🍉

Chương 4

Thanh Y · Khúc Hát Hằng Đêm

‹ Chương trướcChương sau ›

13

Hôm đó.

Ma ma bỏ lại hỉ phục, nghênh ngang rời đi.

Ý tứ trong lời nói rất đơn giản.

Thẩm Hằng đã muốn cưỡng ép thú nạp, không đến lượt ta nói từ chối.

Mắt Lục Thanh Chu đỏ ngầu.

"Đông gia, hay là chúng ta đóng cửa tiệm này, về Cô Tô đi."

"Nơi Kim Lăng này, không ở lại cũng được."

Ta xoa xoa đầu hắn.

Đứa trẻ ngốc này.

Lùi một bước, hắn sẽ tiến một bước. Lùi đến cuối cùng, sẽ không còn đường lùi.

Trong thành Kim Lăng, vừa có một nhân vật lớn đến.

Tri phủ ngày ngày bồi tiếp dạo thuyền dự tiệc.

Nghe nói đó là Ngự sử đại nhân phụng chỉ tuần tra Giang Nam.

Thế nên ta đã rải rất nhiều bạc.

Dò hỏi tung tích của vị nhân vật lớn kia.

Có lẽ tin tức là giả. Chầu chực suốt mấy ngày trời. Đều không thể đợi được xe ngựa của vị quý nhân kia.

Hoàng hôn ngày thứ bảy.

Kiệu hoa của Thẩm gia đúng giờ đã đến.

Ta bị tròng hỉ phục vào người, nhét vào trong kiệu.

Đúng lúc này.

Một đoàn xe ngựa đi ngang qua đầu hẻm.

Ta mạnh bạo hất văng ma ma.

Cắm cổ chạy thục mạng về phía đầu hẻm.

Đao kiếm rút khỏi vỏ, cách mặt ta chỉ chừng một tấc.

Ta lớn giọng nói.

"Cháu trai của Thái thú Kim Lăng cưỡng đoạt dân nữ làm thiếp, cầu xin đại nhân chủ trì công đạo!"

Trong chốc lát lặng ngắt như tờ.

Chỉ có tiếng chuông gió trên xe ngựa kêu leng keng.

Một bàn tay vén rèm kiệu lên.

Để lộ ra khuôn mặt tái nhợt và lạnh nhạt của bậc quân vương.

Hắn khẽ cười một tiếng.

"Tìm thấy tỷ rồi, A tỷ."

14

Chỉ trong một đêm, Thẩm gia bị thanh trừng.

Thẩm Hằng bị hạ ngục, Thái thú bị cách chức.

Vốn là chuyện tốt khiến người ta hả dạ.

Nhưng lòng ta lại rối như tơ vò.

Ngày hôm đó gặp lại.

Triệu Tấn nhìn ta mặc một thân hỉ phục.

Thất thần hồi lâu.

Ta đắn đo mở lời.

"Những năm nay, bệ hạ sống có tốt không?"

Triệu Tấn rũ mắt.

"Không tốt."

"Tỷ lừa ta thật thê thảm, A tỷ."

Ta mới biết được.

Ngày đào hôn năm đó.

Tạ gia vì muốn dập tắt tâm niệm của hắn.

Đã phóng một mồi lửa vào căn phòng của ta.

Triệu Tấn sau khi phát hiện người cưới không phải ta.

Đã như kẻ điên quay lại tìm ta.

Nhưng chỉ tìm thấy một cỗ thi thể nữ nhân mờ mịt không rõ mặt.

Hắn tưởng đó là ta.

Sống c.h.ế.c muốn cõng ta ra khỏi biển lửa.

Lại bị xà nhà đổ sập đập trúng.

Hôn mê suốt ba tháng.

Lúc tỉnh lại.

Mọi chuyện ở kiếp trước, hắn đều nhớ lại hết.

Đến đây.

Hắn rốt cuộc cũng biết.

Những giấc mộng ấm áp thuở ấu thơ là thật.

Thanh Y lạnh lùng của kiếp này, cũng là thật.

Là do hắn vô năng.

Không bảo vệ được người trong lòng.

"Ta dùng thời gian năm năm để nhổ cỏ tận gốc Tạ gia."

"Tất cả thời gian còn lại, đều dùng để tìm tỷ."

"Kiếp này, ta sẽ không để tỷ phải chịu thêm chút tủi thân nào nữa."

"A tỷ, tỷ có bằng lòng theo ta hồi cung không?"

Ta nhất thời không rõ trong lòng là tư vị gì.

Hồi lâu, chỉ đáp.

"Giang Nam rất tốt, ta không về đâu."

15

Sự tình được giải quyết.

Tiệm thêu lại mở cửa làm ăn.

Nhưng Triệu Tấn chưa chịu rời đi.

Hắn không mang theo thị tùng, một thân một mình ngồi ở quán trà đối diện tiệm thêu.

Cách một con sông, gọi một bình trà.

Ngồi lì cả một ngày trời.

Đã không dám tới gần, cũng không muốn đi xa.

Đức công công cuống cuồng xoay vòng vòng.

Không dám ra mặt khuyên can.

Đành phải lén lút đến tìm ta.

Vừa vào cửa đã nhăn nhó mặt mày.

Nói xuôi nam đã được một thời gian rồi.

Tấu chương ở tiền triều đã chất cao thành núi.

Bệ hạ lại không chịu hồi cung.

Khuyên tới khuyên lui.

Nhịn không được thở dài.

"Bệ hạ những năm nay, sống không tốt."

Ta hoàn toàn không mảy may động lòng.

"Ngày trước, ta sống cũng chẳng tốt gì."

"Nhưng rũ bỏ được chấp niệm, liền cảm thấy nhẹ nhõm hơn rồi."

……

Lục Thanh Chu không biết thân phận của Triệu Tấn.

Lại không biết vì sao, tỏ ra khá thù địch với hắn.

"Đông gia, người kia lại đến rồi."

Hắn chống nạng.

Ánh mắt rơi vào bóng người cạnh cửa sổ quán trà.

Rất soi mói kén chọn.

"Hắn không cần làm việc sao? Ngày nào cũng uống trà ngắm cảnh, chắc là một tên phá gia chi tử."

Qua mấy ngày, lại có cách nói mới.

"Ta thấy hắn sắc mặt trắng bệch, ốm yếu bệnh tật, e là thân thể không khỏe, không đáng tin cậy."

Lại mấy ngày sau, trời đổ một cơn mưa rào.

Quán trà đã sớm đóng cửa, người đi đường cũng tản mát hết.

Lục Thanh Chu dựa vào khung cửa nhìn một lúc lâu.

Hừ một tiếng.

"Cũng không biết tìm một chỗ mà trú mưa, cứ ngốc nghếch đứng hứng mưa như vậy."

"Đông gia, người đầu óc không tốt, cũng không dựa dẫm được đâu."

Bàn tay gảy bàn tính của ta khựng lại.

Mưa rơi ngày càng lớn.

Trên sông Tần Hoài bốc lên sương mù trắng xóa.

Xuyên qua bức rèm mưa dày đặc nhìn lại.

Bóng người y phục đỏ kia vẫn đứng sừng sững ở bờ bên kia.

Dầm mưa suốt hai kiếp.

Hắn vẫn không học được cách che ô.

Ta buông bàn tính, cầm lấy chiếc ô đi ra ngoài.

Triệu Tấn ngồi xổm dưới mái hiên của quán trà.

Cả người bị nước mưa xối ướt sũng.

Tóc mai rối bù, sắc mặt trắng bệch.

Hai bên má, lại ửng đỏ một cách bất thường.

Nghe thấy tiếng bước chân, hắn ngẩng đầu lên.

Chần chừ chớp chớp mắt.

"A tỷ."

Khoảnh khắc tiếp theo, hắn siết chặt lấy vạt áo của ta.

Tủi thân đến mức sắp khóc thành tiếng.

"Tỷ đi đâu vậy?"

"Ta tìm tỷ lâu lắm, nhưng không tìm thấy..."

Một tia chớp trắng lóa xé toạc màng mưa.

Ta nhìn thấy đồng tử của Triệu Tấn co rụt lại vì đau đớn.

Hắn áp sát vào người ta.

Như một con cún con đi lạc, đang vô cùng hoảng sợ.

"Đừng rời bỏ ta, A tỷ."

16

Ngay đêm hôm đó, Triệu Tấn phát sốt cao.

Khi ta dẫn hắn từ trong màn mưa trở về.

Hắn đã sốt đến mức thần trí không rõ, toàn thân nóng hầm hập.

Mới nói ra những lời lảm nhảm của kiếp trước.

Đức công công cuống quýt đưa thái y tới.

Vừa bắt mạch vừa sắc thuốc.

Lăn lộn đến nửa đêm.

Mới khó khăn hạ được cơn sốt.

Đức công công ở bên cạnh lau nước mắt.

Nói bệ hạ những năm nay bận rộn chính vụ, lao lực thành tật.

Thân thể tổn hao nghiêm trọng.

Lại cứ không chịu tĩnh dưỡng cho tốt.

Đức công công than vãn thở dài một chặp.

Liền bị ta mời ra ngoài.

Trong phòng yên tĩnh trở lại.

Ta đặt bát thuốc xuống, lại ngồi bên giường.

Nhìn Triệu Tấn, khẽ thở dài.

"Đừng như vậy nữa. A Tấn."

"Năm đó ta nuôi lớn ngươi, cũng không dễ dàng gì."

Ở lãnh cung thiếu ăn thiếu mặc.

Đến mùa đông, ngay cả than củi cũng bị bớt xén.

Ta không biết đã dập đầu bao nhiêu cái, cầu xin bao nhiêu người.

Mới có thể nuôi lớn đứa trẻ trong lãnh cung kia bình an.

Hàng mi của Triệu Tấn khẽ run rẩy.

Ta liền biết, hắn đang nghe.

"Ta không muốn hồi cung."

Ta bình tĩnh đáp.

"Những ngày tháng ở trong cung, ta đã sống đủ rồi."

"Đời này, ta chỉ muốn sống những ngày tháng tự do tự tại, được an hưởng tuổi già."

Ánh nến chập chờn.

Triệu Tấn vẫn nhắm nghiền hai mắt.

Không nói tiếng nào.

Nhưng ta vẫn nhìn thấy.

Khóe mắt hắn, có một giọt nước mắt chầm chậm trào ra.

Chỉ chớp mắt, đã trượt dài vào tóc mai.

Bên ngoài cửa sổ, sấm sét nổi lên.

Triệu Tấn khi còn nhỏ.

Sợ nhất những ngày mưa như thế này.

Hắn luôn cảm thấy trong mưa có rất nhiều oan hồn.

Lần đầu tiên nhìn thấy chúng.

Là trong đêm mưa lúc mẫu phi hắn c.h.ế.c.

Hắn nhìn thấy rất nhiều bóng trắng.

Chúng chen chúc ngoài cửa sổ.

Từ ô giấy dán cửa sổ rách nát, thò ra từng cánh tay trắng bệch.

Triệu Tấn nhỏ bé gào thét.

Liều mạng rúc vào lòng mẫu phi.

Nhưng mà, thi thể mẫu phi đã lạnh lẽo, c.h.ế.c từ lâu rồi.

Kể từ đó về sau.

Cứ đến đêm mưa bão sấm chớp.

Triệu Tấn đều nhìn thấy những oan hồn trắng toát đó.

Chúng dùng khuôn mặt không có ngũ quan, đập từng nhát vào cửa sổ.

Chúng đã mang mẫu phi đi rồi.

Bây giờ, muốn mang cả hắn đi nữa.

Trên giường.

Triệu Tấn run lên bần bật.

Đến tận bây giờ.

Những oan hồn trắng đó vẫn đang truy sát hắn.

Trong mỗi ngày mưa, khiến hắn không thể an giấc.

"A Tấn, đừng sợ."

Ta áp tay lên bàn tay đang run rẩy của hắn.

"Đó không phải là oan hồn, chỉ là một cây đinh hương trắng."

"Bị cơn mưa lớn đánh rụng cánh hoa, từng cánh từng cánh dính lên cửa sổ."

Triệu Tấn không còn run nữa.

Nhưng nước mắt lại không ngừng tuôn rơi nơi khóe mắt.

Ta khẽ lặp lại.

"Đó chỉ là hoa mà thôi."

"An tâm ngủ đi, A Tấn."

"Ta đảm bảo, lúc ngươi tỉnh lại, không có ai bị oan hồn mang đi cả."

17

Ngày Triệu Tấn dưỡng bệnh xong.

Vừa lúc chuỗi ngày mưa bão tạnh hẳn.

Hắn từ biệt ta, khởi giá hồi cung.

"Hãy tự do thay phần ta nhé, A tỷ."

Đức công công vén rèm xe lên.

Hắn đang chuẩn bị lên xe.

Lại chợt nhớ ra chuyện gì đó.

Xoay người nhìn ta.

"Ta... còn một tâm nguyện cuối cùng."

Tâm nguyện của Triệu Tấn rất đơn giản.

Hắn muốn đặt hai bộ hỉ phục ở tiệm thêu.

Một bộ theo kích cỡ của hắn, một bộ theo kích cỡ của ta.

Ta sửng sốt một chớp mắt.

Rốt cuộc vẫn đồng ý với hắn.

Triệu Tấn mỉm cười nhạt.

Như bầu trời quang đãng sau cơn mưa, trong veo tĩnh mịch.

"A tỷ, bao năm nay, đa tạ tỷ."

……

Sau khi Triệu Tấn đi.

Ngày tháng lại trở về dáng vẻ như trước kia.

Thấy chi nhánh ở Kim Lăng đi vào quỹ đạo.

Lục Thanh Chu tới bái biệt ta.

Hắn nói, hắn muốn ra ngoài lang bạt một phen.

"Những năm nay, đội ơn đông gia thu nhận. Dạy ta tính toán, dạy ta làm người, giúp ta có được bản lĩnh an thân lập mệnh."

"Nhưng ta cảm thấy, vẫn chưa đủ."

Lục Thanh Chu mãi mãi ghi nhớ cái ngày Thẩm gia đến cửa ép cưới.

Hắn bị đánh gãy chân, trông như một phế nhân.

Chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn đông gia của hắn.

Bị mấy bà tử ép đưa vào kiệu hoa.

Hắn là nam nhân, nhưng lại chẳng thể làm được gì.

Về sau.

Nam nhân trong xe ngựa kia chỉ dùng một câu nói.

Đã cứu được cả tiệm thêu và đông gia.

Hắn có thể nhìn ra.

Ánh mắt người kia nhìn đông gia, cũng giống y như hắn.

Tất cả ác ý hắn dành cho người nam nhân kia.

Đều chẳng qua là đang che giấu lòng tự tôn đáng thương của bản thân.

Hóa ra hắn, ngay cả tư cách đứng cạnh đông gia cũng không có.

Giọng nói của thiếu niên trầm xuống.

"Ta không muốn như vậy nữa."

Lục Thanh Chu nghĩ, hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn.

Mạnh mẽ đến mức lần sau có kẻ bắt nạt tận cửa.

Hắn có thể đứng chắn trước mặt nàng.

Trở thành chỗ dựa của nàng.

Ta xoa xoa cái đầu đang ủ rũ của thiếu niên.

"Đi đi. Đông gia đợi ngươi trở về."

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.