🍉

Chương 1

Vân La · Lạc Vị Ương

‹ Chương trướcChương sau ›

Tiểu muội tính tình lả lơi, trêu chọc tận ba vị lang quân.

Trớ trêu thay, muội ấy lại dùng tên của ta và nhị muội.

Ba vị lang quân kia tìm đến tận cửa để cầu thân.

Phụ mẫu vì muốn êm chuyện, bèn đề nghị ba tỷ muội chúng ta mỗi người gả cho một người.

"Nếu chuyện này truyền ra ngoài, thể diện nhà ta biết để ở đâu?"

"Hơn nữa mắt nhìn của muội muội các con cũng không tồi, ba vị lang quân kia trông đều rất khá."

"Nếu để các con tự tìm, chưa chắc đã tìm được người tốt như thế."

Tam muội dung mạo xinh đẹp kiều diễm, từ nhỏ đã được người ta yêu mến.

Bằng không cũng chẳng thể khiến cả ba vị lang quân đều đến cầu thân.

Nhị muội do dự.

Nhưng ta không cam lòng.

Ta đàng hoàng tử tế, cớ sao phải gả cho hắn - một kẻ từng đem lòng yêu thích muội muội của ta?

Chẳng lẽ ta không xứng đáng có được một đoạn tình cảm sạch sẽ, thuần khiết hay sao?

Ta ngước nhìn tam muội đang lấm lét trốn tránh, nhạt giọng hỏi:

"Trước tiên hãy nói cho ta nghe, muội cùng ba tên bọn hắn đã qua lại với nhau như thế nào?"

01

Giọng điệu của ta không tính là gay gắt.

Tam muội khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng nhị muội lại rơm rớm nước mắt đầy lo âu. Muội ấy biết ta đã thực sự nổi giận, hơn nữa lại là kiểu không tài nào dỗ dành được.

Nhị muội và ta đều không được phụ mẫu yêu thương.

Ta là trưởng nữ, ít ra cũng từng nhận được tình yêu thương trọn vẹn của phụ mẫu.

Nhưng muội ấy từ khi sinh ra đã bị ghét bỏ vì không phải là nam nhi.

Dần dà khi hiểu chuyện, biết mình không được lòng phụ mẫu, muội ấy luôn đi theo sau lưng ta, trở thành cái đuôi nhỏ của ta.

Dung mạo muội ấy bình thường, nhưng hiền lành, thông minh, nội tâm sâu sắc, là một cô nương cực kỳ tốt.

Muội ấy nhạy bén nhận ra ta đang dò hỏi thông tin.

Liền biết chuyện này tuyệt đối không thể giải quyết êm xuôi.

Muội ấy thu mình lại, không dám nhìn ta nữa.

Còn ta ánh mắt kiên định nhìn chằm chằm tam muội, không cho phép muội ấy nói dối.

Phụ mẫu cũng muốn nghe.

Họ khuyến khích tam muội kể hết những chuyện mình đã làm ra.

Tam muội hắng giọng, bắt đầu đắc ý kể lại, sắc mặt càng thêm rạng rỡ.

Bọn họ chẳng hề cảm thấy xấu hổ, ngược lại còn mang theo vẻ vui mừng.

Ta cảm thấy một trận bi ai.

Phụ mẫu đã như vậy, thảo nào muội muội lại lả lơi đến thế.

02

Tam muội kể, muội ấy quen biết vị lang quân đầu tiên khi đi dạo hội chùa.

Muội ấy bị trộm túi hương, tuy chẳng có mấy đồng tiền, nhưng với muội ấy lại vô cùng quan trọng, muội ấy còn muốn mua hoa cài đầu, ruy băng mà mình hằng mong ước.

Chính là lang quân tên Cố Niệm Chương kia đã giúp muội ấy giành lại.

Muội ấy đỏ mặt, mời Cố Niệm Chương uống nước đường.

Cố Niệm Chương tặng lại muội ấy một con rối gỗ.

Hai người từ đó quen biết.

Về sau lại hẹn nhau cùng leo núi, đi thuyền, bái Bồ T.á.t trong miếu, treo thẻ cầu nguyện trên cây nhân duyên, viết tên hai người.

Muội ấy kể thật ngọt ngào, dư vị đầy hạnh phúc.

Nhưng ta lập tức ngắt lời truy vấn:

"Trên thẻ cầu nguyện viết tên ai?"

Trên mặt tam muội ẩn hiện một tia thất vọng.

"Tên muội."

Ánh mắt ta hơi ngưng đọng, khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này muội ấy vẫn chưa nảy sinh ý đồ xấu, cùng Cố Niệm Chương hẹn ước bằng tên thật.

Thất vọng có lẽ là vì sau này muội ấy gặp được người tốt hơn, hối hận vì đã dùng tên thật với Cố Niệm Chương.

Nhưng muội ấy hoàn toàn có thể nói rõ ràng với Cố Niệm Chương để cắt đứt mọi chuyện, trớ trêu thay lại muốn bắt cá hai tay, thật đáng ghét.

03

Muội ấy quen biết vị lang quân thứ hai vào một ngày mưa.

Vị lang quân đó tên là Tống Thanh Viễn, thấy muội ấy đi lại khó khăn trong ngày mưa, liền tặng muội ấy một chiếc ô.

Ngày hôm sau muội ấy mang ô đi trả.

Qua lại nhiều lần, liền nảy sinh tình cảm.

Chỉ là lúc đó muội ấy đang hai tình tương duyệt với Cố Niệm Chương, không nỡ bỏ sự dịu dàng ân cần của Cố Niệm Chương, cũng không buông bỏ được trái tim rung động với Tống Thanh Viễn.

Nhưng trong lòng muội ấy chắc hẳn cũng hiểu rõ, chuyện bắt cá hai tay này thật vô đạo đức.

Cho nên, khi Tống Thanh Viễn hỏi tên, muội ấy bột miệng thốt ra tên của ta.

Tam muội khẽ bĩu môi.

"Đại tỷ, muội không cố ý đâu, chỉ là lúc đó muội quá sợ hãi."

"Tỷ không biết hắn ta tốt đến nhường nào, nhà lại giàu có."

"Cây ô giấy dầu hắn tặng muội đẹp c.h.ế.c đi được."

"Muội đã tìm cho tỷ một mối nhân duyên cực tốt đó."

"Tương lai tỷ phải cảm tạ muội, nhớ mừng muội một phong bao đỏ thật lớn đấy."

Phụ mẫu gật gù.

"Nghe qua thì thấy cũng không tồi."

Họ hỏi han gia cảnh của Tống Thanh Viễn, không một lời trách cứ nào buông ra.

Lửa giận trong lòng ta bốc lên, hít một hơi thật sâu, dằn lại cảm xúc, tiếp tục tra hỏi:

“Người thứ ba thì sao, sao muội quen được kẻ thứ ba?"

Thần sắc tam muội phút chốc trở nên hoảng hốt.

Trong lòng ta trào lên một trận sợ hãi khó hiểu, tay phải vỗ mạnh xuống bàn, quát lớn:

“Nói!"

Tam muội bỗng dưng quỳ phịch xuống chân phụ mẫu, khóc òa lên:

"Cha, nương, con không thể gả cho kẻ này."

"Cha nương cho nhị tỷ gả qua đó đi, dù sao con cũng xưng tên của nhị tỷ mà."

"Hắn không biết là con, cứ để nhị tỷ gả thay, đợi bái đường, thành thân xong, thì không hối hận được nữa."

"Cha, nương, con không gả đâu."

Muội ấy khóc lóc thảm thương, nhưng rõ ràng là có tật giật mình.

Phụ mẫu vội vàng kéo muội ấy lên, thế nhưng ánh mắt lại bất giác rơi trên người nhị muội.

Bọn họ hẳn cũng đoán ra, người này không phải là người tốt.

Tiểu nữ nhi bảo bối của họ vạn vạn không thể gả qua đó.

Vậy thì chỉ còn cách hy sinh một người.

Ta xưa nay mạnh mẽ, nhị muội thì nhu nhược hiền lành.

Nhị muội là người phù hợp nhất.

Vẻ mặt nhị muội trống rỗng trong chớp mắt, ngay sau đó mắt liền đỏ hoe.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.