🍉

💔 Truyện Gương vỡ không lành

Tất cả truyện thuộc thể loại Gương vỡ không lành.

Tìm thấy 218 truyện

Bìa truyện Tạ Phủ
Tạ Phủ

Nước Soda Vị Vải · 9 chương

Phu quân Tạ Uyên đ.á.n.h thắng trận trở về, dùng chiến công cầu xin một đạo thánh chỉ, cưới quân sư Lý Nguyệt Hoa làm bình thê. Hắn mang vẻ hổ thẹn nói với ta: "Ba năm nơi biên ải, Nguyệt Hoa cùng ta vào sinh ra tử, ta tuy từng thề sẽ không cưới thêm ai, nhưng ta cũng không thể phụ lòng nàng ấy. Nay Hoàng thượng ban hôn, cũng không tính là làm trái lời thề giữa ta và nàng." Ta đau lòng khôn xiết. Người ngoài khuyên nhủ ta, nói rằng tướng quân làm vậy đã là nhân nghĩa lắm rồi, ta chỉ là một thôn nữ, việc giữ lại danh phận bình thê ngang hàng cũng coi như đã chừa đủ thể diện cho ta. Khuyên mãi đến cuối cùng, trong lời nói liền mang theo vài phần mỉa mai: "Làm người thì phải biết điều, nếu không... thì còn có thể làm gì được cơ chứ?" Ta cúi đầu gạt lệ, khẽ thở dài một tiếng. Làm người thì phải biết điều, bọn họ nói quả thật rất có lý. Nhưng ta đâu phải là người cơ chứ.

Bìa truyện Bóng Hạc
Bóng Hạc

Tạm Được Thôi · 7 chương

Thành thân đã mười năm, thanh mai của Giang Dư khó sinh c.h.ế.c trong cung. Hắn cầm con diều giấy thời thơ ấu, khóc suốt một đêm, cuối cùng lại trách lên đầu ta: “Nếu như nàng chưa từng xuất hiện trước mắt ta, nếu ta chưa từng cầu hôn nàng, thì nàng ấy có lẽ đã không rơi vào kết cục này? Nàng ấy sợ đau nhất, nàng ấy hẳn là đau lắm...” Ta ngơ ngác nhìn hắn. Lần đầu gặp dưới tán liễu bên hồ, lòng ta rung động, một ánh nhìn mà thành thiên thu. Giờ đây, hắn lại nói, hắn hy vọng ta chưa từng xuất hiện. Sau đêm ấy, Giang Dư từ quan, đi khắp nơi tìm kiếm bí pháp có thể cải tử hoàn sinh. Hắn đến Tây Vực, từng bước dập đầu, cầu khẩn trước Phật, cuối cùng xuống tóc xuất gia. Về sau, ta nhận được một phong thư từ Tây Vực gửi đến. “Kiếp này hứa cho nàng, kiếp sau dành trọn cho nàng ấy.” Ta đốt bức thư ấy, dựa bên đèn chợp mắt một hồi. Tỉnh dậy đã thấy xuân quang rực rỡ, liễu xanh bên hồ lay động. Có một công tử áo xanh dừng chân phía trước. Bàn chân ta xoay một vòng, đổi hướng bước đi. Như lời hắn nói, chẳng bằng đừng gặp gỡ.

Bìa truyện Đại Tỷ Ta Tâm Tư Đơn Thuần Mà Cướp Sạch Tất Cả Của Ta
Đại Tỷ Ta Tâm Tư Đơn Thuần Mà Cướp Sạch Tất Cả Của Ta

zhihu · 12 chương

Đại tỷ là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, song lại trời sinh ngu dại. Thế nhưng, vào ngày phu quân ta đăng cơ, hắn lại đích thân ban chỉ lập tỷ làm Hoàng hậu. “Thế sự, lòng người dễ đổi thay, chỉ có Ninh nhi là vĩnh viễn thuần khiết.” Hắn chỉ mới gặp đại tỷ một lần, đã quên sạch năm năm ta vì hắn khổ tâm toan tính, từng bước mưu cầu. Để kẻ ngu ngốc si dại kia, giẫm lên lưng ta mà bước lên Hậu vị. Chê ta quá giỏi mưu lược, nhưng lại bắt ta phải âm thầm thay tỷ quản lý lục cung. “Ninh nhi tâm tư đơn thuần, chẳng biết tính toán lòng người. Chỉ có nàng đã quen với việc ấy.” Cho đến khi nhi tử ta bỗng lên cơn sốt cao, ta dầm mưa quỳ trước cửa Tiêu Phòng điện, gõ suốt nửa đêm mà chẳng cầu nổi một thái y. Cuối cùng, đứa trẻ bé nhỏ kia, khi ta ôm con định xông ra khỏi cung tìm lang y, lại co giật rồi tắt thở ngay trong lòng ta. Tình si gửi lầm, ta vốn nguyện thua thì cam chịu. Nhưng ta nào phải thân phận hèn mọn bẩm sinh. Một nam nhân… chẳng đáng để ta bị chà đạp đến bước này! <Tên truyện do Mèo Kam Mập đặt lại>

Bìa truyện Ngọc Sáng Bị Ném Vào Chốn Tối Tăm
Ngọc Sáng Bị Ném Vào Chốn Tối Tăm

Bé Mèo Ngoi Lên Từ Dòng Nước Trong · 5 chương

Dung Yến luôn cố tình bóp méo lời ta. Ta khen công tử nhà Tướng quân giỏi tài cưỡi ngựa bắn cung, dáng vẻ oai phong. Hắn đi rêu rao với người khác rằng, ta chê người ta thích khoe khoang thể hiện, chỉ mang sức vóc thô lỗ của kẻ võ biền. Ta khen công tử nhà Thượng thư đối nhân xử thế hiền hòa, khiêm nhường hiểu lễ nghĩa. Hắn lại bảo, ta chê bai người ta chậm chạp yếu đuối, không có bản lĩnh. Cả kinh thành đều cho rằng ta vô cùng kén chọn, là vị cô nương khó chiều nhất. Lần này, Dung Yến lại đến hỏi ta thấy Thái tử ra sao. Ta nào dám nói thêm gì, chỉ đành đáp lấy lệ: “Thái tử điện hạ chắc chắn là người vô cùng xuất chúng." Nào ngờ hắn quay đi liền cười cợt với kẻ khác: "Haha, Thẩm Mộ Ngư ôm mộng hão huyền, vậy mà dám đem lòng thích Thái tử điện hạ." Không ngờ vài ngày sau, thánh chỉ ban hôn cho ta và Thái tử thật sự được ban xuống. Lần này, Dung Yến không cười nổi nữa.

Bìa truyện Ván Cờ Đập Tan Ý Chí
Ván Cờ Đập Tan Ý Chí

Gió Bão Thổi Rơi Chim Nhạn · 10 chương

Ta và chồng sắp cưới cùng nhau xuyên không về thời cổ đại. Hắn xuyên thành con trai của Trưởng công chúa. Còn ta trở thành con gái do vợ lẽ của Lễ bộ Lang trung sinh ra. Vừa vặn hoán đổi hoàn toàn thân phận của hai chúng ta so với thời hiện đại. Hắn, kẻ trước kia luôn đáp ứng mọi yêu cầu của ta, nay lại trịch thượng buông lời: "Ta hiện tại là con trai của Trưởng công chúa, là hoàng thân quốc thích. Ngươi thấy, để ta lấy một người con gái dòng thứ của nhà quan tứ phẩm như ngươi, có thích hợp không?" Hắn nói chỉ có thể cho ta thân phận làm lẽ. Ta cười lạnh một tiếng: “Không cần. Ngươi cứ việc cưới người vợ quyền quý của ngươi đi, ta tự có chốn dung thân." Hắn chỉ nghĩ rằng ta đang hờn dỗi. Hoàn toàn không biết rằng, người bạn tri kỷ của ta cũng đã xuyên tới đây, lại chính là Thái hậu đương triều.

Bìa truyện Ếch Không Dầm Mưa
Ếch Không Dầm Mưa

Lâm Gian Sí · 13 chương

Trúc mã đỗ thám hoa, quay lưng liền đem ta tặng cho người khác. Hắn nói đã tìm cho ta một công việc tốt, gia chủ là Trâu phủ ở phía bắc thành. Ta tin là thật, đeo tay nải ra khỏi thành. Lúc trời sẩm tối, một cỗ kiệu đỏ chặn ngang đường, một bà tử vội vàng hỏi: “Cô nương có phải muốn đến Trâu gia không?" Ta gật đầu. Bà tử ấy liền kéo tuột ta lại: “Sao ngay cả một bộ y phục tươi tắn cũng không thay thế này? Sắp lỡ mất giờ lành rồi! Mau lên kiệu!" Trong lòng ta thắc mắc, quả không hổ là nhà cao cửa rộng, đi làm công mà cũng phải kén ngày chọn giờ. Kiệu dừng lại, rèm cửa vừa xốc lên, khắp sảnh đường đã thắp đầy nến đỏ, chữ hỷ dán ngay trước mắt. Ta sững sờ ngây người. Không phải là đi làm người hầu sao? Sao lại biến thành tân nương tử rồi?

Bìa truyện Mài Dũa Ngọc
Mài Dũa Ngọc

Vu Sơn Dao · 10 chương

Bùi Lăng An lại nói muốn từ hôn với ta. Lần này là vì ta không chịu đem cây trâm vàng thắng được ở thi hội tặng cho đường muội. "Thẩm gia sa sút, bất luận ta muốn cưới nữ nhi nào, Thẩm Đồng Chi cũng không dám nói một chữ không." Hắn chống cằm, cười như không cười nhìn ta: “Từ hôn, hay là đem trâm tặng cho Ngọc Trì, Thẩm Ngọc Tố, ngươi tự mình chọn đi." Tất cả mọi người đều đang chờ ta cúi đầu. Giống như vô số lần trước kia. Nhưng lần này, ta chỉ nắm chặt cây trâm vàng, khẽ nói: "Vậy thì từ hôn đi."

Bìa truyện Ta Thà Sinh Con Với Mã Phu Cũng Không Sinh Con Cho Ngươi
Ta Thà Sinh Con Với Mã Phu Cũng Không Sinh Con Cho Ngươi

Khương Tảo Tảo · 8 chương

Năm ấy tuyển tú, Cố Quyết sợ ta lấn át Tô Vãn Tình, bèn lén hạ dược tả vào chén trà của ta. Giữa điện, ta thất lễ, từ đó vĩnh viễn mất cơ hội nhập cung, phụ thân cùng huynh trưởng cũng bị giáng một cấp. Sự tình qua đi, ta vẫn một lòng hướng về hắn. Hoặc vì áy náy, hoặc bởi Tô Vãn Tình đã được phong phi, cuối cùng hắn gạt bỏ mọi lời can ngăn mà cưới ta làm thê tử. Một năm sau, ta sinh hạ đích tử. Ngày ấy, Cố Quyết trúng phong, ngã xuống chẳng gượng dậy được nữa. Ta đứng trước giường bệnh, môi khẽ cong, từng lời lạnh như băng: “Cố Quyết, đây là món nợ ngươi thiếu ta.” “Tiểu Thế tử… vốn chẳng phải huyết mạch của ngươi, mà là con ta cùng mã phu.” Mãi đến lúc ấy, hắn mới biết, ta đã hận hắn đến tận xương tủy.

Bìa truyện Sau Khi Chết Không Làm Thái Tử Phi
Sau Khi Chết Không Làm Thái Tử Phi

Anh Đào Tiểu Tửu · 9 chương

Ta làm Thái tử phi mười năm. Cùng Thái tử phu thê hòa thuận, kính trọng lẫn nhau. Ngày nước mất, cùng nhau bỏ mình vì nước. Nhưng sau khi đến địa phủ, quỷ sai nói, nơi đây thi hành chế độ một vợ một chồng. Trong thời gian chờ đầu thai, Thái tử chỉ có thể chọn một nữ nhân trong số đông đảo phi tần. Hắn chuyển ánh mắt nhìn về phía Giang trắc phi, trong ánh mắt ngập tràn vẻ dịu dàng đắm đuối. "Uyển Uyển, cuối cùng ta cũng có thể cho nàng một danh phận rồi." "Giờ phút này ta không phải là Thái tử, không cần bận tâm đến thù nhà nợ nước nữa." "Năm tháng cõi âm đằng đẵng này, nàng có nguyện ý cùng ta chung bước không?" Giang trắc phi đỏ hoe vành mắt nhào vào lòng hắn, hai người ôm nhau thắm thiết ngay trước mặt ta. Ta còn chưa kịp buồn bã, đã nghe thấy tiếng quỷ sai kinh ngạc cảm thán: "Đúng là tình yêu đích thực!" "Giang Uyển Uyển là mật thám của nước địch đấy, nếu không có nàng ta, Tiêu quốc của các ngươi đã không mất nước sớm như vậy." "Thế mà vẫn có thể ở bên nhau, lợi hại thật."

Bìa truyện Bốn Mươi Năm Làm Góa Phụ, Hóa Ra Phu Quân Ta Vẫn Còn Sống!!!
Bốn Mươi Năm Làm Góa Phụ, Hóa Ra Phu Quân Ta Vẫn Còn Sống!!!

zhihu · 6 chương

Phu quân ta vốn là một vị tướng quân. Năm ta vừa tròn hai mươi, chàng vì nước quên thân, bỏ lại ta mẹ góa con côi. Ta một thân gánh vác gia sự, nuôi nấng hài tử khôn lớn, thậm chí còn thay con giành lấy tước vị. Tưởng rằng lòng son giữ được trọn đạo, ai ngờ đến lúc tuổi già lục tuần, ta lại vô tình bắt gặp đứa nhi tử – nay đã là Hầu gia – cùng tôn tử dắt tay tiến vào một tòa trạch viện. Trong viện vang lên tiếng cười nói ấm êm, mỗi lời mỗi tiếng như lưỡi dao cắm thẳng vào lòng ta. Thì ra, hài tử của ta lại gọi một người khác là mẫu thân. Thì ra, bốn mươi năm thủ tiết của ta chẳng khác gì một trò cười – bởi phu quân ta, hắn vốn chưa từng chết. Khi chân tướng bày ra dưới ánh sáng, nỗi hận trong tim ta như sóng dữ cuồn cuộn – tất thảy... đều phải chết.