🍉

Chương 2

Vân La · Lạc Vị Ương

‹ Chương trướcChương sau ›

Muội ấy cắn chặt môi, cứng đờ cổ gục đầu xuống, sợ rằng chỉ cần mình cử động đầu một cái, sẽ bị phụ mẫu mặc định phải gả cho người thứ ba này.

"Đủ rồi!"

Ta cầm lấy chén trà ném về phía tam muội.

Bị chén trà đập trúng, muội ấy kêu "Á" một tiếng, ôm lấy trán, sợ hãi nhìn ta, há hốc miệng, môi run run mà không nói nên lời.

Phụ mẫu trừng mắt giận dữ nhìn ta.

"Con làm cái gì vậy?"

Ta đứng lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tam muội đang quỳ dưới đất giả vờ đáng thương, nhìn thấu sự ích kỷ giả tạo của muội ấy.

Ta lạnh lùng gằn từng chữ:

"Nói cho rõ ràng, muội rốt cuộc đã làm ra chuyện tốt đẹp gì?"

"Bằng không ta lập tức sai người gọi ba kẻ kia quay lại, đem sự thật phơi bày cho bọn hắn."

"Phụ mẫu bao che cho muội, nhưng không phải ai cũng là phụ mẫu của muội đâu."

"Nói mau!"

04

Tam muội có lẽ đã bị dọa sợ.

Muội ấy lắp bắp kể lại rành mạch mọi chuyện với vị lang quân thứ ba.

Muội ấy hẹn Cố Niệm Chương lên ngôi chùa trên núi bái Quan Âm.

Nhưng vạn vạn không ngờ rằng, ngày hôm đó, Tống Thanh Viễn cũng đến.

Hai người đàn ông cùng xuất hiện ở một ngôi chùa, ngôi chùa này dẫu có vui đến mấy, muội ấy cũng chẳng dám bước vào.

Muội ấy lén lút chuồn ra bằng cửa sau, định bụng đi đường tắt xuống núi.

Chính quyết định này đã khiến muội ấy gặp phải một nam nhân cả người nóng hầm hập. Hắn ta túm lấy cổ tay muội ấy, bịt miệng muội ấy lại, cưỡng ép bế vào một căn phòng.

Sau đó, nam nhân hỏi tên muội ấy là gì.

Muội ấy kinh hồn bạt vía xưng tên của nhị muội.

Nam nhân khẽ cười:

“Hôm nào ta sẽ đến nhà nàng cầu thân."

Nam nhân chìm vào giấc ngủ.

Muội ấy mặc lại quần áo, lảo đảo trở về nhà.

Muội ấy không biết kẻ đó là ai, làm nghề gì, thậm chí không dám tin kẻ đó có thể thật sự tìm đến cửa.

Nhưng vạn vạn không ngờ, kẻ đó không chỉ biết nhà muội ấy ở đâu, mà còn thật sự đến cửa cầu thân.

Sao muội ấy dám gả cho một kẻ nhân phẩm hèn hạ như thế?

"Con sợ lắm, con không muốn, là hắn ép con."

"Kẻ đó nhìn thôi đã biết không phải hạng tốt lành gì, tướng mạo hung tợn, ai biết là thổ phỉ chui từ đâu ra."

"Cha nương cứu con với, con không gả."

"Để nhị tỷ đi, đến lúc đó đội khăn voan đỏ, ai mà nhận ra được chứ."

"Con gả cho Cố Niệm Chương, đại tỷ gả cho Tống Thanh Viễn, nhị tỷ gả cho kẻ đó, cứ quyết định thế đi."

"Cha, nương, đáp ứng con đi mà."

Muội ấy vô lý khóc lóc cầu xin.

Trước đây chiêu này luôn vô cùng hiệu quả.

Nhưng hôm nay, phụ mẫu cuối cùng cũng cư xử như con người.

"Con làm càn, con đã bị kẻ đó làm nhục, sao con có thể đi hại nhị tỷ của con?"

"Mối hôn sự đó từ chối là xong, sau này chuyện này không được nhắc lại nữa."

"Bây giờ mau nghĩ cách làm sao che đậy chuyện con mất đi sự trong trắng!"

"Cố Niệm Chương sao có thể cần con nữa, con quả thực là hồ đồ!"

Phụ mẫu tức giận vô cùng, phụ thân đấm ngực dậm chân, mẫu thân ôm ngực.

Tam muội thét lên thê lương.

"Không thể từ chối, từ chối rồi hắn ra ngoài nói nhăng nói cuội thì sao? Cố lang sẽ nghi ngờ mất."

"Con có cách rồi, con và Cố lang thành thân trước, đêm động phòng để nhị tỷ trà trộn vào ngủ với Cố lang."

"Rồi sau đó nhị tỷ lại thành thân với người thứ ba, dù sao hắn cũng biết con không còn là xử nữ."

"Ngày hôm đó ban ngày tinh thần hắn không tỉnh táo, chưa chắc đã nhìn rõ mặt con, lúc hắn hỏi tên con, trời đã tối. Hắn nhất định không phân biệt được con và nhị tỷ, có thể qua mặt được, chỉ cần nhị tỷ chịu giúp con."

"Nhị tỷ, cầu xin tỷ, cầu xin tỷ cứu muội với."

Tam muội trông luôn có vẻ vô tâm vô phế, không có tâm cơ.

Nhưng trong nháy mắt, muội ấy đã nghĩ ra nhiều thứ như vậy.

Trắng trợn phủi sạch bản thân, còn sắp xếp rành rọt cho ta và nhị muội.

Là ta đã xem nhẹ muội ấy.

Còn phụ mẫu thì chần chừ.

Họ chậm rãi nhìn nhị muội, môi mấp máy, tuy không nói một lời, nhưng ý tứ đã rõ mười mươi.

Nhị muội không thể nào giấu mình đi được nữa.

Muội ấy khó tin nhìn phụ mẫu và muội muội ruột, không dám tin những lời cay độc như vậy lại có thể thốt ra từ miệng họ.

Muội ấy run rẩy, tức giận đến phát run, trớ trêu thay lại không nói được chữ nào.

Càng không có chí khí hơn là miệng chưa kịp mở, nước mắt đã tuôn rơi.

Lòng ta lạnh buốt, từ từ đứng lên, đẩy phụ mẫu ra, túm lấy tam muội đang quỳ dưới đất rơi lệ van xin, t.á.t một cú trời giáng.

"Con súc sinh nào đầu thai vào người ngươi thế này."

"Ngươi chỉ lo sống c.h.ế.c của bản thân, còn sống c.h.ế.c của bọn ta ngươi mặc kệ."

"Ta và nhị tỷ của ngươi đối với ngươi mà nói là cái thá gì?"

"Dựa vào đâu mà nam nhân ngươi không thèm, lại muốn nhét cho bọn ta."

"Ngươi là cái thá gì mà dám tự tiện sắp xếp số phận của bọn ta."

05

Ta t.á.t muội ấy hết cái này đến cái khác.

Trong việc này ít nhiều có tư tâm báo thù.

Tình tỷ muội của chúng ta thật ra không tồi tệ từ đầu.

Lúc nhỏ, tam muội trắng trẻo đáng yêu, chúng ta đều rất quý muội ấy.

Phụ mẫu cũng yêu thương, nhưng muội ấy không phải là đứa con được cưng chiều nhất trong nhà.

Phụ mẫu vẫn muốn sinh một đứa con trai.

Cho đến một năm nọ, có một vị đạo sĩ đi ngang qua xin nước uống.

Đạo sĩ uống xong nước, nói muốn tặng chúng ta một quẻ.

Phụ mẫu đương nhiên vui mừng, hỏi xem họ có con trai không.

Đạo sĩ lắc đầu, đưa ba ngón tay lên.

Phụ mẫu liền hiểu ra, đời này họ không có số sinh con trai, chỉ có số sinh ba đứa con gái.

Trước đó phản kháng dữ dội vì không muốn cam chịu số phận, nhưng bây giờ số phận ập đến dường như không thể không chấp nhận.

Đạo sĩ nhìn thấy vẻ mặt ảm đạm của phụ mẫu, lại cười nói:

“Đại đạo ngũ thập, thiên diễn tứ cửu, nhân độn kỳ nhất. Dù ông bà không có số sinh con trai, nhưng lại là người có tướng phúc. Phú quý của nhà này đều nằm ở tiểu nữ nhi, cô bé mang số mệnh đại phú quý bẩm sinh, nuôi nấng cẩn thận, tương lai phúc khí không thể đo lường."

Đạo sĩ xoa đầu tam muội, mỉm cười rồi rời đi.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.