệ với ta như vậy."

"Ta hận không thể g.i.ế.c ngươi, rồi c.h.ế.c cùng một chỗ với ngươi."

Triệu Tấn tự giễu cười một cái.

Giọng nói nhỏ xíu gần như không nghe thấy.

"Nhưng mà, trái tim của ta nói, nó lại yêu ngươi mất rồi."

Hai kiếp. Triệu Tấn chưa từng thay đổi.

Nhưng ta đã không còn muốn trải qua một đời như thế nữa.

Nghe những lời này.

Ta chỉ muốn bật cười.

Chân tình?

Chân tình là thứ vô dụng nhất.

Mười năm thâm cung ở kiếp trước, chịu đủ mọi chà đạp.

Lẽ nào là vì chúng ta không có chân tình sao?

Chính vì có.

"Điện hạ, đừng ngoan cố u mê nữa."

"Đi nhận lỗi với Tạ thái phó đi, cứ bảo là người nhất thời hồ đồ..."

"Ồ."

Triệu Tấn liếm đi vệt máu trên khóe môi.

Hắn nở một nụ cười bệnh hoạn.

"Ta cứ không đấy."

10

Ngày Triệu Tấn cưới ta.

Kinh thành lất phất tuyết rơi.

Hắn bảo ta nhận Trấn Bắc tướng quân làm nghĩa phụ.

Kiệu hoa lắc lư, xuất giá từ phủ tướng quân.

Pháo nổ vang trời, chiêng trống vang rền.

Giữa màn khói bụi mù mịt bay đầy trời.

Một cỗ kiệu hoa giống y đúc rẽ ra từ đầu hẻm.

Chỉ trong chớp mắt, đã tráo đổi.

Kiệu hoa của ta chuyển hướng ra khỏi thành.

Tiếng ồn ào náo nhiệt dần xa.

Ma ma của Tạ gia vén rèm kiệu lên.

Đưa cho ta một túi tiền.

Ta nâng lên ước lượng, khẽ gật đầu.

"Đa tạ."

Tính nết của Triệu Tấn, ta không thể quen thuộc hơn.

Cố chấp và ngây thơ.

Chuyện hắn đã quyết, tuyệt đối sẽ không thay đổi.

Thế nên ta đã làm một vụ giao dịch với Tạ gia.

Diễn một màn tráo người này.

Sau khi chuyện thành công.

Người Tạ gia giúp ta giả c.h.ế.c thoát thân, rời khỏi kinh thành.

Ma ma cúi đầu nói.

"Xin cô nương đừng quay lại kinh thành, tránh sinh thêm rắc rối."

Ta mỉm cười.

"Đương nhiên rồi."

……

Kiệu hoa hạ xuống tại Đông cung.

Triệu Tấn luôn cảm thấy.

Thanh Y hôm nay là lạ.

Ý nghĩ vừa nảy sinh.

Hắn nghĩ, có lẽ nàng vẫn còn đang giận mình.

Nàng không muốn ở lại trong cung, không muốn làm thê tử của hắn.

Nhưng không sao cả.

Tháng ngày sau này còn dài.

Không có được tình yêu của nàng.

Có được sự hận thù của nàng, cũng rất tốt.

Bọn họ định sẵn là sẽ dây dưa cả đời.

Hành lễ xong.

Rất nhiều người chúc mừng hắn.

Trong đó không thiếu trưởng bối của Tạ gia.

Dải lụa đỏ trong tay khẽ đung đưa.

Đầu kia dải lụa đỏ, là tân nương tử mà hắn cưới hỏi đàng hoàng.

Mặc hỉ phục rườm rà lộng lẫy.

Cũng giống như tất cả các tân nương khác.

Đội khăn voan đỏ, không rõ khuôn mặt.

Triệu Tấn chợt thấy có chút hoang mang.

Buột miệng hỏi một câu không đầu không đuôi.

"Người Cô cưới là ai?"

Khách khứa đầy điện đều bật cười.

"Điện hạ đại hỉ, e là vui quá hóa hồ đồ rồi."

"Người ngài cưới, đương nhiên là Tạ tiểu thư rồi!"

11

Bảy năm sau, đầu xuân ở Giang Nam.

Năm đó sau khi rời kinh thành, ta ẩn danh đổi tính, một đường đi xuống phía nam.

Cuối cùng dừng chân ở một trấn nhỏ.

Ta mở một tiệm thêu.

Những năm nay, buôn bán ngày càng khấm khá.

Năm ngoái còn mở thêm chi nhánh ở Kim Lăng.

Cuộc sống ngày càng tốt lên.

Ta liền rất ít khi nhớ lại chuyện ngày trước.

Thỉnh thoảng có tin tức từ phía bắc truyền đến.

Chuyện động trời ở kinh thành.

Đến nơi này, cũng chỉ là chuyện phiếm lúc trà dư tựu hậu.

Chuyện khiến người ta say sưa bàn tán nhất.

Chẳng gì khác ngoài vị tân đế đương triều kia.

Nói tâm tư hắn tàn nhẫn độc ác.

Năm thứ năm đăng cơ.

Đã lấy tội danh mưu phản, tru di cả nhà Tạ gia.

Nhiều ngày mưa to.

Vẫn không rửa sạch được vệt máu trên con phố dài.

Tạ Hoàng hậu mặc bạch y tháo trâm cài.

Quỳ trước Tuyên Chính điện, xin tha cho phụ huynh.

Tân đế không chịu gặp nàng ta.

Chỉ ban xuống hai thứ.

Một bình rượu độc, một dải lụa trắng.

Tạ Hoàng hậu tuyệt vọng.

Mắng to tân đế phụ bạc, qua cầu rút ván.

Sau đó liền đập đầu vào cột mà c.h.ế.c.

Kể từ đó về sau.

Tân đế để trống hậu cung, đến nay vẫn chưa nạp phi.

Có người nói, là bởi vì hắn đang tìm một người.

12

Chi nhánh mới mở ở Kim Lăng xảy ra chuyện.

Cửa tiệm bị niêm phong, Lục chưởng quỹ cũng bị đánh.

Tên tiểu nhị đưa thư gấp đến rớt nước mắt.

"Chưởng quỹ không cho ta nói, bảo đông gia bận, chút chuyện này hắn có thể tự giải quyết."

"Nhưng mà chân của chưởng quỹ đều bị đánh gãy rồi hu hu hu——"

Thế nên khi ta vội vã đến Kim Lăng.

Nhìn thấy chính là Lục Thanh Chu không xuống giường được.

Hắn thấy người đến là ta.

Sắc mặt cứng đờ.

Đột nhiên quay mặt sang một bên.

"Ngươi, sao ngươi lại tới đây."

Lục Thanh Chu là đứa trẻ ăn mày ta nhặt được trên đường xuôi nam sau khi rời cung năm đó.

Về sau mở tiệm thêu.

Ta giữ hắn lại bên người làm học đồ.

Hắn học hỏi nhanh, lại sinh ra dáng vẻ tuấn tú.

Chỉ cần đứng trước cửa.

Khách nữ qua lại đều nhìn hắn thêm vài cái.

Những năm nay, hắn làm việc chu toàn.

Ta liền giao chi nhánh Kim Lăng cho hắn quản lý.

Lại không ngờ tới, sự tình lại nguy hiểm như thế.

Ta rũ mắt nhìn về phía chân của hắn.

"Ai đánh?"

Lục Thanh Chu không lên tiếng nữa.

Thiếu niên mười chín tuổi.

Đang ở độ tuổi bướng bỉnh nhất.

Tiểu nhị bên cạnh nhịn không được nữa.

"Là người của Thẩm phủ! Hôm đó Thẩm Hằng nói... muốn nạp đông gia làm thiếp."

Tên này là cháu trai của Thái thú.

Cậy vào quyền thế của thúc phụ, hoành hành ngang ngược.

Ta hiểu hắn đang tính toán chủ ý gì.

Tiệm thêu những năm nay danh tiếng rất vang dội.

Chi nhánh rải rác khắp Giang Nam.

Nạp ta rồi.

Không tốn chút sức lực nào.

Tiệm thêu liền thuận lý thành chương trở thành sản nghiệp của hắn.

Đang lúc nói chuyện.

Tiền sảnh truyền đến một trận ồn ào.

Ma ma Thẩm gia dẫn theo mấy tỳ nữ.

Ngông nghênh xông vào.

"Nương tử đại hỉ! Nô tỳ đến đưa hỉ phục đây."

"Công tử nhà ta đã tìm người tính qua, bảy ngày sau, mùng ba tháng tám, thích hợp cưới hỏi."

"Đến lúc đó, ngài ấy sẽ đích thân đến đón dâu."

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.