🍉

Chương 9

Vân La · Lạc Vị Ương

‹ Chương trướcChương sau ›

Những chuỗi ngày chạy nhảy tự do thuở xưa, nay thoáng chốc tan biến hệt như một giấc mộng.

Bọn họ chẳng ai dám thốt lời nào, chỉ đưa mắt nhìn nhau lệ tuôn lã chã.

Về sau, phụ mẫu bị cưỡng ép giữ lại trong Vinh vương phủ. Như phi e ngại bọn họ ra ngoài loan tin đồn nhảm, liền thẳng tay nhốt cả ba người vào cùng một chỗ.

Đó dĩ nhiên không phải là những tháng ngày an nhàn vui vẻ gì.

Kẻ do ta mua chuộc lén lút báo tin, ba người bọn họ ngày ngày câm như hến, nơm nớp lo sợ không biết ngày nào đột nhiên bị hạ độc.

Còn Vinh vương cuối cùng cũng nhận lấy báo ứng: Hắn bị phế làm thường dân, cấm túc trong một tiểu viện bỏ hoang ở kinh thành, cùng Lý Vân Trân vĩnh viễn không được tự ý xuất môn. Mẫu thân hắn bị hắn làm cho liên lụy, bị giáng xuống thành Tài nhân, đày vào lãnh cung giam cầm.

Mọi chuyện dường như đã trần ai lạc định.

Trùng hợp cái ngày phụ mẫu bị quẳng cổ khỏi Vinh vương phủ, ta và nhị muội bán đứt cửa hiệu ở kinh thành, sửa soạn hành lý quay về Hồ Châu.

Hồ Châu dẫu chẳng phồn hoa đô hội như kinh thành, nhưng đó là cố hương của chúng ta, là mảnh đất thân quen, chúng ta vẫn một mực mỏi mong quay về chốn ấy.

Lúc qua khỏi cổng thành, chúng ta bắt gặp phụ mẫu.

Bọn họ không xu dính túi, đang ăn xin bên đường, lại bị người ta hắt hủi xua đuổi.

Ngồi trong xe ngựa chứng kiến cảnh tượng ấy, ta chỉ thấy thế thái nhân tình lạnh lẽo nhường nào. Họ mới đắc chí chẳng được bao lâu, nay đã trôi dạt đến bước đường này.

Nhưng việc họ dám vì Lý Vân Trân mà đứng ra đòi công bằng, lại nằm ngoài dự đoán của ta.

May mà họ còn biết ra mặt, bằng không ta thà coi họ không phải là con người.

Ta sai một tên tiểu nhị qua đó ném cho họ một xâu tiền.

Một xâu tiền này đủ để họ lê lết về đến Hồ Châu, còn mơ tưởng đến chuyện ngồi xe ngồi thuyền sung sướng thì nằm mơ đi.

Ta buông rèm xuống, phân phó phu xe đ.á.n.h xe lên đường.

Nhị muội hỏi:

“Không cho họ đi cùng sao?"

Muội ấy rốt cuộc vẫn mềm lòng.

Ta khẽ lắc đầu, "Cứ để họ nếm chút mùi cay đắng, sau này mới biết điều một chút."

Chúng ta quay về Hồ Châu.

Vừa về đến nơi, ta liền xuất trình giấy hòa ly, cùng Tống Thanh Viễn đến quan phủ lập án điểm chỉ, dọn ra khỏi Tống gia.

Tin tức của Vinh vương phủ truyền đến Hồ Châu, ai nấy đều vỗ tay xưng tụng.

Tống Thanh Viễn và ta cuối cùng cũng được an toàn.

Cầm tờ giấy hòa ly có mộc đỏ của quan phủ trên tay, hắn bỗng thẩn thờ lơ đãng.

"Nàng thực sự không muốn gả cho ta đến thế sao? Ta thực sự kém cỏi đến vậy ư?"

Ta khẽ mỉm cười, giơ tay giáng thêm cho hắn một cái bạt tai.

"Ngươi nên cảm thấy may mắn vì ngươi chỉ để ta gánh tội thay, bồi thường một khoản bạc là xem như xong chuyện."

"Nếu ngươi thực sự đắc tội ta đến mức c.h.ế.c đi sống lại hệt như Vinh vương kia..."

Ta không nói tiếp, mà phóng ánh mắt lạnh lùng lườm hắn.

Hắn hồn bay phách lạc chạy trối c.h.ế.c.

"Cả nhà các người, nàng mới là kẻ điên rồ nhất!"

Ta nhếch môi cười lạnh.

Không điên cuồng, sao có thể sinh tồn.

Ở cái gia đình như nhà chúng ta, đào đâu ra một người bình thường.

Về sau, ta và nhị muội một lòng dốc sức kinh doanh cửa hiệu của mình. Ta tự đặt cho bản thân một mục tiêu mới: Tranh thủ sớm ngày ép c.h.ế.c đường buôn bán của Tống gia, cho hắn nếm trải mùi vị tận cùng của sự kém cỏi là như thế nào.

Còn nhị muội, đi qua chấn động ở kinh thành, nay đã trở nên dạn dĩ tự tin hơn bội phần.

Rốt cuộc muội ấy cũng thấu tỏ mình chẳng hề thua kém ai. Muội ấy là người có thể hiên ngang cáng đáng lúc nguy nan, riêng điểm này thôi, khối kẻ có xách dép cũng theo không kịp.

Muội ấy một chút cũng không hề kém cỏi, ngược lại, muội ấy cực kỳ cực kỳ giỏi giang, chỉ là không phải ai trên đời cũng mang một đôi mắt tường minh để trân quý những phẩm hạnh ngời sáng đằng sau vỏ bọc nhan sắc.

Nhưng muội ấy nay đã rũ sạch sự câu nệ vào miệng lưỡi thế gian. Muội ấy tự khắc biết mình là người ra sao, như thế là đủ.

Đó là những chuyện vặt vãnh của chúng ta.

Vài tháng sau, phụ mẫu cuối cùng cũng lết được về đến Hồ Châu.

Họ dìu dắt nương tựa vào nhau, thân hình gầy rạc chỉ còn da bọc xương, quần áo trên người rách nát tả tơi, hệt như một đôi hành khất.

Trở về nhà, trở về tiểu viện thân thuộc của mình, chợt nhận ra đến phút cuối trắng tay vẫn hoàn trắng tay.

Thuở trước để lên kinh thành, lo sợ đạo chích trộm vặt, họ đã gom hết của cải đáng giá bán thành ngân phiếu giấu trong người, nào ngờ vừa đặt chân đến kinh đô đã bị người ta cuỗm sạch.

Chỉ trừ mỗi cửa tiệm kia, hồi đó nhớ lời nữ nhi căn dặn không bán đi, giờ đây lại nghiễm nhiên thành phần gia sản duy nhất.

Cũng may nhờ ngày trước không kết thành thông gia với Vinh vương, bằng không chuyến này e là vinh dự được liệt vào cửu tộc, cùng nhau đem đi tịch biên gia sản rồi.

Bọn họ kinh hồn bạt vía, nhưng sau trận kinh hãi là một nỗi bi lương xót xa ngập tràn.

Ngôi nhà tấp nập tiếng nói cười năm xưa, nay chỉ còn lại hiu quạnh bóng dáng hai thân già.

Đáng ra đây vốn là một gia đình năm người, chiểu theo lẽ thường sẽ chậm rãi phát triển thành một đại gia đình. Mỗi dịp lễ tết sẽ có nữ nhi, con rể, cháu ngoại về thăm nom, thế nhưng bây giờ chẳng còn gì nữa.

Hai nữ nhi đoạn tuyệt tình thân, một đứa bị cấm túc cả đời.

Trăm ngàn tính toán, tới cuối cùng chỉ còn lại chính bản thân họ trơ trọi.

Bọn họ khóc cạn nước mắt, tuyệt vọng như những con chó bị số phận vứt bỏ.

Nhưng họ oán trách được ai đây, rốt cuộc thì tự làm tự chịu.

Bọn họ gieo hạt giống thiên vị, thì làm sao trồng được cái cây ngay thẳng. Đến một ngày, cái cây ấy ắt sẽ vì chính sự thiên vị mà đổ ập xuống.

Còn bọn họ, cuối cùng cũng bị chính cái cây ấy đè bẹp, âu cũng là vận mệnh.

<Hoàn>

Truyện do Mèo Bủng Beo thực hiện, Follow Mèo Bủng Beo để đón xem sớm nhất những bộ truyện mới và thú dzỵ nhé:
👉 Fanpage Mèo Bủng Beo

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.