Ta đột ngột đứng thẳng lên từ dưới nước, làm nước bắn tung tóe vào mặt hắn.
"Hứ! Quả nhiên là bạo quân, vong ân phụ nghĩa!"
Ta hầm hầm tức giận bỏ đi, đi được nửa đường thì bị Tạ Minh Lang gọi lại.
Hắn vuốt mặt lau đi dòng nước, bình tĩnh nói:
“Khoan đã."
Ta tức giận quay đầu lại:
“Còn chuyện gì nữa? Bạo quân!"
Tạ Minh Lang:
“Bỏ đai lưng của trẫm lại đây, đồ dâm tặc."
Ta từ trong ngực móc ra một chiếc đai lưng màu vàng sậm, hậm hực ném thẳng vào mặt Tạ Minh Lang.
Hắn ngây ngốc đón lấy, vẻ mặt trống rỗng:
“Mẹ kiếp, vậy mà có thật à!"
Thì sao nào! Vất vả bảo vệ ngươi, lấy chút đồ lưu niệm thì có làm sao đâu?
Lần này thì hắn rốt cuộc cũng chịu thả ta đi.
May quá, tên bạo quân này không phát hiện ra ta còn tiện tay thó luôn cả miếng ngọc bội dương chi của hắn nữa, hắc hắc.
10
Trong Ngự thư phòng, Vương công công đã lục tung từng ngóc ngách, sau đó báo cáo:
“Bệ hạ, đã soát xong rồi, trong Ngự thư phòng không có ai cả."
Sắc mặt Tạ Minh Lang ảm đạm:
“Nhưng trẫm luôn có cảm giác có kẻ đang nhìn lén trẫm."
Trong lòng ta thầm cảm thán, quả không hổ danh là Hoàng đế, trực giác nhạy bén hơn người thường.
Đáng tiếc, hắn có tìm thế nào cũng không thể tìm ra chỗ trốn của ta.
Vương công công lục rương đổ tủ, ánh mắt lướt qua xà nhà, bình phong và tủ sách - những nơi dễ trốn người nhất, nhưng đều chẳng thu hoạch được gì.
Tạ Minh Lang nói:
“Thôi bỏ đi, chắc là trẫm đa tâm rồi."
Hắn ngồi xuống long kỉ, cúi đầu bắt đầu phê duyệt tấu chương.
Chưa phê được mấy chữ, đột nhiên lại có cảm giác như có gai sau lưng.
Tạ Minh Lang hít sâu một hơi, không thể nhịn được nữa.
Đột ngột đứng phắt dậy, ánh mắt khóa chặt vào bức tượng đá Kỳ Lân cao nửa người bên cạnh.
Ta toát mồ hôi lạnh.
Chỉ thấy hắn cầm trường kiếm lên, dùng vỏ kiếm chọc chọc vào mông bức tượng đá Kỳ Lân.
Kỳ Lân đứng yên bất động.
Hắn hơi nhíu mày, thấp giọng lẩm bẩm:
“Không ở đây sao?"
Đương nhiên là không ở đây rồi.
Hắn quay đầu lại, nhìn về phía chiếc bình gốm thanh hoa lớn đặt cạnh bình phong.
Ta nín thở.
Hắn từ từ đi tới, cúi đầu nhìn vào trong miệng bình.
Trong bình trống không.
Ta đã lờ mờ cảm thấy không ổn rồi.
Cuối cùng ánh mắt hắn từ từ di chuyển lên trên, dừng lại ở bức tranh 《Bát Tuấn Đồ》 (Tranh tám con ngựa) khổng lồ treo trên bức tường phía sau.
Tạ Minh Lang hít ngược một ngụm khí lạnh, khiếp sợ mở to hai mắt.
"... Sáu, bảy, tám, chín... Tại sao lại có chín con ngựa?"
Cái nhìn này, vậy mà lại chạm mắt ngay con tuấn mã yêu nghiệt thứ chín.
Sau mười giây nhìn nhau đắm đuối.
Tuấn mã ngượng ngùng cúi đầu giả vờ gặm cỏ.
Tạ Minh Lang: ...
Vương công công không sợ c.h.ế.c mà còn khen ngợi:
“Bệ hạ, bức 《Bát Tuấn Đồ》 này đúng là xảo đoạt thiên công, ngài xem nó vậy mà lại là một bức tranh động cơ đấy!"
Tạ Minh Lang nhìn hắn như nhìn một kẻ ngốc, khuôn mặt không biểu tình rút trường kiếm ra.
Ta nhảy nhanh như chớp, phóng thẳng từ trên bức tranh xuống, không chút do dự co giò chạy thục mạng ra khỏi Ngự thư phòng.
Vương công công càng cảm thán hơn.
"Bệ hạ, ngựa của ngài sống lại rồi kìa!"
Tạ Minh Lang đã tức đến mức không còn gì để nói nữa.
"Vương Phụ Kiếm, đuổi theo tên thích khách kia!"
Vương công công:
“Bệ hạ, làm gì có thích khách nào đâu?"
Tạ Minh Lang im lặng vài giây, rít qua kẽ răng:
“Đuổi theo con ngựa kia!"
Vương công công:
“Ồ ồ ồ!"
Vương công công lập tức chống cả bốn chân xuống đất, lao đi như một mũi tên rời cung.
Rượt ta kêu oai oái.
"Đừng đuổi nữa! Bệ hạ, ta thật sự chỉ là một con ngựa thôi mà! Da da da! Hí vang!"
Nhìn cặp đôi Ngọa Long Phượng Sồ trước mắt, Tạ Minh Lang bắt đầu ngửa mặt lên trời cầu nguyện cho tên thích khách mau chóng tới, để hắn được c.h.ế.c sớm một chút.
11
Đêm khuya thanh vắng, Tạ Minh Lang đáng lẽ phải đi ngủ, nhưng vừa ngả lưng xuống giường là hắn lại theo phản xạ mở to hai mắt, kiểm tra khắp nơi xem có dấu vết của ta hay không.
Cuối cùng hắn phải gập bụng trên giường bảy cái, mới có thể yên tâm nhắm mắt ngủ.
Nhưng hắn yên tâm hơi sớm rồi.
Hơi thở vừa mới bình ổn, thích khách đã lặng lẽ phá cửa sổ xông vào.
Kéo theo cái chân què lê lết đến trước long sàng, giơ cao trường kiếm.
"C.h.ế.c đi, cẩu Hoàng đế!"
Ta từ gầm giường lăn ra.
"Có để cho người ta ngủ không thế hả!"
Dọa cho cả Hoàng đế lẫn thích khách đều đồng thanh hét lớn.
"Mẹ kiếp!"
Thích khách khiếp sợ hỏi ta:
“Sao ngươi lại ở đây?"
Hoàng đế bình tĩnh hỏi ta:
“Sao ngươi lại ở đây?"
Bị hai người thay nhau vặn hỏi, ta bối rối không biết làm sao.
Để hòa hợp với đám đông, ta cũng quay sang hỏi Hoàng đế:
“Sao ngươi lại ở đây?"
Hoàng đế vỡ mộng:
“Ngươi bị bệnh à? Trẫm là Hoàng đế! Ngươi nói xem trẫm nên ở đâu?"
Ta:
“Ở trong tim ta."
Hai người đồng thanh mắng:
“Cúttttt!"
Hoàng đế và thích khách đánh nhau binh binh bang bang, khiến ta có cảm giác mình là người thừa vậy.
Trời ạ, giường vốn là nơi để ngủ, bọn họ không dùng để ngủ mà lại dùng để đánh nhau, liệu cái giường có thấy tủi thân không nhỉ?
Suy nghĩ một hồi, ta dứt khoát leo lên giường, trùm chăn kín đầu, bắt đầu đánh một giấc ngon lành.
Kết quả vừa mới chợp mắt, đã bị bọn họ lôi dậy.
Một người nói:
“Vân Vô Ý, thích khách mang dã tâm lang sói, tội ác tày trời, trẫm lệnh cho ngươi ra tay tương trợ, bắt lấy kẻ này."
Người kia nói:
“Vân Vô Ý, bạo quân lạm sát người vô tội, g.i.ế.c chóc vô độ, vì bá tánh thiên hạ, hãy giúp ta g.i.ế.c c.h.ế.c bạo quân!"
Ta thấy bất lực quá, muốn đi tìm Vương công công.
Nhưng lại nghe nói Vương công công vì tò mò, đã thử bôi thuốc độc lên môi mình.
Nhưng mà hắn nhịn không được đã liếm một cái, thế là ngất xỉu ba ngày nay rồi.
Vương công công ơi là Vương công công, ngươi hồ đồ quá!
Hết cách, ta đành phải tham chiến thôi.
Vốn dĩ là muốn đánh cái tên thích khách đáng ghét dám giá họa cho ta kia, nhưng đánh đi đánh lại, đoạn mã nhúng trong gốc là thích khách của ta lại phát tác, khiến ta không nhịn được mà quay sang hành thích Hoàng đế.
Cũng may là đánh được một nửa, nhìn thấy bộ y phục của Hoàng đế bị ta cào rách tả tơi, ta lại nhớ tới sứ mệnh của mình, vội vã quay sang tóm thích khách.
Cứ thế, lúc thì hành thích, lúc thì tóm người, đến Tạ Minh Lang cũng nhận ra có điểm không đúng.
"Vân Vô Ý, sao ngươi cứ thoắt cái thần thoắt cái quỷ thế hả?"
Thích khách dứt khoát giật tung lớp khăn che mặt, để lộ ra khuôn mặt của đại sư huynh Thủ Hành.
"Sư muội, đến giờ muội vẫn còn chấp mê bất ngộ sao?"
"Mẹ kiếp!"
Ta ôm mặt thét chói tai.
Đại sư huynh, huynh đang làm cái trò gì vậy hả đại sư huynh, phen này đến lượt ta bị huynh tru di cửu tộc rồi!
Cái đồ m.á.u lạnh vô tình nhà huynh, ta mãi mãi không bao giờ tha thứ cho huynh đâu!
Đúng vậy, thực ra ngay lúc vừa quay về Mặc môn, ta đã phát hiện ra thích khách thực sự là đại sư huynh của ta rồi.
Đại sư huynh nhập môn trước ta, tuy huynh ấy theo con đường cơ quan thuật, nhưng chắc chắn cũng có học qua môn thích khách chi đạo của Sở Mặc.
Hơn nữa cả tông môn, chỉ có một mình huynh ấy tin rằng người không phải do ta g.i.ế.c.
Đây chính là cái gọi là, chỉ có kẻ vu oan cho ngươi mới biết được ngươi oan uổng đến mức nào.
Tạ Minh Lang dừng tay, dưới bóng đêm mờ ảo, chăm chú nhận diện khuôn mặt của huynh ấy, rồi ngập ngừng lên tiếng:
“Thất hoàng tử tiền triều - Vân Vô Ngân? Không ngờ ngươi lại lẩn trốn vào Mặc môn, hèn chi ta cứ mãi không tìm thấy ngươi."
Ta:
“Hả? Là biểu ca sao?"
Đại sư huynh nhìn ta thật sâu:
“Biểu muội."
Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này!
Ta cứ tưởng cửu tộc của ta đã bị tuyệt diệt hết rồi chứ, sao vẫn còn con cá lọt lưới thế này!
12
Ta có hơi sầu não rồi.
Cũng là cô nhi tiền triều, cũng gia nhập Mặc môn, cũng là thích khách, cũng từng làm mấy vụ động trời khiến người ta chu di cửu tộc.
Đại sư huynh đã chiếm mất vị trí sinh thái của ta rồi.
Giờ ta chẳng khác nào nhân vật chính bị cướp mất khí vận vậy.
Đại sư huynh quát lớn:
“Biểu muội! Muội còn do dự gì nữa? Lẽ nào muội cũng bị tên bạo quân này mê hoặc, quên mất cái c.h.ế.c thảm của cô mẫu sau khi Đại Hi lụi tàn rồi sao?"
Tất nhiên là nhớ rồi.
Chính vì nhớ, nên ta mới không thể ra tay.
Ta biết nhận thức từ sớm, còn nhớ hồi nhỏ lúc Đại Hi vẫn còn, gia đình ta huy hoàng, vinh hiển đến nhường nào.
Mẫu thân ta là nàng công chúa được sủng ái nhất Đại Hi, phụ thân là phò mã do đích thân mẫu thân lựa chọn, xuất thân từ một thế gia danh giá ở Hoài Tây.
Hoàng đế cưng chiều muội muội, nên yêu ai yêu cả đường đi, một tay nâng đỡ phụ thân ta lên đến chức quan tam phẩm.
Từ lúc ta cất tiếng khóc chào đời, cữu cữu luôn thích bế ta đặt lên đùi, lấy kẹo mạch nha từ ngự thiện phòng ra dỗ dành ta.
Ngờ đâu chỉ trong một sớm quốc phá gia vong, gia đình ta nháy mắt đã rơi xuống vũng bùn.
Tân đế tuy chưa động tay đến nhà ta, nhưng lại có vô số kẻ muốn thay người phân ưu.
Mẫu thân ta ưu tư thành bệnh, nằm liệt giường ròng rã, nhưng người phụ thân lang tâm cẩu phế kia vẫn thấy chưa đủ.
Ngay đêm hôm ấy, ông ta bưng một bát thuốc bước vào, cười nói với mẫu thân ta:
“Nương tử đừng sợ, uống bát thuốc này vào, sẽ không sao đâu."
Nếu như mẫu thân không gửi ta đến Mặc môn từ sớm, thì ắt hẳn bát thuốc đó cũng có phần của ta.
Khi ta đến Mặc môn, năm ấy mới mười tuổi.
Ba năm đầu tiên, đêm nào ta cũng trằn trọc khó ngủ, khăng khăng đi theo con đường Sở Mặc vốn dĩ chịu nhiều dị nghị.
Ta oán hận trời, oán hận đất, hận cả tân đế, hận luôn cái thế đạo này.
Lúc ấy sư phụ vẫn còn sống, người rất lo lắng thấy ta chìm sâu trong thù hận, nhưng lại chẳng biết phải khuyên giải thế nào.
Năm mười bốn tuổi ta xuống núi, sư phụ đứng trước sơn môn, bắt ta hứa với người một điều thì mới để ta rời đi.
"Trước khi g.i.ế.c ai, hãy tự hỏi bản thân ba lần - Kẻ này có đáng c.h.ế.c hay không. Chỉ khi trả lời được cả ba lần, con mới được phép ra tay. Con có làm được không?"