Hỏng Rồi, Cha Ta Là Gian ThầnTa Thật Ra Là Một Củ Khoai Tây Nhỏ · 8 chương
Ta là độc nữ của Lại bộ Thượng thư.
Phụ thân ta nắm quyền thưởng phạt bá quan trong thiên hạ, còn ta thì nắm quyền thưởng phạt của người.
Lẽ ra, ta cũng được coi là nhân vật hô phong hoán vũ ở Đại Hạ quốc rồi, thế nhưng ta lại chẳng mảy may vui sướng.
Bởi vì ta là người xuyên thư.
Xuyên vào một quyển tiểu thuyết cẩu huyết mang tên 《 Đế Vương Mưu 》.
Phụ thân ta là đệ nhất tham quan của Đại Hạ quốc, nhậm chức chỉ chuộng tiền tài.
Còn ta được người sủng ái đến mức vô pháp vô thiên, hành sự chỉ xét dung mạo.
Dưới sự "đồng tâm hiệp lực” của hai phụ tử tham tài hiếu sắc chúng ta, trong triều Đại Hạ chẳng còn lấy một vị năng thần, nơi biên ải lại toàn lũ ăn chơi trác táng.
Ấy thế mà Hoàng thượng vẫn cứ một mực sủng tín phụ tử ta.
Hai tháng sau, dị tộc cất quân xâm phạm, trong quân xảy ra binh biến, bọn họ yêu cầu phải tiêu diệt gian thần quanh vua rồi mới chịu ra sa trường.
Phụ thân ta bị lăng trì xử tử, còn ta bị ngũ mã phanh thây.
Nghĩ tới đây, ta không kìm được mà toàn thân phát run.
Đúng lúc này, phụ thân ta bước qua cửa với dáng vẻ như đang tranh công hiến bảo.
"Trường Lạc, con đoán thử xem hôm nay vi phụ đã cất nhắc kẻ nào?"
Đáy lòng ta lại không khỏi run lên bần bật.
Kẻ được thăng chức hôm nay chính là tiểu tướng trong quân - Chu Dục.
Ta nhìn trúng khuôn mặt đẹp đến mức người oán thần hờn của hắn, liền cưỡng ép giữ hắn lại trong phủ, ngày ngày bày ra dáng vẻ si tình mà trêu ghẹo dụ dỗ.
Và cũng chính là hắn, sau khi trốn thoát khỏi Thượng thư phủ, đã đích thân tiễn hai phụ tử ta bước lên pháp trường.
Ta lập tức co cẳng chạy thục mạng ra hậu viện.
"Chu tiểu tướng quân, tiểu nữ tử giữ ngài ở lại đến tận hôm nay, chính là để báo cho ngài một tin mừng."