🍉

📚 Truyện Đại Nữ Chủ

Tất cả truyện thuộc thể loại Đại Nữ Chủ.

Tìm thấy 37 truyện

Bìa truyện Sau Khi Hiểu Tiếng Thú, Thiên Kim Thật Điên Rồi
Sau Khi Hiểu Tiếng Thú, Thiên Kim Thật Điên Rồi

Tiểu A Thất · 9 chương

Sau khi vị tiểu thư giả mạo kia bị ta vùi dập đến mức thanh danh tàn tạ. Vị hôn phu lớn lên từ nhỏ cùng ả đã tìm đến ta. Hắn nói: "Ta có thể cưới ngươi, nhưng cũng phải nạp nàng ta. Thê thiếp cùng cưới, ngươi giữ thể diện, nàng ta vẹn toàn tình nghĩa, đôi bên yên lòng, không được sinh sự ồn ào." Ta nhìn bộ dáng dõng dạc hùng hồn của hắn, tự dưng bật cười một tiếng. Tiếp đó liền vung roi "chát" một cái quất thẳng vào mặt hắn: "Thê thiếp cùng cưới sao? Ngươi tướng mạo đã xấu xí mà mộng tưởng lại quá đỗi xa vời. Ngươi làm nhiều việc ác, phúc phần mỏng manh, coi chừng bị ác quỷ l.ộ.t da, sống không tới được ngày hứa hôn đâu." Hắn thẹn quá hóa giận, buông lời tàn nhẫn rằng không đội trời chung với ta rồi phất tay áo bỏ đi. Ngay đêm đó, hắn liền c.h.ế.c dưới dòng sông hộ hành, bị l.ộ.t sạch cả lớp da mặt. Thế nhưng, trong tay lại gắt gao nắm chặt túi tiền của ta.

Bìa truyện Quý Phi Nương Nương Trời Sinh Là Một Mầm Họa
Quý Phi Nương Nương Trời Sinh Là Một Mầm Họa

Thành Phố Hươu · 7 chương

Quý phi là kẻ sống lại từ kiếp trước, biết rõ kết cục của tất cả mọi người. Thục phi là người từ thế giới khác tới, một mình chiếm trọn ân sủng của nhà vua. Chỉ riêng ta là sau lưng trống không, chẳng có lấy một ai nương tựa. Trước ngày vào cung, cha ta ngẫm nghĩ hồi lâu, cũng chẳng tìm ra ta có được chút phần thắng nào. Cuối cùng, ông đành thở dài bảo: “Không sao, từ nhỏ ngươi đã là một mầm họa rồi." Cũng phải, ta vốn mang đầy một bụng mưu hèn kế bẩn. Kẻ nào ngáng đường ta mà sống được tới cuối năm, thì xem như đã có một cái c.h.ế.c êm đẹp.

Bìa truyện Di Nương Một Lòng Muốn Tranh Sủng Với Ta, Nhưng Ta Lại Là Con Gái Ruột Của Tướng Quân
Di Nương Một Lòng Muốn Tranh Sủng Với Ta, Nhưng Ta Lại Là Con Gái Ruột Của Tướng Quân

Không rõ · 6 chương

Nghe tin Tướng quân dẫn một nữ nhân đang mang thai về, ta lập tức giục ngựa phi thẳng về nhà. Vừa bước vào sảnh chính, liền thấy một nữ nhân liễu yếu đào tơ đang nằm nghiêng trên ghế tựa, gượng ép chống người định đứng dậy hành lễ. A hoàn bên cạnh xót xa vội giữ nàng ta lại, cao giọng nói: "Chủ mẫu chớ trách, cô nương nhà ta đang mang trong bụng đứa con trai duy nhất của Tướng quân, thân thể vô cùng quý giá. Nếu lỡ làm động thai, đợi Tướng quân diện thánh trở về, e là người cũng gánh không nổi hậu quả đâu!" Đợi a hoàn nói xong, nữ nhân kia mới bày ra vẻ mặt đầy áy náy lên tiếng: "Tỷ tỷ chớ giận, Thúy Lan cũng chỉ vì quá lo lắng cho thiếp. Lần này tới cửa làm phiền, là do Tướng quân thương xót thiếp ở trong quân doanh nghỉ ngơi không tốt, lại nói tỷ tỷ là người dịu dàng rộng lượng, nên cứ nằng nặc đòi đưa thiếp về phủ dưỡng thai." "Tỷ tỷ cứ yên tâm, đứa bé trai này khi sinh ra nhất định sẽ được ghi dưới danh nghĩa của người, để tỷ tỷ không còn phải buồn tủi vì không có con nữa. Thân phận thiếp thấp hèn, chỉ cần được đứng từ xa nhìn ngắm đứa bé là mãn nguyện rồi, tuyệt đối không dám làm chướng mắt tỷ tỷ." Nói đến đây, nàng ta cúi đầu vuốt ve phần bụng, hốc mắt đã ửng đỏ. Đám người hầu đứng phía sau lại càng lộ vẻ tức giận, trừng mắt lườm ta. Ta gãi gãi đầu, vẻ mặt chẳng hiểu ra sao. Lão già kia chẳng lẽ chưa nói cho vị di nương mới này biết, ta chính là con gái ruột của ông ấy sao?

Bìa truyện Một Giấc Kinh Mộng
Một Giấc Kinh Mộng

Tạm Được Thôi · 7 chương

Ta và Tiêu Độ sinh cùng ngày, lớn lên bên nhau. Hắn quả quyết chúng ta là nhân duyên trời ban, sau này có qua đời cũng sẽ chung một nấm mồ. Lúc tình ý mặn nồng nhất, hắn đã từ chối con gái Thừa tướng, lập lời thề đời này chỉ có mình ta. Dẫu con đường làm quan bị cản trở, hắn cũng chưa từng than vãn nửa lời. Thế nhưng vào cái đêm tiểu thư nhà Thừa tướng kén được rể quý khác, hắn uống say khướt, nắm chặt lấy tay ta, thì thầm trong cơn mê man: "Ta không có lỗi với nàng, nhưng dường như lại có lỗi với chính mình..." Sau khi tỉnh rượu, hắn chẳng còn nhớ những lời đã nói lúc say, vẫn đối đãi với ta như bình thường. Vào một buổi chiều tà, hắn dẫn về một cô nương, giải thích với ta: "Đồng liêu biếu tặng, thật khó chối từ." "Chốn quan trường giao thiệp là chuyện khó tránh, nếu trong sạch quá sẽ bị kẻ khác chèn ép. Ta bảo đảm với nàng, nạp thiếp cũng chỉ để làm bình phong che mắt thiên hạ, trái tim ta vẫn luôn đặt nơi nàng. Nàng thấu hiểu cho ta một chút, được không?" Nhìn vào ánh mắt chân thành của hắn. Ta mỉm cười nhạt: “Chàng là phu quân của ta, ta đương nhiên phải nghĩ cho chàng trước tiên." Nhưng trong lòng lại thầm nói với cái hệ thống kia: “Ngươi xem, hắn cũng có làm được đâu, sau này không thể trách ta nữa rồi."

Bìa truyện Thành Toàn
Thành Toàn

Tiểu A Thất · 8 chương

Trước thềm đại hôn, vị hôn phu làm loạn đòi từ hôn. Hắn nói trong lòng hắn chỉ có biểu muội của ta, hai người đã hẹn ước kiếp này không đổi dời, sống c.h.ế.c có nhau. Nếu ta khăng khăng đòi gả cho hắn, thì chỉ có thể cam phận làm một quý thiếp. Thế là, ta liền rút thanh đ.a.o dắt bên hông ra. "Xoẹt" một tiếng, c.ứ.a đứt yết hầu của hắn. Đêm qua biểu muội đã bị ta một đ.a.o đâm xuyên người, cái x.á.c bị nhét ngay trong chiếc chum lớn ở phía sau lưng hắn. Nếu hắn đã muốn sống c.h.ế.c có nhau. Ta đành miễn cưỡng thành toàn giúp hắn vậy.

Bìa truyện Đổi Duyên Lấy Oán
Đổi Duyên Lấy Oán

Gió Lớn Cuốn Chim Nhạn · 11 chương

Sinh con chưa được bao lâu, phu quân Trang Tự liền nói với ta: "Sinh được đích tử, nhiệm vụ của hai ta xem như đã xong. Từ nay về sau, ta sẽ không bước vào phòng ngươi nửa bước." Hắn hận ta, một mực cho rằng ta giở trò chia rẽ, ép người trong lòng của hắn phải gả cho kẻ khác. Hắn đem toàn bộ sự dịu dàng dành cho muội muội cùng đứa trẻ của nàng ta, ngày ngày ôm trên đầu gối trêu đùa, nâng niu như châu báu. Còn đối với cốt nhục do ta dứt ruột đẻ ra, lại chỉ còn sự lạnh nhạt thấu xương. Hắn nói: “Đây là quả đắng do ngươi gieo nghiệp cướp đoạt mà có." Ta ôm lấy đứa con trai nhỏ đang tủi thân, chậm rãi mỉm cười. Trước khi xuyên không, ta từng làm hòa giải viên tòa án suốt tám năm, từng giải quyết cho vô số gia đình tan vỡ. Ta hiểu rõ nhất một điều, cứ mãi dây dưa nói lý lẽ cũng chẳng ích gì. "Con ruột của mình không xót, lại đi xót con người khác. Ngươi đã ngu xuẩn như thế, vậy ta đành đến thưa chuyện cùng các vị tộc lão, chọn cho con ta một người cha hiền khác."

Bìa truyện Lưỡi Đao Sau Gương Mặt Bồ Tát
Lưỡi Đao Sau Gương Mặt Bồ Tát

Tiểu A Thất · 9 chương

Trong bữa tiệc sinh thần của con gái ta. Khóa trường mệnh trong hộp gấm đã bị đánh tráo thành một con rắn đứt đầu. Giữa lúc đám nữ quyến khắp sân viện đang sợ hãi la hét ầm ĩ. Nữ nhân trong lòng của hắn đỏ hoe hốc mắt, ôm lấy đứa trẻ tạ lỗi: "Đứa trẻ không hiểu chuyện, không phải cố ý lấy rắn đứt đầu đến trù ẻo tiểu thư đoản mệnh đâu." Ả che giấu sự khiêu khích nơi đáy mắt, chờ ta nổi trận lôi đình mà tự hủy hoại tiệc sinh thần của con gái. Nhưng ta chỉ nhẹ nhàng "ừm" một tiếng. Hạ nhân liền dứt khoát giáng một gậy thật mạnh vào khuỷu chân ả. Ả "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống chân ta, trán đập mạnh xuống đất. M.á.u chảy lênh láng, chật vật vô cùng. Ta lại chỉ gõ nhẹ nắp chén trà, đầu cũng chẳng buồn ngẩng. "Lôi ra ngoài, c.h.é.m đi!" "Trẻ con không hiểu chuyện, chẳng lẽ người lớn cũng c.h.ế.c rồi sao?"

Bìa truyện Đương Gia Chủ Mẫu
Đương Gia Chủ Mẫu

Gió Dữ Thổi Rơi Chim Nhạn · 13 chương

Sau khi cứu đứa cháu trai từ dưới nước lên, ta đang thay y phục ở gian phòng phía Đông. Tỷ phu Triệu Hoành lại đẩy cửa xông vào đúng lúc này, hại ta không thể không gả cho hắn làm kế thất. Đêm trước ngày đại hôn, đích mẫu tự tay bưng tới một bát thuốc tuyệt tự. Ta gạt bát thuốc ra, ngước mắt lên nhìn: “Bà dám ép ta uống, vậy thì việc đầu tiên ta làm chính là đoạn tuyệt hương hoả của nhà họ Triệu. Bà có tin không?" Đích mẫu tức điên lên, quay đầu đến trước mặt Triệu Hoành cáo trạng. Triệu Hoành cười lạnh: “Tâm tư thâm độc, không xứng sinh con cho ta." Đứa cháu trai tám tuổi cũng lớn tiếng la hét: "Nữ nhân xấu xa, ngươi không xứng làm mẫu thân của ta!" Ta nhìn sang Triệu Hoành: “Nếu ta đã không xứng sinh con cho ngươi, vậy thì đừng đến ngủ cùng ta." "Từ nay về sau, chuyện ăn mặc ở đi lại, học hành, tiền đồ của đứa trẻ này, hay cả thể diện trước mặt quý nhân... tất cả đều không liên quan đến ta." "Lão gia nếu đã chê ta tâm tư thâm độc, chi bằng tự mình nuôi dạy nó đi." Trước khi xuyên không, ta vốn là một quản lý nhân sự của một tập đoàn lớn. Ngoài năng lực làm việc ra, thì còn phải biết cách nhận diện chính xác các thủ đoạn thao túng tâm lý (PUA) chốn công sở.

Bìa truyện Gửi Lầm Người Ngu Ngốc
Gửi Lầm Người Ngu Ngốc

Chỉ Có Đôi Điều · 7 chương

Tôi vốn dĩ rất ghét những kẻ ngu ngốc. Vậy mà cô trợ lý của vị hôn phu vừa vào làm đã gây ra hai chuyện ngu xuẩn: Chuyện thứ nhất, cô ta xót xa vì Cố Cảnh Niên bị đau lưng, nên đã đốt ngải cứu ngay trong phòng tổng giám đốc. Kết quả là khói bốc lên làm kích hoạt chuông báo cháy, khiến hàng ngàn người phải sơ tán khẩn cấp. Chuyện thứ hai, trong buổi họp khảo sát của chính phủ, cô ta lại xót Cố Cảnh Niên phải nhịn đói. Thế là liền bưng bát yến sào xông thẳng vào trước mặt bao người, suýt chút nữa làm công ty tuột mất dự án trị giá hàng chục triệu. Về đến công ty, việc đầu tiên tôi làm là sa thải cô ta, thế mà lại bị vị hôn phu chỉ trích là máu lạnh vô tình. Quay lưng một cái, hắn đã chạy đi cùng cô ta phát tờ rơi dưới cái nắng gay gắt. Nếu đã thích sống khổ sở đến vậy, thì tôi sẽ thành toàn cho. Suy cho cùng, tôi thật sự rất ghét sự ngu ngốc.

Bìa truyện Cuộc Đời Mới Của Tiểu Triêu
Cuộc Đời Mới Của Tiểu Triêu

Thu Tới · 7 chương

Khi được bố mẹ ruột tìm về, tôi đã hai mươi tám tuổi. Thiên kim giả nay đã trở thành phu nhân nhà giàu, còn tôi thì đang bị đối tượng xem mắt chê bôi vì lớn tuổi. Lúc được đón về nhà, tôi mới biết mình có một mối hôn ước được định sẵn từ khi chưa lọt lòng, nhưng thiên kim giả đã gả qua đó thay tôi từ lâu. Cô ta và người thừa kế nhà họ Thẩm kia tâm đầu ý hợp, con cái có đủ nếp đủ tẻ, là một giai thoại đẹp trong giới thượng lưu. Sau khi sự thật được phơi bày, cô ta áy náy khôn nguôi, khóc đến mức không thốt nên lời. Chồng cô ta xót xa vô cùng, vội vàng hứa hẹn cả đời này sẽ chỉ một lòng một dạ với cô ta. Mẹ ruột vì muốn an ủi cô ta, bèn dỗ dành nói rằng cô ta là cục cưng duy nhất của bà. Còn tôi chỉ biết trơ trọi đứng lặng tại chỗ. Đầu ngón tay bấm chặt vào lòng bàn tay, đau thấu tâm can. Đêm đến lúc ngồi tâm sự, mẹ ruột khuyên tôi hãy suy nghĩ thoáng hơn một chút. Để bù đắp cho tôi, bà bắt đầu tất bật lo liệu chuyện chồng con cho tôi. Tôi ngước nhìn chiếc đèn chùm pha lê rực rỡ lộng lẫy giữa phòng khách, nhưng chợt lại thấy nhớ ngọn đèn nhỏ bám đầy bụi trong căn phòng trọ. Tôi nhìn mẹ và nói: “Mẹ ơi, con muốn về nhà rồi, cho con về nhà đi."