🍉

💎 Truyện Hào môn thế gia

Tất cả truyện thuộc thể loại Hào môn thế gia.

Tìm thấy 38 truyện

Bìa truyện Người Vợ Tào Khang
Người Vợ Tào Khang

Gió Lớn Thổi Rớt Chim Nhạn · 10 chương

"Phu nhân, ta chuẩn bị nạp thiếp." Khi Đoàn Khánh nói lời này, ta đang ủi bộ lễ phục ngày mai tiến cung cho hắn. Nghe vậy, ta suýt nữa đ.á.n.h đổ bàn ủi sắt đang rực than hồng. Hắn vắt chéo chân, thản nhiên nói: “Ta muốn rước nữ nhi họ Chu vào cửa, là con gái nhà quyền quý triều trước, nàng từng gặp rồi đấy." "Lão tử theo Hoàng thượng đ.á.n.h giang sơn, mạng sống treo trên dải lưng quần, nay được phong Quốc công rồi, nạp đích nữ Hầu phủ thì có làm sao?" "Nhà lão Hàn kia, một đám chân lấm tay bùn một chữ bẻ đôi chẳng biết, thế mà còn cưới được tiểu thư Bá phủ về làm kế thất!" Nhìn vẻ mặt coi đó là điều hiển nhiên của hắn. Ta hít sâu một hơi — chuyện gì đến, cuối cùng cũng phải đến. Ta ba mươi tám tuổi, cùng hắn nếm mật nằm gai suốt nửa đời người, nay đúng là đến lúc được hưởng phúc nhàn nhã rồi. Thế nên, vào năm ba mươi chín tuổi này. Ta quyết định sẽ làm một góa phụ vui vẻ, tận hưởng cuộc đời tươi đẹp.

Bìa truyện Ánh Sơ
Ánh Sơ

Tâm Tư Đỏ Thẫm · 7 chương

Tỷ tỷ trúng cổ độc, dục vọng khó lòng kìm nén, nhưng Thái tử - vị hôn phu của tỷ ấy lại vốn là người thanh lãnh đoan chính, một lòng tuân thủ quy củ. Tạ Diễn vạn bất đắc dĩ đành dùng bí pháp chuyển dời cổ độc sang người ta, hứa hẹn sau khi xong việc sẽ cưới ta làm thê tử. Sau khi thành thân, ta khó kìm nén dục vọng trong lòng, nhiều lần tìm đến đều bị hắn mang khuôn mặt lạnh lùng đẩy ra. "Không biết xấu hổ như vậy, sao xứng làm chủ mẫu Hầu phủ?" Hắn trách ta lẳng lơ, mắng ta d.â.m tiện. Cho tới lúc ta lục tìm trong thư phòng của hắn, phát hiện ra bức tranh h.o.a.n á.i với tỷ tỷ do chính tay hắn họa nên. Phẫn nộ tột độ, ta trói chặt hắn trên giường, cưỡng đoạt hắn suốt ba ngày ba đêm. Về sau, hắn đưa ta vào Thanh Sơn tự, ép ta phải tu hành. Sống lại đúng vào ngày chuyển giao cổ độc, ta chủ động nói với huynh trưởng: "Muội muốn đến Thanh Sơn tự tu hành, thử mượn việc thanh tu để áp chế cổ độc."

Bìa truyện Một Bàn Tay Vỗ Thành Tiếng
Một Bàn Tay Vỗ Thành Tiếng

Gió Lớn Thổi Rơi Chim Nhạn · 10 chương

Hôn phu nói: “Tần gia chúng ta trọng nhân phẩm chứ không trọng nữ sắc." Mà ta bẩm sinh lại có dung mạo vô cùng xinh đẹp. Cho nên hắn không cho ta ra khỏi cửa, không cho phép ta mặc xiêm y lộng lẫy, đeo trang sức rực rỡ. "A Vũ, dung mạo nàng quá mức nổi bật, ta chủ yếu là lo nàng ra ngoài sẽ bị kẻ xấu ức hiếp." Ta nghe lời hắn, cởi bỏ lụa là châu báu, đóng cửa ít ra ngoài, cố gắng ngoan ngoãn giữ đúng phép tắc. Nhưng hắn vẫn không vừa ý. Huynh trưởng đưa ta đi cưỡi ngựa, hắn kéo ta lại: “Nữ tử khuê các thì nên điềm đạm hiền thục." Theo mẫu thân đi dự tiệc về, hắn thở dài: “Nàng đã đính hôn, lại thường xuyên ra vào chốn yến tiệc, người ngoài sẽ nói nàng không an phận giữ mình." Lần khiến ta tổn thương nhất, chính là lúc ta bị kẻ gian trêu ghẹo ngay trên phố. Hắn không những không lên tiếng bảo vệ ta, ngược lại còn cau mày. "Nếu nàng chịu ở yên trong nhà, thì làm sao rước lấy loại chuyện này?" Ta đều nhẫn nhịn. Cho đến ngày hôm đó, hắn nói: “Mẫu thân ta nói rồi, nàng sinh ra quá đỗi xinh đẹp nhưng lại thiếu vẻ đoan trang, e rằng không thể làm một người vợ hiền mẹ đảm. Trừ phi nàng bảo đảm từ nay đến trước khi thành thân sẽ không bước ra khỏi cửa, ta mới có thể cưới nàng." Nhìn khuôn mặt giả nhân giả nghĩa của hắn, ta bỗng nhiên hiểu ra mọi chuyện. Giọng điệu bình tĩnh hiếm thấy: "Nếu xinh đẹp là cái tội, vậy thì cứ từ hôn đi. Ngươi đi cưới đường tỷ của ta ấy, tỷ ấy dung mạo bình thường, tiếng hiền đồn xa, vô cùng thích hợp với gia phong của Tần gia các người."

Bìa truyện Đổi Duyên Lấy Oán
Đổi Duyên Lấy Oán

Gió Lớn Cuốn Chim Nhạn · 11 chương

Sinh con chưa được bao lâu, phu quân Trang Tự liền nói với ta: "Sinh được đích tử, nhiệm vụ của hai ta xem như đã xong. Từ nay về sau, ta sẽ không bước vào phòng ngươi nửa bước." Hắn hận ta, một mực cho rằng ta giở trò chia rẽ, ép người trong lòng của hắn phải gả cho kẻ khác. Hắn đem toàn bộ sự dịu dàng dành cho muội muội cùng đứa trẻ của nàng ta, ngày ngày ôm trên đầu gối trêu đùa, nâng niu như châu báu. Còn đối với cốt nhục do ta dứt ruột đẻ ra, lại chỉ còn sự lạnh nhạt thấu xương. Hắn nói: “Đây là quả đắng do ngươi gieo nghiệp cướp đoạt mà có." Ta ôm lấy đứa con trai nhỏ đang tủi thân, chậm rãi mỉm cười. Trước khi xuyên không, ta từng làm hòa giải viên tòa án suốt tám năm, từng giải quyết cho vô số gia đình tan vỡ. Ta hiểu rõ nhất một điều, cứ mãi dây dưa nói lý lẽ cũng chẳng ích gì. "Con ruột của mình không xót, lại đi xót con người khác. Ngươi đã ngu xuẩn như thế, vậy ta đành đến thưa chuyện cùng các vị tộc lão, chọn cho con ta một người cha hiền khác."

Bìa truyện Hoa Trong Gương Khó Hái
Hoa Trong Gương Khó Hái

Một Đốm Đom Đóm · 9 chương

Thái tử và đại tướng quân đều muốn lấy ta. Ta chán ghét chốn Đông cung mưu mô lừa lọc, nên đã chọn vị đại tướng quân từng thề thốt kiếp này sẽ chỉ có duy nhất mình ta. Thế nhưng ngay trong đêm cưới, hắn lại bị nữ phó tướng dùng một bầu rượu dụ ra khỏi phòng. Ta mặc trên mình bộ áo cưới đỏ, nghe tiếng thở dốc ái ân vọng lại từ căn phòng sát vách suốt cả nửa đêm. Lúc trời đổ mưa lớn, ta khoác thêm chiếc áo choàng, đội màn đêm đến gõ cửa Đông cung. Nhìn ánh mắt sững sờ của Thái tử, ta bật cười tự giễu: "Điện hạ." "Ngài nói xem, một người con gái ngay trong đêm động phòng của chính mình, lại đột nhiên nhớ đến một người đàn ông khác." "Có phải là rất nực cười không?"

Bìa truyện Bị Cắm Sừng, Tôi Cưới Luôn Kẻ Thù Của Bạn Trai Cũ
Bị Cắm Sừng, Tôi Cưới Luôn Kẻ Thù Của Bạn Trai Cũ

Lưu Hầu Môn Khách · 8 chương

Ngay ngày đi đăng ký kết hôn, bạn trai tôi lại công khai tình yêu đích thực, thế là tôi bị cắm sừng. Tức quá hóa liều, tôi cưới luôn kẻ thù không đội trời chung của anh ta. Kết quả lại bị anh ta chất vấn: “Vì để trả thù anh mà em dám cưới cái kẻ em ghét nhất ư? Thế mà còn dám bảo là em không yêu anh?!" Kẻ thù của anh ta ôm lấy eo tôi, giận quá hóa cười. "Chỉ là một con chó mà vợ tao kịp thời tỉnh ngộ nhìn thấu thôi, mày cũng xứng à?"

Bìa truyện Cuộc Đời Mới Của Tiểu Triêu
Cuộc Đời Mới Của Tiểu Triêu

Thu Tới · 7 chương

Khi được bố mẹ ruột tìm về, tôi đã hai mươi tám tuổi. Thiên kim giả nay đã trở thành phu nhân nhà giàu, còn tôi thì đang bị đối tượng xem mắt chê bôi vì lớn tuổi. Lúc được đón về nhà, tôi mới biết mình có một mối hôn ước được định sẵn từ khi chưa lọt lòng, nhưng thiên kim giả đã gả qua đó thay tôi từ lâu. Cô ta và người thừa kế nhà họ Thẩm kia tâm đầu ý hợp, con cái có đủ nếp đủ tẻ, là một giai thoại đẹp trong giới thượng lưu. Sau khi sự thật được phơi bày, cô ta áy náy khôn nguôi, khóc đến mức không thốt nên lời. Chồng cô ta xót xa vô cùng, vội vàng hứa hẹn cả đời này sẽ chỉ một lòng một dạ với cô ta. Mẹ ruột vì muốn an ủi cô ta, bèn dỗ dành nói rằng cô ta là cục cưng duy nhất của bà. Còn tôi chỉ biết trơ trọi đứng lặng tại chỗ. Đầu ngón tay bấm chặt vào lòng bàn tay, đau thấu tâm can. Đêm đến lúc ngồi tâm sự, mẹ ruột khuyên tôi hãy suy nghĩ thoáng hơn một chút. Để bù đắp cho tôi, bà bắt đầu tất bật lo liệu chuyện chồng con cho tôi. Tôi ngước nhìn chiếc đèn chùm pha lê rực rỡ lộng lẫy giữa phòng khách, nhưng chợt lại thấy nhớ ngọn đèn nhỏ bám đầy bụi trong căn phòng trọ. Tôi nhìn mẹ và nói: “Mẹ ơi, con muốn về nhà rồi, cho con về nhà đi."

Bìa truyện Ninh Dật
Ninh Dật

Soda Vị Vải · 9 chương

Từ nhỏ tôi đã là một cô gái ngoan ngoãn, hễ ai đối tốt với tôi, tôi sẽ nghe lời người đó. Thẩm Vọng vì tôi mà vứt bỏ khối tài sản hàng trăm triệu, nói: “Lấy anh nhé", tôi đáp: “Được". Sau khi kết hôn, hết lần này đến lần khác anh ta ra mặt bênh vực cô trợ lý nhỏ luôn thích làm theo ý mình, bào chữa rằng: “Cô ấy chưa hiểu chuyện, em tha thứ cho cô ấy nhé", tôi đáp: “Được". Sau này tôi mới dần nhận ra, người đối xử tốt nhất với tôi lại chính là bản thân mình. Thế là tôi quyết định từ nay chỉ nghe lời chính mình. Vào cái ngày nhận được thư mời làm việc từ một nơi cách xa hai ngàn dặm, buổi sáng trước khi ra khỏi nhà, Thẩm Vọng lơ đãng nói: “Tiểu Hy khen món canh em nấu rất ngon, ngày mai tiếp tục nấu đi." Tôi đáp: “Cút giùm."

Bìa truyện Tất Cả Cứ Mừng Thầm Đi
Tất Cả Cứ Mừng Thầm Đi

Cố Nghiên Nhất · 6 chương

Sau khi được đón về gia đình hào môn, anh trai ruột nhìn bảng điểm đội sổ của tôi, cười khẩy. "Ngày mai em đi học lớp luyện thi cấp tốc đi, để anh xem em còn lêu lổng qua ngày được nữa không?" Tôi chộp lấy bảng điểm, cẩn thận gấp lại. "Thế thì anh cứ mừng thầm đi." Cố Tiêu nhíu mày: “Anh mừng cái gì?" Tôi nhìn anh ấy vô cùng chân thành: “Có cô em gái ngốc nghếch như em sẽ làm nền hoàn hảo, tôn lên sự ưu việt của cái IQ 140 của anh. Hơn nữa em cũng chẳng tranh giành gia sản, sau này chỉ việc ăn bám chờ c.h.ế.c, vinh hoa phú quý ngập trời này rớt hết xuống đầu một mình anh, lúc ngủ anh cũng phải sướng âm ỉ đến mức cười phát ra tiếng ấy chứ?" Cố Tiêu: “..."

Bìa truyện Ta Muốn Làm Kế Mẫu Ác Độc
Ta Muốn Làm Kế Mẫu Ác Độc

Phù Quang · 6 chương

Ta là kế thất do Tề Tấn tục huyền cưới về làm chính thê. Theo phu quân ra khỏi kinh thành làm quan tám năm, nay hắn đã được thăng chức hồi kinh. Ta dẫn theo ấu tử cùng hắn hồi phủ. Trước cổng phủ, trưởng tử của Tề Tấn bước ra nghênh đón. Nhìn đứa kế tử có phần nhút nhát, khiếp nhược trước mắt, ta không nhịn được mà nở một nụ cười chuẩn vai ác phản diện. Ta phải "chiều hư” nó, dung túng hủy hoại nó, có thế thì nhi tử của ta mới vững vàng kế thừa tước vị của Hầu phủ. Mười năm sau, kế tử đỗ Tân khoa Trạng nguyên, lại còn lập được công lớn. Ta bỗng nhiên bừng tỉnh: "Khoan đã, có gì đó sai sai, đã bảo là phải hủy hoại nó cơ mà?" Kế tử hai tay nâng thánh chỉ màu minh hoàng dâng lên trước mặt ta: "Nhi tử đã thay mẫu thân cầu được Cáo mệnh rồi!"