
Nguồn Không Ghi · 7 chương
Con gái gả cao vào Hầu phủ đã ba năm, đột nhiên trọng bệnh. Nó cầu ta, sau khi nó mất, hãy che chở cho nữ nhi yếu đuối của nó. Ta đau như dao cắt, vậy mà trên đường đi tìm trượng phu để bàn bạc, lại nghe được hắn cùng thiếp thất vui vẻ nói chuyện. “Đợi Đại tỷ nhi mất rồi, thì để con gái của chúng ta thay thế nó.” “Nàng ta có thể nói gì? Vì đứa trẻ Đại tỷ nhi để lại, nàng ta cũng phải đồng ý để Châu nhi làm kế thất cho tỷ phu!” “Nàng nghĩ Châu nhi đã mười tám, vì sao ta còn giữ nó không gả đi đâu?” “Chẳng phải là chờ đến hôm nay sao, đợi Châu nhi gả qua đó, mấy năm nữa lại sinh thêm cho Hầu gia một tiểu công tử, thế là mọi thứ đều có rồi…”



