04.
Ngày thứ ba, trở về nhà mẹ đẻ.
Rèm xe vừa động, Lưu Trạm đã nhảy xuống trước.
Hắn xoay người, đưa tay ra, đỡ lấy cánh tay ta dìu ta xuống xe.
Chân ta vừa chạm đất, phụ thân đã nhào lại gần.
Lưu Trạm khẽ hắng giọng, chưa kịp hàn huyên được mấy câu, đã trực tiếp đọc tên món ăn:
"Nhạc phụ, ta muốn ăn giò heo kho tàu, vịt tám bảo, đầu sư tử thịt cua, cá thu hấp thanh..."
Một hơi hắn đọc liền bảy tám món, toàn là các món mà đầu bếp nhà ta nấu ngon nhất.
Phụ thân ta cười hề hề:
"Biết ngay ngươi sẽ đòi ăn! Bữa trưa chuẩn bị xong cả rồi! Cứ yên tâm!"
Mắt Lưu Trạm sáng rực:
"Tốt quá! Nhạc phụ, bữa tối ta muốn thêm cá phi lê om rượu, tôm rang, thịt dê kho vàng, lại thêm một bát canh măng tươi nấu giò sống."
Ta: "..."
Phụ thân ta: "..."
Không khí im lặng một thoáng.
Phụ thân ta hít sâu một hơi, vỗ ngực:
"...Được!"
Lưu Trạm mãn nguyện:
"Đa tạ nhạc phụ!"
05.
Lưu Trạm đúng là người khéo léo.
Tay gắp thức ăn, miệng trò chuyện, lại còn biết gắp món cho ta.
Bát của ta chưa bao giờ cạn.
Giò heo vừa vơi một miếng, lập tức có đùi vịt bù vào.
Đầu sư tử thịt cua ăn hết, cá đã lọc xương được gắp vào bát.
Ta cúi đầu ăn lấy ăn để.
Đến cuối cùng, Lưu Trạm nhìn ta uống xong canh, liền đứng dậy, tiện tay kéo ta đứng lên theo.
"Nhạc phụ, đi dạo một vòng chứ?"
"…Ta còn việc khác, các con đi đi."
Lưu Trạm đành tự mình dắt ta ra vườn tiêu thực.
Hắn nắm tay ta, đi rất chậm, thỉnh thoảng lại nhắc:
"Có bậc thềm."
"Rẽ trái, bên kia là hồ nước."
Đi một đoạn, hắn dừng lại dưới gốc cây.
Bốn phía yên ắng, chỉ nghe tiếng gió thổi qua tán lá.
Hắn bỗng thở dài, ngữ điệu đầy cảm khái, đầu ngón tay gõ nhẹ lên cánh tay ta.
"Chúc Từ a Chúc Từ”, hắn kéo dài giọng, cố tình tỏ vẻ sâu xa, "không có ta, nàng biết làm sao bây giờ?"
Lại nữa rồi.
Lưu Trạm từ nhỏ đã thích nói câu này.
Năm bảy tuổi, lần đầu tiên ta ra ngoài, đâm sầm vào cây, trán sưng một cục to.
Lưu Trạm vừa mắng ta ngốc, vừa cẩn thận bôi thuốc cho ta.
Hắn nói:
"Không có ta, nàng biết làm sao bây giờ?"
Năm mười tuổi, ta lạc đường sau vườn hoa.
Hắn tìm được ta, kéo cổ tay ta dắt về.
Hắn nói:
"Không có ta, nàng biết làm sao bây giờ?"
Nhiều lần như vậy, ta cũng lấy làm lạ.
Lén hỏi Lữ di, rằng A Trạm cứ nói ta không có hắn thì không được, nghe kỳ quặc quá.
Lữ di lúc ấy đang cắm hoa, chỉ nhàn nhạt hỏi:
"Hắn khiến con khó chịu à?"
Ta nghĩ một lát, rồi lắc đầu:
"Không có."
Quả thực, mỗi lần hắn nói xong câu ấy, đều càng chăm sóc ta chu đáo hơn.
Cứ như muốn chứng minh lời mình nói vậy.
Lữ di bật cười, giọng nhẹ nhàng:
"Kệ hắn đi. Bệnh cũ đấy, chẳng chữa được, cũng chẳng cần chữa."
Ta hiểu rồi.
Đó là bệnh mãn tính của Lưu Trạm, thi thoảng lại phát tác.
06.
Nhưng Lữ di bảo rằng có thể dỗ dành hắn nhiều hơn một chút.
Vì thế ta cất tiếng, giọng mềm mại dịu dàng:
"Phải rồi, không có chàng ta thì ta biết làm sao bây giờ."
Bước chân hắn khựng lại.
Ngón tay đang nắm lấy cánh tay ta bỗng siết chặt hơn, rồi lại thả lỏng.
"Biết vậy là tốt."
Hắn hừ khẽ, ngữ khí già dặn kia suýt nữa thì không giữ nổi.
Sau khi trở về, ta quyết tâm thực hiện "dỗ dành nhiều vào".
Lưu Trạm nói muốn dắt ta đi dạo trong Đông cung, nhận biết đường sá.
Ta lập tức gật đầu, giọng càng thêm ngoan ngoãn mềm mại:
"Vâng, đều nghe theo chàng."
Hắn dường như bị sự nhu thuận ấy của ta làm nghẹn, khựng lại một chút rồi mới đưa tay dắt ta.
"Nắm cho chặt, ngã rồi không ai quản đâu."
Ta bóp nhẹ ngón tay hắn, cũng không vạch trần.
Đông cung rất lớn.
Lưu Trạm dắt ta, đi rất chậm.
Hắn vừa đi vừa chỉ dẫn:
"Bên phải là chính điện, bình thường ta gặp người, xử lý việc công đều ở đó."
"Phía trước rẽ trái là thư phòng. Bên trong kệ sách nhiều, nàng đừng tùy tiện bước vào, coi chừng va phải."
"Bên phải là vườn, có hồ nước, nuôi cá, trồng hoa. Bên cạnh có lan can, chớ lại gần quá."
Trước mắt ta chỉ là những mảng màu và ánh sáng mơ hồ, nhưng theo lời hắn, trong đầu dần dần phác họa ra phương hướng vị trí.
07.
Hắn miêu tả rất tỉ mỉ, đường đi, chướng ngại, chỗ nào có thể chạm vào, chỗ nào không được chạm, đều nói rõ ràng.
Đi tới khúc quanh ở hành lang, hắn dừng lại, kéo tay ta dò về phía trước.
"Đây, cột trụ. Nhớ kỹ, chỗ này phải vòng qua."
Đầu ngón tay ta chạm vào gỗ lạnh buốt.
"Ừm, nhớ rồi."
Hắn lại dắt ta đi thêm mấy bước.
"Đoạn hành lang này dài, đi hết phải mất một khắc, dưới chân bằng phẳng, chỉ cần đi thẳng là được."
Dưới hành lang có gió, mang theo chút nóng của đầu hạ.
Xung quanh rất yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng bước chân của hai người và tiếng hắn nói.
Đi một lúc, đến một nơi, hắn dừng lại.
"Đây là vườn nhỏ phía sau tẩm điện, sáng sớm nàng có thể ra đây hít thở không khí. Đất bằng phẳng, không có bậc thềm, rẽ phải mười lăm bước dưới gốc cây có ghế đá, đừng đụng vào."
Ta gật đầu.
Hắn dường như nghiêng đầu nhìn ta một hồi.
Bỗng hỏi:
"Nhớ được bao nhiêu?"
Ta chớp mắt, thật thà đáp:
"Chừng... ba phần?"
Hắn bật cười khẽ:
"Ngốc."
Trong giọng không có bao nhiêu chê trách.
Hắn bóp nhẹ cổ tay ta, lại nắm tay dắt đi.
"Nhớ không nổi thì thôi”, hắn vừa đi vừa nói, giọng pha trong gió, nghe có chút mơ hồ, "dù sao... có ta ở đây là được rồi."
Câu này quen lắm.
Chỉ e "không có ta nàng biết làm sao bây giờ" lại sắp phát tác.
Ta vội tiếp lời, giọng hết sức chân thành:
"Phải rồi, may mà có chàng."
Bước chân hắn hơi khựng lại, không nói thêm gì nữa.
Chỉ là bàn tay nắm lấy tay ta, càng nóng hơn trước.
Lưu Trạm lại dẫn ta vòng thêm hai con đường nhỏ, chỉ cho ta hướng về phía phòng ăn.
Cuối cùng dừng lại trước cửa nguyệt môn.
"Bên trong nàng chớ tự vào”, giọng hắn có phần ngượng ngùng, "đó là nhà tắm."
Ta "ồ" một tiếng.
Trên đường trở về, hắn không lải nhải chỉ đường nữa.
Chỉ lặng lẽ nắm tay ta, cùng đi.
Đến trước tẩm điện, hắn mới buông tay.
"Tự thử xem?" Hắn khoanh tay đứng sang một bên, giọng mang chút hứng thú trêu đùa, "xem còn nhớ cửa ở đâu không."
Ta nhìn mảng đỏ mờ trước mắt, đoán khoảng cách, rón rén bước tới.
Đi được mười một bước, rẽ phải, đưa tay lần về phía trước.
Đầu ngón tay chạm phải khuôn cửa lành lạnh.
Chạm được rồi.
Ta thở phào, quay đầu cười với hắn:
"Thấy không, ta cũng nhớ được chút ít."
Hắn đứng dưới bóng sáng đan xen, im lặng không đáp.
Qua mấy nhịp, mới hừ một tiếng:
"Cũng không đến nỗi ngốc lắm."