Ánh mắt phụ mẫu dừng lại trên người tam muội, rực sáng.
Nhưng con người sống trên đời, rất khó để cúi đầu trước số phận.
Lời đạo sĩ ban đầu họ chỉ xem như lời chúc tốt lành, nhưng họ vẫn nỗ lực thêm vài năm nữa, mà vẫn không thấy bóng dáng nhi tử đâu, lúc này mới đành để tâm đến lời của đạo sĩ.
Kể từ đó, tam muội khác hẳn chúng ta.
Muội ấy không cần giặt giũ nấu cơm, học làm việc nhà.
Muội ấy có thể đi học đọc sách viết chữ giống như nam nhi.
Muội ấy vui chơi thỏa thích đầu đường xó chợ, ta và nhị muội thì học cắt may áo quần, thêu thùa.
Nam sinh trong thư viện tranh nhau tặng quà muội ấy, đưa muội ấy về nhà, trên mặt phụ mẫu cũng hiện lên nét rạng ngời.
Nhà chúng ta dường như thực sự xuất hiện một con phượng hoàng vàng.
Ta và nhị muội cảm nhận được sự bất công.
Phụ mẫu sẵn sàng nâng niu muội ấy, chúng ta chẳng còn gì để nói, nhưng vẫn bị sự bất công này giày vò đến trằn trọc không ngủ được.
Ai chẳng muốn đọc sách viết chữ, được ăn ngon mặc đẹp không phải đụng tay đụng chân?
Ai sinh ra đã mang số vất vả, phải đi hầu hạ người khác?
Ban đầu, tam muội cũng cảm thấy bất an trước sự thiên vị trắng trợn này.
Khi đeo túi sách mới, chải kiểu tóc đẹp đẽ rời nhà đi học, muội ấy cũng từng lo lắng nhìn chúng ta, đợi chúng ta mỉm cười, muội ấy mới yên tâm nhảy chân sáo rời đi.
Muội ấy cũng nhìn ra sự ghen tị của ta và nhị muội đối với việc học của mình, đi học về, liền dạy chúng ta đọc sách nhận chữ.
Tam muội lúc đó, trong lòng vẫn có tình tỷ muội, muội ấy nhìn thấy sự hy sinh của chúng ta và thấu hiểu.
Nhưng lòng người dễ thay đổi.
Thụ hưởng đặc quyền quá lâu, mọi thứ đều trở thành điều hiển nhiên.
Muội ấy dạy chúng ta nhận chữ, chưa học hết Tam Tự Kinh, đã chê phiền không dạy nữa.
Ta và nhị muội phải lấy tiền riêng dành dụm được dỗ dành, muội ấy mới chịu dạy, về sau ta phát hiện ra, muội ấy dạy phần sau, quên mất phần trước, có lúc còn dạy sai.
Ta liền biết, tâm trí muội ấy không còn đặt vào việc học.
Ta từng mắng muội ấy.
Nhưng ta lúc đó còn quá nhỏ, đạo lý hiểu biết không nhiều, chỉ biết bảo muội ấy phải trân trọng cơ hội khó mà có được này.
Những lời này muội ấy chẳng hề muốn nghe.
Muội ấy không phục trừng mắt nhìn ta, đôi mắt hoe đỏ ầng ậc nước, như một con thỏ nhỏ bé đáng thương.
Phụ mẫu ra mặt làm hòa, muội ấy dường như lập tức tìm được chỗ dựa, khóc lóc ấm ức trong vòng tay mẫu thân, sau lưng mọi người lại lườm ta một cái đầy ác ý, ta liền biết, muội muội này đã xa cách với chúng ta rồi.
Muội ấy tự coi mình là kẻ bề trên, còn chúng ta trong mắt muội ấy đã trở thành hạ nhân.
Về sau, quần áo, giày tất, túi sách muội ấy làm bẩn đều thản nhiên giao cho chúng ta giặt giũ, còn muội ấy thì chẳng hề đụng tay vào bát đũa, bếp núc, giường chiếu, gánh nước chẻ củi – những việc nặng nhọc.
Phụ mẫu cũng mặc định những việc đó là do chúng ta làm.
Một mái ấm gia đình nhỏ bé, vì sự thiên vị của phụ mẫu mà chia thành năm bảy loại người.
Nhưng ai cam tâm phục mệnh chứ?
06
Tay ta và nhị muội nắm chặt vào nhau.
Đêm đó.
Chúng ta đều không ngủ được.
Ta khẽ hỏi muội ấy:
“Muội có muốn đọc sách không?"
Muội ấy hồi lâu không đáp, mãi lúc sau mới cất lời, giọng nhỏ như muỗi kêu.
"Tiền trong nhà chỉ đủ cho một người, việc nhà cũng cần có người làm."
Đứa trẻ quá đỗi hiểu chuyện, luôn là người chịu thiệt thòi.
Muội ấy suy nghĩ quá nhiều, cảm thông quá nhiều, không muốn để người khác khó xử nên chẳng bao giờ mở miệng đòi hỏi.
Gặp người có lương tâm, họ sẽ thấy muội ấy, xót xa cho muội ấy và chủ động cho đi.
Nhưng gặp kẻ vô lương tâm, chúng sẽ thản nhiên phớt lờ, thản nhiên hưởng thụ sự ân cần của muội ấy, và khi bị người khác chỉ trích, còn trưng ra vẻ mặt khó hiểu.
"Sao ngươi không nói? Ngươi nói ra thì ta chẳng đã biết rồi sao."
Thế nhưng, những người thực sự có tâm, họ có mắt nhìn, họ có một cái cân gọi là lương tâm, sẽ chẳng bao giờ thản nhiên nhận lấy sự hy sinh của người khác mà không cắn rứt.
Ta nhắm mắt lại, trong lòng nén một nỗi uất nghẹn.
Nhị muội nói không sai.
Chúng ta không đủ sức để theo học thư viện, nhưng những đứa trẻ biết chữ thường lấy giá khá rẻ.
Trường hợp bái phu tử thì phải nộp một lượng bạc, nhưng nhờ những đứa trẻ biết chữ dạy thì chỉ mất vài văn tiền.
Ta và nhị muội gom góp chút tiền riêng nhờ thêu thùa dành dụm được, nhờ đứa trẻ nhà hàng xóm dạy chữ.
Đứa trẻ kia mừng rơn, dạy dỗ vô cùng nhiệt tình, hễ gặp chỗ nào không hiểu, hôm sau liền chạy đi hỏi phu tử, học xong lại về dạy cho chúng ta.
Hàng xóm thấy thế cũng nhắm mắt làm ngơ, trong lòng còn thầm vui mừng vì nhi tử còn nhỏ t.u.ổ.i đã biết dạy chữ kiếm tiền.
Cứ thế, việc học chữ lại được tiếp tục.
Có khi nhị muội đi học, có khi ta đi, một người học, một người làm việc nhà, học được gì lại về chỉ cho người kia.
Sau này, phụ mẫu mở một cửa tiệm, chúng ta đến đó phụ giúp.
Phụ mẫu muốn thuê người về ghi chép sổ sách.
Ta tiến cử nhị muội.
Phụ mẫu kinh ngạc.
"Nó thì biết gì mà ghi chép sổ sách."
Là ta đã thuyết phục họ.
"Người ngoài ghi chép sao khiến người ta yên tâm bằng người nhà mình được, hơn nữa, nhị muội làm việc cẩn thận tỉ mỉ thế nào cha nương còn không biết sao, muội ấy không ghi chép sổ sách, lẽ nào định ở nhà làm thiên kim tiểu thư."
Làm thiên kim tiểu thư là chuyện không thể nào.
Trong nhà đã có tam muội là tiểu thư, nuôi dưỡng bằng gấm vóc lụa là, nhà này không gánh nổi một thiên kim tiểu thư thứ hai nữa đâu.
Phụ mẫu đồng ý, nhưng chỉ cho nhị muội thời hạn một tháng.
Đây đã là cơ hội cực kỳ tốt rồi.
Nhị muội mừng rỡ đến mức suýt rơi nước mắt.
Những người ít khi nhận được sự tán thưởng và cơ hội, một khi đã nắm được cơ hội liền muốn liều mạng giữ chặt lấy.
Chữ viết xấu, liền kiên nhẫn luyện tập hết lần này đến lần khác.
Không biết ghi chép, liền đi học hỏi.
Chúng ta cầm quyển sổ sách lộn xộn, đi thỉnh giáo chưởng quỹ tiệm bên cạnh. Đối phương nhíu mày, mặt đầy vẻ ghét bỏ, nhưng khi nhìn thấy vẻ hoang mang sợ sệt trên mặt nhị muội, rốt cuộc cũng nhận lễ vật của chúng ta, kiên nhẫn chỉ bảo.
Chuyện ghi chép sổ sách cứ thế dần dần đi vào nề nếp.
Về sau, ta muốn quản lý chuyện nhập hàng của cửa tiệm.
Phụ mẫu không muốn.
Họ cho rằng ta làm phản, ta muốn tranh giành gia sản với họ.
Nhưng ta đã suy nghĩ thông suốt.
Ta không cần họ đồng ý, ta muốn làm thì cứ làm.
Ở cửa tiệm, ta cẩn thận ghi nhớ những nha hoàn của các gia đình danh gia vọng tộc đến mua đồ, có đôi khi tự bỏ tiền túi tặng họ vài món quà nhỏ làm quen, qua lại nhiều lần dần dần bắt chuyện, tìm hiểu sở thích của họ, ghi nhớ những món đồ họ thường mua.
Có lần, một cô nương nhìn hàng hóa nhà ta chau mày, nói rằng phu nhân nhà nàng thích màu sắc trang nhã, đồ trong tiệm quá sặc sỡ, không hợp với các vị phu nhân, ngay cả nha hoàn của các gia đình giàu có cũng không thích dùng.
Ta ghi nhớ lời nàng, cảm tạ nàng.
Khi phụ thân đi nhập hàng, ta cố ý đi theo, chọn một lô hàng có màu sắc khác với những gì phụ thân chọn.
Phụ thân không bằng lòng, nhưng vì sĩ diện, cứ trừng mắt nhìn ta, muốn ta tự rút lui. Phải đến khi ta nói sẽ tự bỏ ra một phần tiền, ông mới đồng ý.
Lúc đem bán, những món đồ ta chọn vừa bán chạy lại vừa được giá.
Phụ thân mấy lần thất bại, đành miễn cưỡng giao việc nhập và bán hàng cho ta.
07
Ta và nhị muội dường như đã đứng vững gót chân, chuỗi ngày cũng ngày một tốt lên.
Còn tam muội khi đã lớn hơn, cũng không còn theo học ở thư viện nữa.
Muội ấy có vô số thời gian để chải chuốt điểm trang, nào là y phục trang sức kiểu mới, trào lưu đương thời, muội ấy kể vanh vách như đếm báu vật trong nhà, cho dù không có tiền, cũng mua những món đồ nhỏ về tự tay trang điểm cho mình thật độc đáo.
Muội ấy quả thực có thiên phú trong khoản này.
Ta từng hỏi muội ấy, có muốn đến học việc cùng ta ở cửa tiệm không?
Ta là có ý tốt.
Dù sao muội ấy cũng là muội muội của ta.
Ta đã từng nếm trải sự vô trách nhiệm của phụ mẫu, biết rằng họ chẳng thể trông cậy vào, ta cũng không cho rằng họ có thể trở thành chỗ dựa cho tam muội sau này. Họ đặt quá nhiều kỳ vọng vào tam muội, nếu tam muội được như ý họ thì chẳng sao, còn nếu không, e rằng sẽ bị phản phệ nặng nề, tam muội sẽ không gánh nổi.
Ta vẫn mong muội ấy có thể học được chút bản lĩnh tự lo liệu cho bản thân, dẫu tương lai có không như lời đạo sĩ nói, thì chí ít cũng có thể sống tốt.
Nhưng tam muội lại phản ứng như thể bị xúc phạm nặng nề.
Muội ấy đỏ bừng mặt, hé đôi môi anh đào.
"Thứ ti tiện đó, sao ta phải làm chứ?"
Muội ấy vừa hờn dỗi vừa oán hận bước đi, chạy đến trước mặt phụ mẫu để mách lẻo chuyện của ta.
Ta đứng sững như bị sét đ.á.n.h.
Đây là... việc làm ti tiện sao???
Hóa ra từ bấy lâu nay, muội ấy luôn xem ta và nhị muội là những kẻ ti tiện ư?
Chút tình tỷ muội cỏn con còn sót lại trong lòng, bỗng chốc vỡ tan tành như mảnh pha lê rơi xuống đất.
Nhị muội kéo tay ta, khẽ lắc đầu.
Lòng ta lạnh lẽo hoàn toàn.
Muội ấy không còn gọi ta là tỷ tỷ, ta cũng chẳng gọi muội ấy là muội muội nữa.
Chúng ta chỉ là những kẻ xa lạ sống chung dưới một mái nhà.
Ta đi sớm về khuya, bận rộn với cửa tiệm và chuyện nhà cửa, nỗ lực nắm bắt thêm chút gì đó, để vơi đi cảm giác trống rỗng và tiếp thêm cho mình dũng khí.
Còn muội ấy vẫn luôn ồn ào, vô lo vô nghĩ, nhà cửa lúc nào cũng ngập tràn tiếng cười đùa vui vẻ của muội ấy.
Sự vô tư lự của muội ấy, càng làm nổi bật sự trầm lặng của ta và nhị muội.