🍉

Chương 4

Vân La · Lạc Vị Ương

‹ Chương trướcChương sau ›

Nhiều đêm liền, nghe tiếng cười của muội ấy, ta bỗng thấy phiền lòng.

Nhưng rồi một ngày nọ, bị âm thanh của muội ấy làm cho không sao chợp mắt được, ta chợt bừng tỉnh: muội ấy cười vì muội ấy đinh ninh rằng đây là nhà của mình, còn ta không thể cười nổi, là bởi ta biết quá rõ, nơi này chẳng phải là chốn nương thân của ta.

Có những người sinh ra dường như đã định sẵn là kẻ không nhà.

Đêm đó, khi mọi chuyện đã sáng tỏ trong đầu, ta khóc tức tưởi.

Nhị muội lồm cồm bò dậy khỏi giường, lặng lẽ nhìn ta.

Muội ấy để chân trần, bước đến trước giường ta, ánh mắt chứa chan nỗi lo âu và sự cảm thông sâu sắc.

Ta khẽ giọng:

“Tỷ không sao đâu, muội đi ngủ đi, tỷ khóc một lát là ổn thôi."

Muội ấy ngoan ngoãn ngoảnh lại giường ngủ.

Ta nghe thấy tiếng nức nở nghẹn ngào của chính mình.

Thế nhưng sáng hôm sau, mắt muội ấy cũng sưng húp.

Muội ấy cũng khóc, nhưng lại khóc trong âm thầm, lặng lẽ, như một chú chim nhỏ đang hoảng hốt, rõ ràng nỗi sợ hãi trong lòng như muốn nổ tung, nhưng chẳng dám phát ra một tiếng động nào.

Căn nhà này, giống hệt như một khu rừng tối tăm.

Có một vài loài chim, không được phép cất tiếng hót.

Liệu chúng ta có đem lòng ghen tị với con chim được thỏa sức cất tiếng hát kia không?

Tất nhiên là có!

Sự ghen tị ấy, qua tháng qua năm, dần nhen nhóm thành nỗi hận thù.

Bình thường thì nín nhịn chẳng ho he gì, đến khi thực sự bùng nổ, ngay cả bản thân ta cũng phải giật mình.

08

Phụ mẫu ra sức lôi ta lại.

Ta giãy giụa, hận không thể tung cước đá c.h.ế.c nàng ta.

Mãi cho đến khi phụ thân tóm chặt lấy cánh tay ta, mẫu thân vung tay t.á.t ta một cái đau điếng.

Ta dường như mới bừng tỉnh khỏi sự bạo loạn ấy.

Mặt ta tê rần, trong miệng thoang thoảng mùi m.á.u tanh.

Ta lạnh lùng trừng mắt nhìn mẫu thân, bà kinh hãi, lùi lại một bước.

Phụ thân buông tay, quát mắng ta:

"Ngươi định đ.á.n.h c.h.ế.c nó sao?"

"Ngươi là tỷ tỷ, có người tỷ tỷ nào như ngươi không?"

Ngươi là tỷ tỷ, ngươi nhường nó một chút thì sao?

Ngươi là tỷ tỷ, đương nhiên phải che chở cho muội muội.

Ngươi là tỷ tỷ.

Ngươi là tỷ tỷ.

Sao, làm tỷ tỷ là mang tội à?

Phải chăng kiếp này cứ phải đeo cái vòng kim cô ấy?

Giọng ta lạnh ngắt, ẩn chứa nỗi hận thù thấu xương.

"Ta là tỷ tỷ, thì sao chứ?"

"Ta là tỷ tỷ, thì phải nhường nhịn nó cả đời ư?"

"Là tỷ tỷ thì phải thế mạng cho nó sao?"

"Ta chỉ lớn hơn nó ba t.u.ổ.i, nhường nhịn nó ba năm, coi như đã vẹn toàn tình nghĩa tỷ muội."

"Ba năm sau, ta là ta, nó là nó."

"Nó xem ta là tỷ tỷ, ta sẽ xem nó là muội muội."

"Nó không xem ta là tỷ tỷ, ta sẽ coi nó như người dưng."

"Nó to gan dám mưu hại ta, ta sẽ xem nó như cầm thú mà đối đãi."

"Chẳng có đạo lý nào nó hại ta, mà ta còn phải cảm tạ nó cả."

"Lý Vân Trân, ngươi nghe cho kỹ đây, ta không có một đứa muội muội như ngươi, từ nay về sau tỷ muội chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt!!!"

Cơn thịnh nộ của ta quá đỗi dữ dội, khiến mọi người đều phải nín lặng.

Lý Vân Trân ôm mặt, khó tin trừng mắt nhìn ta.

Trong mắt nàng ta, nàng ta chưa bao giờ để mắt tới chúng ta.

Luôn cho rằng có thể tùy ý sắp xếp số phận của chúng ta, định đoạt cuộc đời chúng ta.

Chúng ta chẳng phải là tỷ tỷ của nàng ta, mà là nha hoàn, hạ nhân, nô lệ của nàng ta.

Nàng ta luôn mặc định mọi thứ mình được tận hưởng là lẽ đương nhiên, nhưng làm gì có chuyện nên hay không nên ở đây.

Đâu phải cứ là tỷ tỷ thì phải nhường nhịn muội muội.

Tỷ tỷ chẳng qua chỉ sinh ra trước muội muội vài năm, nhường nhịn vài năm là đủ rồi, dựa vào đâu mà phải nhường nhịn mãi?

Nếu chỉ vì lớn hơn vài t.u.ổ.i mà phải nhường nhịn cả đời, đặt lên hai bàn cân, rõ ràng là không công bằng.

Nếu muốn cán cân này thăng bằng, không lệch bề nào, thì phía bên kia cán cân nhất định phải chất chứa tình yêu thương của muội muội dành cho tỷ tỷ.

Nếu muội muội vô tình với tỷ tỷ, tỷ tỷ cũng chẳng có trách nhiệm phải nhường nhịn muội muội.

Tỷ tỷ năm t.u.ổ.i so với muội muội năm t.u.ổ.i, nếu đòi hỏi tỷ tỷ năm t.u.ổ.i phải hiểu chuyện, thì cũng nên đòi hỏi muội muội năm t.u.ổ.i phải hiểu chuyện.

Tỷ tỷ mười t.u.ổ.i so với muội muội mười t.u.ổ.i, nếu đòi hỏi tỷ tỷ mười t.u.ổ.i phải tự lập, thì muội muội mười t.u.ổ.i cũng nên tự lập.

Như vậy mới gọi là công bằng.

Làm gì có cái đạo lý muội muội mãi mãi là trẻ con, còn tỷ tỷ cứ phải làm người lớn.

Nàng ta Lý Vân Trân đã rũ bỏ ta, ta cũng rũ bỏ nàng ta.

Giữa chúng ta chẳng còn chút quan hệ nào nữa.

09

Ngày hôm đó, không khí trong nhà chìm trong tĩnh mịch, ngột ngạt và tĩnh lặng như tờ.

Thi thoảng lại vang lên tiếng rít thuốc lào sòng sọc của phụ thân, và tiếng thút thít lau nước mắt của mẫu thân.

Trước đây ta và nhị muội sẽ mủi lòng, sẽ xót thương cho sự vất vả của họ, nhưng bây giờ ta đã dẫn nhị muội đi rồi.

Mẫu thân kinh hô, phụ thân thở dài.

Ta bỏ ngoài tai, chậm rãi cất bước ra khỏi cổng nhà.

Nhị muội chưa hiểu chuyện gì, nhưng vẫn lẽo đẽo theo sau ta ra ngoài.

Hai bàn tay chúng ta nắm chặt lấy nhau.

"Tỷ tỷ, chúng ta đi đâu vậy?"

Ra khỏi con hẻm nhỏ, sống lưng muội ấy chùng xuống, giọng nói chất chứa sự tuyệt vọng và nỗi hoang mang tột độ.

Ta xót xa muội ấy vô cùng.

Trong cái số phận mà Lý Vân Trân đã vạch sẵn cho muội ấy, muội ấy là kẻ có kết cục thê thảm nhất.

Vừa phải bồi ngủ với Cố Niệm Chương, lại còn phải chịu sự ghẻ lạnh của tên nam nhân tên Triệu Tấn Tiêu kia.

Cố Niệm Chương là kẻ ngốc sao? Lẽ nào chẳng phân biệt nổi sự khác nhau giữa hai nữ nhân?

Triệu Tấn Tiêu là kẻ mù lòa ư? Biết tìm nữ nhân để giải độc, lại chẳng biết nữ nhân mình đang ân ái là ai?

Tất cả chỉ là những lời dối trá tự huyễn hoặc của Lý Vân Trân mà thôi.

Nàng ta chỉ muốn tự mình thoát thân, căn bản chẳng hề màng đến sống c.h.ế.c của nhị muội.

Triệu Tấn Tiêu vì Lý Vân Trân mới đến cầu thân, đêm tân hôn nếu phát hiện tân nương bị tráo đổi, sao hắn có thể để yên?

Thực sự tưởng người khác là lũ ngốc, đều nhất nhất diễn theo kịch bản của nàng ta, ngậm bồ hòn làm ngọt mà nuốt trôi cục tức này chắc.

Chuyện thành gia lập thất là đại sự cả đời, bất luận nam nữ, chẳng ai lại cam tâm tình nguyện chịu sự sỉ nhục.

Kết cục cuối cùng, nếu Triệu Tấn Tiêu cắn răng chịu đựng, nhị muội đã mất đi sự trong trắng cũng chẳng có những ngày tháng yên ổn.

Nếu Triệu Tấn Tiêu không chấp nhận, nhị muội bị trả về nhà cũng sẽ phải sống dở c.h.ế.c dở.

Phụ mẫu sẽ xem muội ấy như sự ô nhục của gia môn mà ruồng rẫy, Lý Vân Trân sẽ lấy cớ muội ấy đã ân ái với Cố Niệm Chương mà lăng nhục muội ấy.

Với bản tính hiền lành nhu nhược như muội ấy, ngoài cái c.h.ế.c, ta chẳng nghĩ ra được con đường nào khác.

Lý Vân Trân dám đối xử với muội ấy như thế, phần lớn cũng bởi trong ba đứa con, phụ mẫu là người không ưa muội ấy nhất.

Muội ấy dung mạo bình thường, lại chuyên nhặt những khuyết điểm của phụ mẫu mà lớn lên, tính tình lại nhún nhường hiền lành, luôn nở nụ cười lấy lòng người khác.

Một con người như thế, trong mắt những kẻ chẳng nhìn thấy điểm tốt của muội ấy, thì tương lai có gì đáng nói, có ức hiếp thì cũng đã làm sao?

Nhưng ta biết muội ấy tốt ở đâu.

Muội ấy dịu dàng tỉ mỉ, khách hàng có khó tính đến mấy, muội ấy cũng có thể nhỏ nhẹ khuyên giải, nói trúng tim đen vì sao họ tức giận, khiến người ta chẳng thể nào nổi nóng với muội ấy được.

Muội ấy tâm tư tinh tế, cùng một công việc may vá thêu thùa, muội ấy luôn là người làm khéo léo và chỉn chu nhất.

Trong lòng muội ấy có một tấm gương sáng trong, ai đối xử tốt với muội ấy, ai đối xử tệ với muội ấy, muội ấy đều tỏ tường rành rọt, chỉ là muội ấy không buồn so đo tính toán, chịu thiệt thòi một chút thì chịu thiệt một chút, muội ấy chỉ cần gìn giữ những gì mình trân quý là đủ.

Tâm nguyện nhỏ nhoi duy nhất của muội ấy, là sau này gả chồng, có thể tìm được một mái ấm bao dung chở che mình, trong ngôi nhà ấy, muội ấy có thể tự do muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười, muốn hát thì hát.

Ta cũng vậy.

Nhưng Lý Vân Trân đã đập tan giấc mộng ấy.

Mọi lợi lộc từ chuyện tình ái nàng ta đều hưởng trọn, phủi mông một cái lại muốn đẩy hậu quả đắng cay cho chúng ta.

Trên đời này làm gì có chuyện dễ dàng như thế.

10

Ta ghi nhớ chỗ ở của ba nhà kia, định bụng đến thăm dò từng nhà một.

Sắp đến nơi, ta dừng bước, gõ cửa từng nhà hàng xóm lân cận.

"Xin hỏi thẩm thẩm, thẩm có biết nhà của Tống Thanh Viễn Tống lang quân ở đâu không?"

"Hắn đến nhà ta cầu thân, nhưng ta vốn không quen biết vị lang quân này, muốn hỏi xem liệu có phải hắn đã nhầm lẫn rồi chăng?"

Người kia chỉ đường cho ta, ta mỉm cười đa tạ.

Lại đi gõ cửa một nhà hàng xóm khác.

Cứ như thế gõ nhầm vài nhà, cuối cùng cũng gõ đúng cửa nhà Tống Thanh Viễn, mà trước cửa đã có vài người đứng xem náo nhiệt.

Ta xưng danh tánh, một gã tiểu tư chạy vào trong thông báo.

Chẳng bao lâu, Tống Thanh Viễn đích thân ra đến cửa.

Hắn đại khái là rất vui mừng, chạy một mạch tới, gương mặt tươi cười hớn hở, nhưng khi nhìn rõ dung mạo của ta, niềm vui trên mặt liền biến thành vẻ hoang mang.

"Xin hỏi vị cô nương đây, là cô nương tìm ta sao?"

"Ta là Lý Vân La ở hẻm Hòe Hoa, ngày đó ngươi đến nhà ta cầu thân, nhưng ta hoàn toàn không quen biết ngươi, cho nên hôm nay tìm đến, là muốn hỏi xem có phải lang quân đã nhận nhầm người hay không? Người ngươi muốn cưới có phải là người khác?"

Tống Thanh Viễn như bị sét đ.á.n.h.

"Cô nương tên là Lý Vân La? Lẽ nào còn có một Lý Vân La khác cũng sống ở hẻm Hòe Hoa sao?"

"Ta không rõ cớ sự ra sao, chỉ là đến để xác nhận một chút, ngươi không quen ta, ta cũng không biết ngươi, chúng ta xưa nay không hề quen biết nhau, đúng không?"

Ta bình tĩnh nhìn hắn.

Lúc này hắn là người vô tội, ta có lẽ nên nói cho hắn biết sự thật.

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.