08.
Hôm nay, Lưu Trạm mang về một con chó nhỏ, nói là mưu sĩ dâng tặng ta làm chó dẫn đường.
"Nó trông thế nào vậy?" Ta ngẩng đầu hỏi.
"Vàng óng, lông bóng mượt. Tai hơi cụp xuống, mắt thì đen láy..." Hắn miêu tả rất tỉ mỉ, cuối cùng hỏi:
"Thích không?"
Ta gật đầu, đầu ngón tay vùi trong lớp lông mềm mại.
"Đặt tên cho nó đi?" Lưu Trạm khẽ chạm vào mu bàn tay ta.
Ta buột miệng:
"Phú Quý!"
Thật thà mà may mắn, nghe đã thấy tốt lành.
Lưu Trạm sững người một chút, rồi vỗ tay cười lớn.
"Tốt! Vừa vang vừa sáng, ý nghĩa lại đẹp." Hắn cười sảng khoái, không chút miễn cưỡng,
"Chúc Từ, nàng có khiếu đặt tên đấy."
Hắn quả thực thấy cái tên này rất ổn.
Bởi lẽ, tên hắn đặt còn chẳng bằng ta.
09.
Phú Quý quả thật rất thông minh.
Chỉ mấy ngày, nó đã quen hết đường đi lối lại trong Đông cung.
Đến ngưỡng cửa thì dừng, xuống bậc thềm thì đi chậm lại.
Mỗi khi dùng bữa, Lưu Trạm theo thói quen đưa tay về phía ta:
"Đi thôi, sang dùng cơm nào."
Phú Quý kêu "gâu" một tiếng, ngoạm lấy vạt áo ta, dẫn thẳng về phía phòng ăn.
Lưu Trạm đưa tay ra mà chạm vào khoảng không.
Ăn xong, hắn muốn dắt ta ra vườn tiêu thực.
Vừa mở miệng:
"Chúc Từ, chúng ta…"
Phú Quý đã lắc đuôi, dùng đầu cụng vào chân ta, ý bảo xuất phát.
Lưu Trạm nghẹn lời, chưa kịp nói gì.
Hắn muốn như mọi lần dắt tay ta.
Nhưng Phú Quý đã giành trước, thân nhỏ chắn giữa ta và hắn.
Đôi mắt đen láy nhìn hắn chằm chằm, đuôi vẫy loạn như chong chóng nhỏ.
Tựa như muốn nói:
"Chuyện dẫn đường này, giao cho ta là được rồi."
Từ đó, Lưu Trạm hoàn toàn "thất nghiệp".
Đêm đến, đi ngủ.
Ta ôm Phú Quý vào trong chăn.
Nó thân mình ấm áp, lông mềm mượt, ôm vào lòng rất dễ chịu.
Vừa vuốt ve bộ lông mềm của Phú Quý, ta bỗng nhớ bên cạnh còn có một người đang nằm.
Do dự một lát, ta nghiêng đầu, nhẹ giọng hỏi dò:
"Cái đó… nếu chàng không thích, ta đưa Phú Quý sang ngủ ở thiên điện cũng được."
Vừa dứt lời, bên cạnh đã có một bóng người bật dậy "soạt" một tiếng.
Giọng Lưu Trạm mang theo không thể tin nổi, lại còn chút tức giận vì bị xúc phạm:
"Ai cho nàng sang thiên điện chứ?!"
Hắn cúi đầu, trừng mắt nhìn Phú Quý trong lòng ta, nghiến răng nghiến lợi:
"Thêm một con chó trên giường thôi mà, chẳng lẽ còn không đủ chỗ ngủ?!"
Nói rồi hắn lại nằm phịch xuống, kéo chăn của mình, quay lưng về phía ta.
Một lát sau, hắn lại trở mình, trừng mắt nhìn Phú Quý bổ sung thêm một câu dữ dằn:
"Cho nó nằm mép ngoài đi! Chen vào giữa thì còn ra thể thống gì nữa!"
Ta lẳng lặng đẩy Phú Quý dịch ra sát mép giường thêm một chút.
10.
Ta ngủ mơ màng, cảm giác bên cạnh có tiếng sột soạt.
Hình như Lưu Trạm dậy giữa đêm.
Ta trở mình ngủ tiếp.
Không biết qua bao lâu, tay chạm sang bên cạnh chỗ ấm áp—
Trống không.
Phú Quý đâu rồi?
Ta lập tức tỉnh hẳn, trong lòng bồn chồn, ngồi dậy, khẽ gọi:
"Phú Quý?"
Không ai đáp lời, chỉ có tiếng gió ngoài cửa sổ.
Ta mò mẫm xuống giường, định gọi cung nữ.
Chân vừa chạm đất, còn chưa đứng vững, thì nghe thấy bên thiên điện vọng ra tiếng động.
Mắt ta không rõ, nhưng tai lại thính hơn người thường.
Là giọng của Lưu Trạm.
Còn một giọng nam trầm ổn khác, là Chu tiên sinh vốn hay đến đây.
Chu tiên sinh hỏi:
"Điện hạ, con chó nhỏ dẫn đường ấy… dùng có tiện không?"
Im lặng một lúc.
Lưu Trạm bỗng cao giọng, quát lên:
"Đồ trời đánh! Không tặng thứ gì lại đi tặng chó!"
Ta bị hắn làm giật mình, phải vịn vào cột giường đứng yên.
Bên kia vẫn chưa yên.
"Bây giờ nàng có chó rồi, còn ta thì sao? Ta phải làm sao bây giờ?!"
Chu tiên sinh hình như bị mắng đến ngẩn người, một hồi lâu chẳng thốt nổi lời nào.
Lưu Trạm lại càng nói càng tức, bước chân gấp gáp vọng sang mấy tiếng.
Ngay sau đó, ta nghe hắn nghiến răng nghiến lợi, gằn giọng quát:
"Còn ngươi nữa! Lắc đuôi cái gì mà lắc!"
"Được làm chó cho nàng là phúc phận ta cầu xin bao năm nay, ngươi dựa vào đâu mà cướp lấy?!"
"...?"
Trong thiên điện, tiếng mắng của Lưu Trạm vẫn tiếp tục, chẳng kiêng dè gì ai.
"Chu Xương! Ngươi rốt cuộc có ý gì! Ta bảo ngươi tìm món gì cho nàng giải khuây, chứ đâu phải cắt đường sống của ta!"
Chu tiên sinh lắp bắp:
"Điện hạ, thần… thần chỉ nghĩ con chó ấy lanh lợi ngoan ngoãn, có thể thay điện hạ san sẻ nỗi lo…"
"San sẻ? Ngươi cướp luôn nhà ta thì có!"
Giọng Lưu Trạm càng cao:
"Bây giờ trong mắt nàng chỉ có mỗi con chó đó!"
Hắn càng nói càng gấp, nói nhanh như bắn đậu:
"Muốn dắt tay nàng cũng phải xem con chó ấy có vui không! Nó dựa vào đâu?! Hả?! Dựa vào đâu?!"
"Ta mới là chính thất! Ta mới là người cưới hỏi đàng hoàng cơ mà!"