🍉

🗡️ Truyện Báo thù

Tất cả truyện thuộc thể loại Báo thù.

Tìm thấy 75 truyện

Bìa truyện Ác Nữ Hồi Kinh
Ác Nữ Hồi Kinh

Mễ Hoa · 15 chương

Ta – trưởng nữ của Lễ Bộ Thị Lang, Thôi Âm – từ thuở lọt lòng đã được gửi về ngoại tộc nuôi dưỡng. Mười bảy tuổi, mới được đón hồi kinh. Khi ấy, ai nấy trong phủ đều mang vẻ mặt ôn hòa, lời lẽ hiền từ. Nhưng sau lưng, tổ mẫu lãnh đạm, phụ thân thì chán ghét, còn kế mẫu Tô thị — miệng niệm từ bi, lòng giấu dao găm. Huynh trưởng cùng cha cùng mẹ với ta, lạnh lùng nhìn thẳng, dặn dò bằng giọng nói như băng tuyết: “Thôi Âm, muội nên an phận thủ thường. Nếu vượt quá giới hạn, ta nhất định không dung thứ.” Tiểu muội cùng cha khác mẹ thì hoạt bát, dịu dàng cười nói như thể thân thiết: “Tỷ tỷ lớn lên nơi thôn dã, y phục quê mùa lỗi thời quá rồi. Muội có vài bộ không dùng nữa, tỷ lấy mà mặc nhé.” Ta còn nghe nói, bọn họ định gả ta cho công tử phủ Quận Công — kẻ từng đánh chết nguyên phối của mình — làm kế thất. …… Trước khi hồi kinh, ta đã có ý định treo cổ tự tận. Chỉ là, tiểu tỳ Hoè Hoa khi ấy liều mạng ôm chặt chân ta, nức nở van xin: “Tiểu thư! Đừng chết mà! Người Thôi gia ở kinh thành đã cho người tới đón rồi, chúng ta vào kinh, tìm chút vui vẻ đi!” Ta có bệnh. Chứng cuồng loạn. Đối với cuộc đời này, ta chẳng còn gì gọi là hứng thú. Chỉ khi phát bệnh, lúc tay nhuốm máu người, ta mới cảm thấy chút khoái lạc dâng lên. Vậy thì... Hy vọng bọn họ, thực sự có thể khiến ta cảm thấy vui vẻ một phen.

Bìa truyện Hệ Thống Bắt Ta Phải Phò Trợ Bạo Quân, Ta Bèn Trực Tiếp Đăng Cơ
Hệ Thống Bắt Ta Phải Phò Trợ Bạo Quân, Ta Bèn Trực Tiếp Đăng Cơ

zhihu · 5 chương

Mười ba năm, ta dìu dắt Tiêu Cảnh Nguyên từ chốn bùn lầy bước lên ngôi đế vị, vậy mà hắn lại vì một kẻ bạch nguyệt quang mà phế bỏ ngôi hậu của ta. Khi hệ thống hỏi ta muốn thứ gì để bồi thường, ta khẽ vuốt long bào, mỉm cười nhạt: “Ta muốn tất thảy những gì thuộc về hắn.” Mười ba năm ta dạy hắn làm Hoàng đế, cũng là mười ba năm ta khát khao đế vị ấy.

Bìa truyện Hoa Dung Công Chúa
Hoa Dung Công Chúa

zhihu · 5 chương

Hoa Dung công chúa, vừa lọt lòng đã dung mạo như La Sát, xấu xí đến cực điểm, nên từ trước đến nay chưa từng dám lấy khuôn mặt thật mà gặp người. Hôm ấy, nàng dạo chơi bên ngoài, chẳng may trượt chân ngã xuống vách núi. Ta tình cờ lên núi đốn củi, cứu được nàng một mạng, nào ngờ lại lọt vào mắt nàng vì gương mặt này. “Thôn nữ có dung nhan xinh đẹp thì ích gì? Há có thể gả vào hào môn thế gia ư? Chi bằng đem gương mặt này tặng cho bản cung!” Nói đoạn, công chúa tàn nhẫn lột sống da mặt ta, khâu lên đầu mình. Còn ta, đành mang gương mặt xấu xí kia sống tiếp, đi đến đâu cũng bị người chán ghét, bị cầm thú coi khinh, cuối cùng lưu lạc đầu đường xó chợ, bị bọn ăn mày làm nhục mà chết. Một lần nữa mở mắt, ta lại trở về ngày gặp nàng dưới chân vách đá. Trông gương mặt ghê tởm ấy, ta nén cơn buồn nôn, vung búa bổ củi, chém thẳng xuống đầu nàng. Ngươi đã cướp gương mặt của ta, thì đừng trách ta đoạt lấy tính mạng của ngươi!

Bìa truyện Tiểu Hồ Ly Của Thái Tử
Tiểu Hồ Ly Của Thái Tử

zhihu · 14 chương

Thuở ta vẫn chỉ là một tiểu hồ ly, Thái tử từng từ nanh vuốt bẫy sắt cứu lấy ta. Người đem ta về phủ, nuôi dưỡng suốt chín năm trời. Mãi đến khi hắn mười lăm tuổi, đem lòng say mê một thiếu nữ. Hoàng gia chê rằng thân phận nàng kia chẳng xứng đôi. Ta bèn vì hắn tìm được thần thảo có thể dẫn dụ thiên tượng Phượng Hoàng giáng thế. Ngày bọn họ thành thân, ta hớn hở tính chen vào tiệc, mong được ăn ké một khúc giò heo. Giò heo còn chưa kịp nếm, hắn như lệ thường lại đưa tới cho ta một bát canh thịt. Ta uống cạn, liền ngã lăn mê man. Đến khi tỉnh lại, nội đan trong thân đã chẳng còn. Ba chiếc đuôi đứt đoạn, đổi lấy nửa phần tàn mệnh. Ta hóa thành hình người, quay lại bên hắn, tận mắt nhìn thấy nội đan của mình, lại đang lấp lánh treo trên cổ vị thê tử mà hắn yêu thương nhất.