🍉

Chương 4

Thiên Hạ Đệ Nhất · Phản Cốt

‹ Chương trướcChương sau ›

Dựa vào đâu chứ! Nếu người thật sự là do ta g.i.ế.c thì cũng đành, đằng này rõ ràng không phải ta mà!

Không được, ta nhất định phải khiến tội danh này danh phó kỳ thực!

Ta nhảy dựng lên, quyết định đi hành thích Hoàng đế.

Cơ quan phức tạp ngoài cửa cũng hơi khó giải, dù sao thì ta cũng đâu có chuyên tâm nghiên cứu cơ quan thuật.

Cũng may là lấy sức phá vạn pháp.

Đến lúc ta phải vất vả lắm mới giải xong cơ quan đi ra ngoài, lại phát hiện Đại sư huynh ôm một thanh kiếm đứng canh trước cửa phòng ta.

Ta: ...

Đại sư huynh, huynh sao lại như thế này, ngay cả Hoàng đế cũng chưa từng canh giữ ta nghiêm ngặt đến vậy.

Đại sư huynh thở dài một cái, bất đắc dĩ lại dịu dàng nói:

“Sư muội, ta biết ngay là muội sẽ bỏ trốn mà."

"Yên tâm đi, ta sẽ không để bọn họ giao muội ra đâu. Mấy ngày nay muội cứ ngoan ngoãn ở lại đây, có cơ quan bảo vệ muội, không ai có thể làm gì được muội cả."

"Đợi đến khi điều tra rõ ràng mọi chuyện, ta sẽ thả muội ra ngoài."

Dưới ánh mắt uy nghiêm của Đại sư huynh, ta đành rũ đầu uể oải quay trở lại phòng giam.

Nhưng không ngờ, sáng sớm ngày hôm sau, một đạo thánh chỉ diệt sạch Mặc môn đã được ban xuống.

07

Trên dưới Mặc môn lập tức trở nên náo loạn.

Ta ôm thánh chỉ, đắc ý đi dạo quanh từng ngóc ngách của Mặc môn để khoe khoang.

Ta xoay vòng, nhảy múa.

Các đồng môn thì nhắm nghiền mắt lại.

Ta dí thánh chỉ vào mặt từng người một, đắc ý nói.

"Thấy chưa! Lần này thì các ngươi đã tin là Trần Hoài Niên không phải do ta g.i.ế.c rồi chứ?"

Sư muội gào khóc thảm thiết, suýt chút nữa thì ngất xỉu.

"Sư tỷ, tỷ rốt cuộc là chán ghét bọn ta đến mức nào vậy? Để bắt bọn ta phải c.h.ế.c, tỷ thế mà lại đi hành thích Hoàng đế sao?"

Sư đệ loạng choạng sắp ngã, nghiến răng nghiến lợi.

"Vân Vô Ý, cái đồ điên này! Lần này tất cả chúng ta đều phải bồi táng cùng tỷ rồi, tỷ vừa lòng chưa?"

Ta tỏ vẻ không vui.

"Sư đệ, đệ ăn nói kiểu gì vậy? Người c.h.ế.c đều là những người thân thiết nhất của ta, ta cũng đau lòng lắm chứ!"

Hơn nữa cha ruột và phu quân của ta đều chưa nói gì, các đệ chỉ là sư đệ sư muội của ta thôi, xin hãy chú ý ngôn từ.

Thấy các sư đệ sư muội khóc lóc như cha c.h.ế.c, còn đau lòng hơn cả ta - một người thật sự có cha ruột vừa mới qua đời.

Ta vội vàng an ủi bọn họ.

"Yên tâm đi, các đệ chỉ là đồng môn của ta, không nằm trong cửu tộc của ta, thẩm tra lý lịch cũng không đến lượt các đệ, làm gì có tư cách bị ta liên lụy chứ? Bây giờ ta sẽ đi giải thích với Hoàng đế."

Sư đệ tức giận nói:

“Cái gì gọi là không có tư cách bị tỷ liên lụy? Sao? Tỷ coi thường bọn ta à?"

Sư muội cũng nín khóc:

“Sư tỷ, lẽ nào bọn muội không phải là những người thân thiết nhất của tỷ sao? Muội không cam tâm! Hôm nay tỷ nhất định phải nói cho rõ, bọn muội rốt cuộc có tư cách để c.h.ế.c cùng tỷ hay không!"

Ta: Có ý gì đây, các người đều không muốn sống nữa à?

"Đủ rồi!"

Vào thời khắc quan trọng, vẫn là Đại sư huynh đứng ra làm chủ đại cục.

Huynh ấy bình tĩnh nói:

“Mặc kệ Vô Ý có g.i.ế.c Trần Hoài Niên hay không, có đi hành thích Hoàng đế hay không, tên bạo quân đó cũng sẽ không tha cho Mặc môn chúng ta đâu."

Vừa nói, huynh ấy vừa cười lạnh một tiếng, quay mặt về phía tất cả đệ tử, vẻ mặt điềm tĩnh.

"Cơ quan thuật của Mặc môn ta có thể phá tan ngàn quân, hiệp khách của Mặc môn ta có thể mười bước g.i.ế.c một người, càng không cần phải nói đến việc đệ tử Mặc môn ta người người đều có thể chiến đấu."

"Mặc môn phụng sự chính thống của Hi triều, không thờ hai chủ. Hôm nay Thiên tử vô đạo, lật đổ tiền triều lại còn gieo rắc tai họa cho bá tánh, muốn lấy cớ để tàn sát Mặc môn. Sự việc đã đến nước này, chi bằng chúng ta đứng lên phản lại tên bạo quân này, khôi phục lại Đại Hi của chúng ta!"

Huynh ấy dừng lại một chút, quay sang nhìn ta.

"Vô Ý là hậu duệ của công chúa tiền triều, ta sẽ liên lạc với thế lực tiền triều, chính thống ở đây, nếu đại sự thành, sẽ tôn muội ấy lên làm Hoàng đế."

Ta chỉ vào chính mình, ngơ ngác hỏi:

“Hả? Ta sao?"

Tất cả mọi người:

“Hả? Tỷ ấy sao?"

Đại sư huynh:

“Đúng."

Ta vẫn không dám tin, sự việc tại sao lại đột nhiên biến thành thế này.

Bắt ta làm Hoàng đế, vậy thì sau này ta còn hành thích Hoàng đế kiểu gì nữa?

Ta không thể quên nguồn cội được!

Ta điên cuồng lắc đầu:

“Không không không không được! Đại sư huynh, huynh bình tĩnh lại một chút, muội cảm thấy chuyện này có thể là một hiểu lầm, huynh đợi đấy, muội lập tức đi kinh thành bảo Hoàng đế thu hồi thánh chỉ!"

Nói xong ta liền quay đầu bỏ chạy.

Ở phía sau, Đại sư huynh nhìn bóng lưng ta, ánh mắt sâu thẳm.

08

Ta vội vã cưỡi ngựa chạy đến kinh thành, chỉ sợ đến trễ một giây, Đại sư huynh đã khởi binh tạo phản rồi.

Dù sao thì từ trước đến nay chỉ có ta liên lụy người khác phải c.h.ế.c, làm gì có chuyện người khác liên lụy ta?

Kết quả giữa đường, ta nghe ngóng được tin Hoàng đế lại bị hành thích.

Thích khách là ta.

Ta: ? Ý gì vậy, ta còn đang trên đường mà!

Rốt cuộc là tên vương bát đản nào dám nhân lúc ta không có mặt đi hành thích Hoàng đế vậy!

Khoảnh khắc này ta còn phẫn nộ hơn cả tên Hoàng đế bị hành thích kia nữa.

Thậm chí ta còn có cảm giác phẫn nộ như bị cắm sừng vậy.

Ngự lâm quân và Vương công công đều c.h.ế.c hết rồi sao? Lúc ta không có mặt, vậy mà lại để kẻ khác hành thích Hoàng đế!

Trên thế gian này chỉ có ta mới xứng đáng hành thích Hoàng đế, tên mạo danh kia tính là cái thá gì!

Ta đùng đùng nổi giận xông vào hoàng cung.

Tạ Minh Lang vẫn đang phê duyệt tấu chương.

Chỉ là trên cổ quấn từng lớp từng lớp băng gạc trắng, nhìn qua có chút vẻ đẹp ốm yếu.

Ta càng tức giận hơn.

Cái chỗ đó ta còn chưa kịp để lại vết thương nào, dựa vào cái gì chứ!

Ta trực tiếp đưa tay giật luôn băng gạc đã được băng bó cẩn thận ra, liếc mắt liền thấy vết thương mảnh dài trên chiếc cổ thon dài của hắn, in hằn trên làn da tái nhợt, giống hệt một chiếc lá liễu.

Là thủ pháp quen thuộc của ta.

Haha, lại càng thêm tức giận rồi!

Ta nhìn vết thương kia, nghiến răng nghiến lợi.

"Tạ Minh Lang ngươi là người c.h.ế.c à? Có kẻ tới hành thích mà ngươi cũng không biết đường mà né?"

Tạ Minh Lang nhấc mắt nhàn nhạt liếc ta một cái, mệt mỏi nói:

“Ngươi sao lại tới nữa rồi?"

Ta nổi trận lôi đình:

“Cẩu Hoàng đế! Ngay cả ta mà ngươi cũng không nhận ra sao? Sớm biết có ngày này, hôm đó ta đã phải một kiếm đâm c.h.ế.c ngươi cho xong!"

Tạ Minh Lang nhíu mày:

“Không phải ngươi?"

Hắn sờ sờ vết thương trên cổ, sắc mặt đột nhiên trầm xuống.

Vương công công không biết chui ra từ xó xỉnh nào, hồ nghi nhìn ta:

“Thật sự không phải ngươi? Vân cô nương, khinh công của tên thích khách kia nhà ta nhìn rõ lắm, hoàn toàn là chiêu thức của ngươi, kiếm pháp cũng giống y như đúc, sao có thể không phải là ngươi được?"

"Vậy ta hành thích thêm một lần nữa cho ngươi xem nhé?"

Thấy ta rút kiếm ra, Vương công công lập tức đổi giọng.

"Thật ra nhà ta cũng cảm thấy tên thích khách đó không phải Vân cô nương."

Theo trí nhớ của Vương công công, hôm đó thích khách một thân hắc y, cầm kiếm nhảy từ ngoài cửa sổ vào.

Nhưng do Hoàng đế đã có kinh nghiệm phong phú trong việc đối phó với thích khách, Vương công công trong khoảnh khắc nhìn thấy thích khách liền hét lớn một tiếng:

“Vương Phụ Kiếm!"

Phản ứng đầu tiên của thích khách là tưởng Hoàng đế định lấy kiếm ra phản kháng, vô cùng cảnh giác.

Không ngờ Vương Phụ Kiếm lại giống hệt một con chuột đen khổng lồ đột nhiên chui ra từ trong góc, nhân lúc không phòng bị, lao lên cắn một cái vào chân thích khách.

Thích khách không địch lại, đành phải quay người bỏ chạy.

Ta cuối cùng cũng không nhịn được nữa.

"Khiếu Thiên, là ngươi sao Khiếu Thiên?"

(Khiếu Thiên: tên con chó thần chuyên đi cắn người của Nhị Lang Thần)

Vương công công đầy kiêu ngạo nói:

“Chỉ cần tên thích khách đó xuất hiện lần nữa, nhà ta nhất định có thể nhận ra hắn từ vết thương trên chân hắn!"

Ta:

“Vậy sao ngươi không ngậm thuốc độc trong miệng luôn đi, như vậy là tên thích khách c.h.ế.c chắc rồi."

Vương công công:

“Vậy ta liếm môi một cái là ta cũng ngỏm củ tỏi luôn."

Cũng phải.

09

Vì danh tiếng của bản thân và tính mạng của cả tông môn, ta bắt buộc phải tìm ra kẻ thích khách đã mạo danh ta.

Nếu không truyền ra ngoài, người ta lại tưởng ta không những hành thích thất bại mà còn bị chó cắn cho một phát.

Thế thì mất mặt lắm!

Nhưng mà biết tìm tên thích khách này ở đâu để chứng minh sự trong sạch của ta đây?

Ta cũng không thể cứ tóm lấy một kẻ khả nghi rồi bảo "cho xem chân" được đúng không?

Cuối cùng, ta quyết định bảo vệ Hoàng đế từng bước không rời, ôm cây đợi thỏ.

Ở cung Thang Tuyền, Tạ Minh Lang đã cởi được một nửa quần áo, cúi xuống nhìn ta đang trốn dưới đáy hồ tắm, trầm mặc một hồi lâu.

"Cút ra ngoài."

Hơi nước mờ mịt.

Cách một tầng sóng nước, có thể lờ mờ nhìn thấy vạt áo của hắn hé mở, vắt hờ hững bên hông, để lộ ra khuôn ngực rộng lớn nhuốm màu mật ong dưới ánh nến.

Ta:

“Ục ục ục... Đồ vô lễ!"

Tạ Minh Lang nheo mắt lại, hai tay khoanh trước ngực, lịch sự lặp lại một lần nữa.

"Mời ngươi cút ra ngoài."

Ta đùng đùng nổi giận:

“Ta có lòng tốt bảo vệ ngươi, ngươi chỉ cần nói cảm ơn là được rồi, tại sao lại nói ra những lời vô ơn bạc nghĩa như vậy?"

Tạ Minh Lang muốn nổi điên, nhưng lại phát hiện ra hắn chẳng tìm được thứ gì để uy hiếp ta cả.

Cửu tộc cũ và cửu tộc mới của ta đều bị hắn chu di sạch sẽ rồi, ta đã trở thành một kẻ không thể bị nhắm tới.

G.i.ế.c thì không g.i.ế.c được, để đấy thì chỉ tổ chướng mắt.

Cuối cùng hắn đành phải tự tát mình một cái.

"Tự dưng ngươi đi chu di cửu tộc của nàng ta làm cái quái gì cơ chứ? Bây giờ thì hay rồi."

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.