Hắn cùng lắm không bị gọi là ngụy quân tử, nhưng đích thực là một tiểu nhân chân chính.
"Ha!" Ta cười lạnh một tiếng, "Lối thoát của ta nhiều lắm."
"Ngày đó trước khi đến nhà ngươi, ta đã gõ cửa khắp láng giềng xung quanh nhà ngươi, tất cả mọi người đều biết ta và ngươi không hề quen biết."
"Ta có thể lập tức đến trước nha môn huyện cạo đầu làm ni cô, quậy một trận ra trò."
"Để Vinh vương biết ngươi đã lừa gạt hắn, để tất cả mọi người đều biết ngươi là một tên bỉ ổi đê tiện."
"Cho dù bắt buộc phải gả chồng, ta có thể đi cầu xin Cố Niệm Chương làm một đôi phu thê trên danh nghĩa với ta."
"Dù sao người Lý Vân Trân ngay từ đầu muốn gả chính là Cố Niệm Chương, ta gả cho Cố Niệm Chương mới càng khiến nàng ta như bị khoét tim."
"Hơn nữa Cố Niệm Chương là người tốt, ở cùng người tốt, chí ít ta cũng được sống an tâm."
"Hắn còn là một tú tài, có công danh bên người. Vinh vương đã xả giận lên người hắn, ta gả cho hắn chí ít cũng được an toàn, không cần lo sợ bị Vinh vương báo thù."
"Nhưng ở cạnh một con rắn độc, ta sẽ phải lúc nào cũng đề phòng nó quay lại cắn ta một nhát."
"Dựa vào đâu ngươi nghĩ ngươi là lối thoát của ta? Ngược lại chính ngươi mới là kẻ chân chính hết đường để đi."
Ta quay người cất bước.
Tống Thanh Viễn sốt ruột, đứng dậy cản ta lại.
"Rốt cuộc nàng muốn thế nào? Hôm nay nàng chặn ta lại lẽ nào chỉ muốn nói những lời này?"
Ta nhìn hắn, lạnh giọng đáp:
"Ta đến đây là để bàn chuyện hợp tác với ngươi, nhưng nếu ngươi dùng cái thái độ bố thí ấy, vậy thì chẳng còn gì để bàn nữa. Ngươi đi c.h.ế.c đi, ta đi làm ni cô, chúng ta nhất phách lưỡng tán."
15
"Khoan đã!" Sắc mặt Tống Thanh Viễn đầy vẻ nhục nhã, thần sắc biến đổi mấy lần.
Hắn lùi lại một bước, hít sâu một hơi, chắp tay thi lễ thật sâu với ta.
"Lý đại cô nương, xin lỗi, là ta sai. Ta không nên vô lễ với cô nương như thế, còn xem nhẹ cô nương. Ta muốn sống, cầu xin cô nương cứu ta."
Ta nhìn hắn.
"Giúp ngươi cũng được, nhưng ngươi lấy gì để tạ ơn ta? Quan trọng nhất là, chúng ta phải chung một chiến tuyến."
"Chuyện này lỗi ở Lý Vân Trân, muội ta không nên mạo danh ta để trêu chọc ngươi, càng không nên độc ác nghĩ ra cái kế gả thay kia."
"Trong chuyện này, ngươi và ta đều là người vô tội."
"Hiện giờ muội ta còn sắp gả cho Vinh vương, sau này sẽ có quyền có thế."
"Còn ngươi là vết nhơ của muội ta, muội ta ắt hẳn không dung tha cho ngươi. Muội ta có thể vứt bỏ ngươi một lần, bắt ta gả thay cho ngươi; thì cũng có thể vứt bỏ ngươi lần thứ hai."
"Ngươi cũng đừng nằm mộng giữa ban ngày rằng muội ta vẫn còn tình cảm với ngươi, nếu muội ta có tình ý với ngươi, đó chính là tử kỳ của muội ta."
"Còn về phần ta, muội ta nhất định sẽ hận ta vì đã phanh phui mọi chuyện, nhưng muội ta cũng sẽ phải cảm tạ ta. Rốt cuộc thì, nếu không nhờ ta vạch trần, muội ta đã phải gả cho một tên thư sinh nghèo, chứ chẳng phải vị vương gia cao quý kia."
"Kẻ mà hiện tại muội ta hận không thể c.h.ế.c đi cho rảnh nợ, chính là ngươi."
"Nhưng ta hận muội ta, ta sẽ giúp ngươi, chúng ta mới cùng chung một trận tuyến. Chúng ta mới nên liên thủ với nhau."
"Ta hy vọng ngươi mãi mãi ghi nhớ điều này, đừng vì dăm ba câu nói của kẻ khác mà dao động."
Ngày hôm ấy, chúng ta đã đạt được thỏa thuận.
Sính lễ mà Tống Thanh Viễn đưa đến nhà ta toàn bộ đều thuộc về ta, chứ không phải của Lý gia, còn về phần phụ mẫu ta, hắn tự nghĩ cách giải quyết.
Hắn đưa ta điền sản, cửa hiệu riêng làm vật bồi thường, thứ này tách biệt với sính lễ.
Bởi sính lễ là điều kiện để ta gả cho hắn.
Điền sản, cửa hiệu là khoản bồi thường vì hắn đã vu khống ta, đây là hai chuyện khác nhau.
Ta và hắn chỉ là phu thê trên danh nghĩa. Hắn và Lý Vân Trân từng nắm tay, từng liếc mắt đưa tình, ta sẽ không bao giờ chung sống thực sự với một nam nhân từng dính dáng đến muội muội của mình.
Đợi vượt qua cửa ải khó khăn này, ta và hắn sẽ hòa ly, nam cưới thê tử nữ gả lang quân không ai can dự ai.
Về điểm này, Tống Thanh Viễn chẳng do dự chút nào mà ký ngay vào tờ giấy hòa ly, e rằng trong lòng hắn cũng chán ghét ta đến tột cùng.
Từ đầu chí cuối, chúng ta chưa từng đề cập chi tiết về Vinh vương, nhưng cả hai đều hiểu rõ, chừng nào Vinh vương còn sủng ái Lý Vân Trân, ngày tháng sau này của chúng ta sẽ chẳng dễ chịu gì.
Định xong thỏa thuận, đợi Tống Thanh Viễn rời đi, ta uống ực hết một ấm nước trà, lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Ta ngẩn ngơ một chốc, nhẩm lại trong đầu nội dung thỏa thuận một lượt, lúc này mới xốc lại tinh thần đi về nhà.
Ở nhà vẫn còn một trận ác chiến đang chờ ta.
16
Về đến nhà, phụ mẫu đang ra sức bợ đỡ Lý Vân Trân.
Vinh vương gửi đến vô số sính lễ vàng bạc châu báu, lại còn phái nha hoàn, thị vệ canh giữ trước cửa phòng Lý Vân Trân.
Căn phòng của ta và nhị muội bị trưng dụng, biến thành sương phòng của Lý Vân Trân.
Còn phụ mẫu hai mắt sáng rực nhìn đống sính lễ kia, đon đả chào hỏi đám hàng xóm láng giềng đến nhà xu nịnh.
Đây là khoảnh khắc vinh quang nhất trong cuộc đời họ.
Nhìn thấy ta, trên mặt phụ mẫu hiếm hoi xẹt qua một tia áy náy, nhưng tia áy náy ấy rất nhanh đã biến mất tăm, thuận miệng sai ta ra tiếp khách.
Ta chẳng buồn đoái hoài, đi thẳng vào phòng phụ mẫu để ngủ.
Căn phòng của ta đã không còn, họ hiện tại lại còn đang cầu xin ta gả cho Tống Thanh Viễn, vậy thì cứ nhịn đi.
Ta vứt chăn đệm của họ ra ngoài, lục trong tủ ra một bộ chăn đệm mới trải lên, rồi nằm xuống đ.á.n.h một giấc thật ngon.
Đợi nhị muội từ cửa hiệu trở về, ta bảo muội ấy đi ngủ, còn mình đứng dậy chuẩn bị.
Đến tối, phụ mẫu rốt cuộc cũng tiếp khách xong, nhìn thấy chăn đệm của mình bị vứt bên ngoài, bèn tức giận đập cửa ầm ầm, làm kinh động đến nha hoàn trong viện của muội muội.
Kẻ kia nhíu mày bảo họ nhỏ tiếng một chút, đừng làm ồn đến sủng thiếp của vương gia.
Phụ mẫu cúi đầu khom lưng, nặn ra nụ cười lấy lòng.
Quay đầu lại liền đi tìm chiếc cưa, định cưa đứt chốt cửa.
Đợi đến khi họ chật vật cưa xong đẩy cửa bước vào.
Ta đã ngồi ngay ngắn chờ họ từ bao giờ, bên tay là một con dao phay, bên trái là nhị muội vẻ mặt vô cùng trang nghiêm. Muội ấy dường như biết hôm nay sẽ có một trận chiến khốc liệt, tấm lưng gầy guộc thẳng tắp.
Ta xách con dao phay lên, lạnh lùng chằm chằm nhìn họ.
Phụ thân hoảng hốt, núp sau lưng mẫu thân, tức giận quát khẽ:
“Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"
Ta bật cười giễu cợt, nhạt giọng nói:
“Ký giấy đoạn thân."
Ta rút ra mấy tờ giấy trải phẳng trên mặt bàn.
Phụ mẫu sửng sốt, ngay sau đó có chút tức tối căm hận, nhưng không dám nhắm vào ta, bèn chuyển sang mắng chửi nhị muội.
"Còn không mau ra giật lấy con dao trong tay đại tỷ ngươi."
Nhị muội không nhúc nhích, chậm rãi rút từ trong tay áo ra một cây kéo, đó là cây kéo lớn nhất ở cửa hiệu, đâm người vô cùng gọn lẹ.
Phụ mẫu ngớ người.
Mẫu thân cuống cuồng bật khóc.
"Các ngươi... Rốt cuộc các ngươi muốn thế nào? Trong nhà thật vất vả mới có chuyện đại hỉ thế này, các ngươi muốn hủy hoại mọi thứ sao?"
"Muội muội của các ngươi tương lai là người làm vương phi, các ngươi hưởng sái phúc của nó không tốt sao?"
Trong lòng ta cười lạnh.
Có thể hưởng phúc được sao?
Ta không tin.
Ngay cả phụ mẫu có khi còn chẳng hưởng được lộc gì từ Vinh vương, cuối cùng ngược lại còn bị hắn liên lụy.
Hôm nay ta và Tống Thanh Viễn đã nói chuyện rất nhiều, hắn để bày tỏ thành ý, liền kể chuyện của Vinh vương.
Vinh vương bị biếm trích đến Hồ Châu.
Hắn phạm tội ở kinh đô, mẫu phi đang được sủng ái của hắn cũng không giữ nổi hắn, chỉ đành để hắn bị đày đến nơi này.
Mà kẻ thù của hắn cũng bám theo đến tận đây, cho nên hắn mới bị ám sát, trúng dược, cuối cùng mới dây dưa cùng Lý Vân Trân.
Trực giác mách bảo ta rằng, đây chẳng phải chuyện gì tốt đẹp.
Vốn dĩ ta định chừa cho phụ mẫu một lối lui, phân tích lợi hại cho họ nghe, coi như báo đáp công ơn sinh thành dưỡng dục, từ nay về sau ân oán xóa bỏ. Thế nhưng sau khi về nhà, nhìn thấy phụ mẫu bị phú quý làm cho mờ mắt, ta chợt nhận ra có những kẻ mãi mãi chẳng thể gọi tỉnh, chỉ khi bị nỗi đau đ.á.n.h thức, họ mới biết thế nào là lợi hại.
Vì vậy, ta thay đổi chủ ý, tự tay viết giấy đoạn thân.
Ta lạnh lùng lên tiếng:
“Giấy đoạn thân ta đã viết xong, hai người chỉ cần ký tên điểm chỉ là được."
Phụ mẫu không chịu.
Không phải vì quá đỗi lưu luyến, mà là miếng thịt mỡ nuôi bao nhiêu năm còn chưa bán được cái giá tốt, giờ lại muốn tự mọc cánh bay đi, họ cảm thấy mình chịu thiệt thòi.
Ta bật cười giễu cợt.
"Ký giấy đoạn thân rồi, chúng ta sẽ chẳng còn chút quan hệ nào nữa, chuyện của Lý Vân Trân ta cũng sẽ giữ mồm giữ miệng."
"Bằng không, ta sẽ chạy khắp nơi la toáng lên rằng Lý Vân Trân bắt cá ba tay, khiến cho nàng ta đến cả cái danh phận thị thiếp vương phủ cũng chẳng vớt vát nổi."
"Ngươi làm càn!" Phụ thân vỗ mạnh xuống bàn.
Ta chậm rãi xách con dao lên.
"Ký!"
Phụ mẫu hết uy hiếp dụ dỗ, lại khóc lóc om sòm, nhưng ta tuyệt không mảy may dao động.
Cái khoảnh khắc ngày hôm qua ông ta dụ dỗ Cố Niệm Chương nói người có tư tình với mình là nhị muội, tình thân giữa chúng ta đã triệt để đứt đoạn.
Ta không cần một người thân cứ tùy thời tùy chỗ đâm lén sau lưng ta.
Phụ mẫu cuối cùng vẫn phải ký tên.
Bởi thị nữ của Lý Vân Trân lại sang hỏi sao ồn ào đến vậy.
Phụ mẫu nghiến răng dứt khoát ký tên, ném bút xuống.
"Ta không có đứa nữ nhi bất hiếu như ngươi."
Họ tưởng rằng nói như thế sẽ khiến chúng ta tổn thương.
Ha!
Bọn họ thực ra rất thông minh, biết trước kia chúng ta quan tâm đến họ, nên mới nói như vậy.
Nhưng bây giờ, chúng ta đã chẳng còn màng đến nữa, ngược lại họ lại đâm ra có chút hoang mang.
Lúc ta cất kỹ tờ giấy đoạn thân, kéo nhị muội bước ra cửa.
Mẫu thân rơi lệ nghẹn ngào:
“Vân La, con thực sự không cần phụ mẫu nữa sao?"
Chút tình thân ruột thịt cỏn con còn sót lại khiến ta buông cho họ một lời khuyên cuối cùng:
"Tương lai lỡ như có một ngày, dẫu hai người có theo Lý Vân Trân lên kinh thành, thì cũng đừng bán cửa hiệu ở đây đi. Hơn nữa, đừng mong Lý Vân Trân làm vương phi, nàng ta chỉ làm thị thiếp thì hai người mới không bị tính vào cửu tộc của Vinh vương. Nếu lỡ sau này xảy ra chuyện gì cũng không liên lụy đến đầu hai người, làm người phải biết mình nặng nhẹ mấy cân."
Đây là lần cuối cùng ta nói chuyện với họ mà không mang theo lửa giận.
Chúng ta kỳ thực luôn oán hận lẫn nhau.
Bọn họ đem chuyện không sinh được nhi tử, đem bao điều không thuận lợi trong cuộc sống trút hết lên đầu chúng ta.
Còn chúng ta oán hận sự đối xử thiên vị, vui buồn thất thường của họ, oán hận việc bắt chúng ta gánh vác cái số phận bất kham của họ.
Nhưng dẫu có oán hận, ta cũng chưa từng nghĩ đến việc lấy mạng họ.
Duyên phận giữa chúng ta, xem như đến đây là chấm dứt.