Ta cũng chuẩn bị khởi hành về Cô Tô.
Trước khi rời đi.
Các tú nương kéo ta đi thắp hương ở chùa Kê Minh.
Nghe nói nơi đó cầu nhân duyên linh nghiệm nhất.
Cô nương thập lý bát hương đều đến bái lạy.
Ta không màng tình ái.
Nên đành tùy ý đi dạo quanh chùa.
Trước cây nhân duyên ở hậu viện, người đông như kiến.
Đó là một gốc ngân hạnh cực kỳ to lớn.
Trên cành cây treo đầy ruy băng đỏ.
Mới mới cũ cũ, ken đặc rậm rạp.
Trên mỗi dải lụa đỏ đều viết đầy chữ.
Có dải viết.
"Nguyện có được một người đồng lòng, bạc đầu không xa cách."
Có dải viết.
"Mong lang quân đỗ đạt cao, sớm ngày cưới ta qua cửa."
Cầu xin đều là khổ.
Ta vốn định rời đi.
Nhưng chợt có một cơn gió núi thổi qua.
Khắp cây lụa đỏ bay phấp phới.
Giữa biển lụa đỏ cuộn trào sóng lượn đó.
Một dải lụa đỏ như cá chép, lướt qua đôi mắt ta.
"Kiếp sau, nguyện không sinh ra ở nhà đế vương nữa."
"Cùng Thanh Y kết thành phu thê bình thường, nước chảy mây trôi, cứ thế sống một đời."
Phần lạc khoản, là một chữ "Tấn".
Kinh ngạc chỉ trong chớp mắt.
Chớp mắt lần nữa, con cá chép đỏ đó đã chìm lấp trong biển đỏ.
Ta chợt nhớ lại.
Vài tháng trước, khi Triệu Tấn vẫn còn đang dưỡng bệnh.
Bỗng một ngày, không thấy tung tích hắn đâu.
Đức công công gấp đến độ xoay vòng vòng.
Phái người tìm kiếm khắp nơi, cũng không thấy.
Lúc chập tối, Triệu Tấn mới trở về, trên vạt áo dính toàn bụi đất.
Ta hỏi hắn đã đi đâu.
Hắn cũng chẳng nói.
Chỉ bảo ra vùng ngoại ô tản bộ, lỡ ngã một cái.
Bây giờ ngẫm lại.
Hóa ra là tới nơi này.
Đế vương cửu ngũ chí tôn, cũng có thể giống như nam nữ chốn hồng trần.
Một bước một quỳ lạy một dập đầu, bái lạy đến tận thần điện trên đỉnh núi.
Ở trên cây nhân duyên tại hậu viện, treo lên dải lụa đỏ hứa nguyện sao?
Khoảnh khắc hắn hạ bút, rốt cuộc đang nghĩ gì.
Kiếp trước đã xa, kiếp này đã muộn.
——Chỉ cầu kiếp sau.
18
Triệu Tấn rời đi chưa đầy hai tháng.
Đức công công lại mang theo thánh chỉ tới.
Lời trên thánh chỉ rất sáo rỗng nho nhã.
Chữ nghĩa vòng vèo, nhưng ý tứ lại rất đơn giản.
Ban cho ta vạn lượng hoàng kim, thực ấp ngàn hộ, phong tước hầu.
Đức công công thấp giọng nói.
"Như vậy, cô cô liền là hoàng thân quốc thích, không còn ai dám bắt nạt nữa."
Ta chớp chớp hai mắt.
Trong chốc lát chỉ cảm thấy mình đang nằm mơ.
Sau này ta mới nghe nói.
Trên triều đình vỡ tổ như nồi nước sôi.
Mấy vị lão thần liên danh dâng sớ.
Nói hành động này không hợp tổ chế.
Nữ tử phong hầu, trước nay chưa từng nghe thấy.
Tấu chương đưa lên, đều bị giữ lại không phát xuống.
Lại đưa lên, lại bị giữ lại.
Cuối cùng có người tại buổi thiết triều ra mặt làm khó dễ.
Nói hành động này không hợp tổ chế.
Nữ nhân kia chẳng qua chỉ mở một tiệm thêu ở Giang Nam, không có công với xã tắc, cớ sao lại phong hầu.
Triệu Tấn tựa lưng vào long kỉ.
Chỉ nhạt nhòa thả một câu.
"Nếu không có Thanh Y, trẫm đã sớm mất mạng ở lãnh cung, cớ đâu có được ngày hôm nay."
Lão thần còn muốn tranh biện tiếp.
Nói đó chẳng qua chỉ là một nữ nhân nho nhỏ.
Dẫu có ơn cứu mạng, bệ hạ ban cho nàng một danh phận, nạp vào hậu cung, đã là quá đủ.
Quân vương trẻ tuổi phiền chán nói.
"Giả dụ năm xưa người hầu hạ bên cạnh trẫm là khanh, e là khanh đã sớm được bái tướng phong hầu rồi."
"Đã là công cứu giá tòng long, thì có gì khác biệt?"
19
Ta trở thành vị nữ hầu tước đầu tiên của triều đại này.
Đêm hôm đó.
Đã lâu rồi ta mới lại nằm mơ.
Trong mộng, bốn bề tường đỏ.
Ta men theo con đường dài trong cung cắm cúi chạy bộ.
Phía sau lưng, từng cánh cửa khép lại.
Cửa lãnh cung, cửa Đông cung, cho đến cửa hậu cung.
Triệu Tấn thuở ấu thơ đang gào khóc.
"A tỷ, đừng rời xa ta."
Thiếu niên Triệu Tấn hôn lên cổ ta.
Từng tiếng bức hỏi.
"Thanh Y, ngươi chưa từng rung động sao?"
Chưa từng sao?
Ta có chút mờ mịt.
Nhưng lần này, tình yêu không giữ chân ta được nữa rồi.
Cánh cổng cung cuối cùng mở ra trước mắt ta.
Cây cối xanh thẳm, trời cao lồng lộng.
Trong tầm nhìn của ta, lại chỉ có một con chim.
Nó đậu trên nhành cây rất cao.
Nghiêng cái đầu, giũ giũ đôi cánh, vui vẻ cất tiếng hót vang.
Có lẽ nó đang chờ đợi một con chim khác.
Cũng có lẽ nó chỉ đang vui mừng vì trời đã quang mây tạnh.
Bất kể là nguyên cớ gì.
Nó hót một cách tự tại làm sao.
Hệt như giữa đất trời này, chẳng có gì đáng để lo buồn.
Ta ngẩng cao đầu.
Bỗng nhiên nước mắt rơi như mưa.
Sau khi tỉnh mộng.
Ta vẫn không biết tên của con chim đó.
Thế nhưng từ đó về sau.
Tất thảy những loài chim tự do giữa trời đất.
Đều là con chim mà ta chưa từng gặp mặt vào ngày hôm đó.
20
Đêm hôm ấy.
Trong cung thành cách xa ngàn dặm.
Triệu Tấn cũng có một giấc mộng.
Trong mộng.
Hắn vẫn là đứa trẻ cô độc trong lãnh cung đó.
Lá thu mưa lạnh, gió hiu hắt thổi.
Hắn ôm gối ngồi trên giường.
Ngắm nhìn Thanh Y khêu đèn bên cửa sổ.
Đang khâu lại cho hắn một bộ y phục cũ đã rách lỗ chõ.
Dáng vẻ của nàng rất tĩnh lặng.
Khó hiểu thay, khiến hắn cũng cảm thấy an tâm.
Triệu Tấn nhìn thật lâu thật lâu.
Lâu đến mức hai mí mắt bắt đầu đánh nhau.
Hắn vẫn nhìn chằm chằm vào đốm lửa vàng mờ ảo ấy.
Tham lam không chịu nhắm mắt.
Trong cơn mơ màng.
Thanh Y dường như khẽ thở dài.
Khoảnh khắc tiếp theo, một đôi tay ấm áp che lấy đôi mắt hắn.
"Ngủ đi, tiểu Điện hạ."
"Thanh Y sẽ không đi đâu."
Vạt tay áo của nàng lướt qua má hắn.
Hương bồ kết thơm tho dễ chịu.
Khiến hắn vô cớ muốn rơi lệ.
"Thật sao?"
Triệu Tấn thuở nhỏ, chấp niệm muốn có được một lời hứa hẹn.
"Thật mà."
Nàng nhỏ giọng nói với hắn.
"Tiểu Điện hạ, đừng sợ."
Đêm hôm ấy, ngoài khung cửa vắng mưa vẫn lạnh lẽo.
Lại có một ngọn đèn, vì hắn mà sáng mãi.
……
Trong mộng chẳng rõ thân là khách.
Lúc Triệu Tấn tỉnh lại giữa Tử Thần điện trống trải.
Mảnh trăng tàn như lưỡi câu, tiếng mưa vẫn rơi như cũ.
Trong điện đốt một mùi hương trầm rất đậm.
Chẳng được như tay áo của ai đó ở trong mơ.
"A tỷ, tỷ gạt ta."
Triệu Tấn vô cảm lẩm bẩm.
Hắn bỗng nhiên khóc nấc.
"Giá như tỷ chưa từng gặp ta, thì tốt biết mấy."
……
Năm Cảnh Nguyên thứ mười chín, Hoàng Đế băng hà.
Vị quân vương đang độ sung sức tuổi xuân thu, đã đột ngột tạ thế trong giấc ngủ.
Câu nói cuối cùng để lại nhân gian.
Là một tiếng thì thầm không rõ ràng trong mộng.
"A tỷ, ta rất cô đơn."
Cung nhân hầu hạ đứng nhìn nhau.
Không ai có thể hiểu được ý của bậc đế vương.
A tỷ là ai?
Vài vị công chúa hoặc đã gả đi xa, hoặc đã sớm qua đời.
Chưa từng nghe nói, Tiên đế tỏ ra thân cận với bọn họ.
Về sau quan sử chắp bút.
Ghi chép công tội cả đời của Tiên đế.
Công lao ở chỗ cất nhắc hàn môn, chỉnh đốn lại pháp độ quan lại.
Cả đời minh bạch thanh liêm, không thích xa hoa lãng phí, chẳng màng phương thuật trường sinh.
Nhưng cũng có tội, đó là bỏ trống hậu cung, cả đời không có người nối dõi.
Thế nhưng, điều khiến mọi người ngờ vực nhất.
Đó là vị đế vương này, sau khi c.h.ế.c tang lễ lại tổ chức thật giản đơn.
Hắn không cần khoác áo ngọc chỉ vàng.
Bộ áo tang chuẩn bị cho bản thân, lại là một bộ hỉ phục.
Gấm vân cẩm đỏ thẫm.
Bên trên thêu họa tiết khóm hoa cuộn tròn cùng mây bay vờn thảo.
Màu sắc và kiểu dáng, lại có phần cũ kỹ.
Hắn không cần vật bồi táng xa xỉ.
Thứ chôn cùng một quan tài với hắn.
Là một bộ hỉ phục tân nương nọ.
Chỉ vàng thêu lên những đóa sen đôi nở to, sống động y như thật.
Được trải chuốt phẳng phiu, nở rộ ngay bên cạnh hắn.
Hoảng hốt như thể trên giường uyên ương.
Một đôi tân nhân mặc y phục nằm cạnh nhau, thân mật nỉ non.
……
Triệu Tấn có một bí mật.
Hắn không hề sợ hãi cái c.h.ế.c.
Bởi vì hắn biết, tận cùng của sinh mệnh, chính là một bữa tiệc hỉ.
<Hoàn>