🍉

📚 Truyện Cưới trước yêu sau

Tất cả truyện thuộc thể loại Cưới trước yêu sau.

Tìm thấy 73 truyện

Bìa truyện Phu Nhân Cầm Rìu Ta Đưa Đao, Phu Thê Song Kiếm Hợp Bích Đi Đòi Nợ
Phu Nhân Cầm Rìu Ta Đưa Đao, Phu Thê Song Kiếm Hợp Bích Đi Đòi Nợ

Không Biết · 6 chương

Ta là á.c q.u.ỷ đòi nợ khét tiếng nhất kinh thành, bởi vì thủ đoạn đòi nợ quá mức thất đức nên đến năm hai mươi hai tuổi vẫn chẳng có kẻ nào dám rước. Khó khăn lắm mới có một vị Thế tử Hầu phủ cứng đầu mù mắt đến cầu thân, ta tự nhủ phải sửa đổi bản thân, quyết định gác kiếm rửa tay, làm một thê tử hiền thục ở nhà giúp hắn quán xuyến gia đình, nuôi dạy con cái. Đêm tân hôn, khăn trùm đầu vừa vén lên, hắn — vị phu quân mang tiếng hiền lành vô hại của ta — bỗng "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống, lôi ra một cuốn sổ sách dày cộp. "Nghe đồn phu nhân đi đòi nợ thì tàn nhẫn đến mức cỏ cũng không mọc nổi, mắng chửi đến mức người c.h.ế.c cũng phải bật dậy khỏi mồ để trả tiền?" Ta vội vàng giải thích: “Phu quân cứ yên tâm, ta đã sớm hối cải, từ nay về sau tuyệt đối không động tay động chân nữa." Hạ Tri Châu liên tục xua tay, hắn cuống cuồng đến mức hốc mắt đỏ hoe. "Đừng, đừng, đừng!" "Nhị thúc chiếm đoạt cửa tiệm của ta, Tam cô mẫu mượn mười vạn lượng bạc không chịu trả, Biểu đệ thậm chí còn lừa sạch cả số tiền dành dụm để cưới thê tử của ta rồi!" "Cầu xin phu nhân hãy ngựa quen đường cũ, ra tay tàn nhẫn hơn xưa, lột sạch sành sanh đến cái khố cuối cùng của bọn họ xuống giúp ta với!" "Đợi sau khi bọn họ trả hết nợ, ta và nàng sẽ chia chác, nàng tám phần, ta hai phần!" Ta: Hả? Trên đời này lại có chuyện tốt vô cùng thích hợp để ta trổ tài như vậy sao?

Bìa truyện Lương Duyên Mặc Ngọc
Lương Duyên Mặc Ngọc

Tâm Tư Đỏ Thẫm · 9 chương

Tỷ tỷ từ nhỏ đã thất lạc, may mắn được Hầu phủ nhận nuôi nên không phải chịu cảnh cơ cực. Thế nhưng đến khi trở về nhà, mẫu thân đã định sẵn một mối hôn sự cho tỷ ấy, mà phía Hầu phủ kia cũng sớm có hôn ước từ trước. Một bên là dưỡng huynh, một bên là thanh mai trúc mã, cả hai bề đều khó lòng dứt bỏ. Tỷ ấy liền nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường: ai là người đầu tiên tìm thấy cây trâm ngọc mà tỷ ấy cất giấu, tỷ ấy sẽ gả cho người đó. Chỉ là vào cái ngày đem giấu cây trâm ấy, tỷ tỷ lại tiện tay giấu luôn cả trâm của ta. Kiếp trước, Vệ Hành là người tìm thấy trâm trước, nhưng đó lại là cây trâm của ta. Khóe môi hắn vừa mới nhếch lên, dưỡng huynh đã lạnh lùng lên tiếng: “Ngươi ngay cả cây trâm của A Chỉ cũng không nhận ra, thế thì chỉ đành cưới Nhiễm Nhiễm thôi." Sau khi thành thân, tỷ tỷ hễ giận dỗi với phu quân, lại chạy đến trước mặt Vệ Hành mà rơi lệ. Hắn vừa xót xa, trong lòng rốt cuộc vẫn không cam tâm, bèn trầm giọng nói: “Nếu đổi lại là ta, tuyệt đối sẽ không để nàng phải khóc lấy một lần." Về sau, những khi ngâm thơ dưới trăng hay thưởng hoa ngày xuân, ta luôn nhìn thấy hai người bọn họ kề vai sát cánh. Nếu ta có chút biểu lộ không vui, Vệ Hành ắt sẽ mắng ta hay ghen tuông, chê tài văn chương hội họa của ta kém xa tỷ tỷ, còn nói ta lòng dạ hẹp hòi. Giờ đây, ta được sống lại đúng vào cái ngày Vệ Hành nhặt lên cây trâm của ta. Ta đưa tay ra: “Vệ công tử, mẫu thân đã nhắm sẵn nhân duyên cho ta rồi, cây trâm này, xin phiền công tử trả lại."

Bìa truyện Lỗi Lầm Nơi Cây Trâm
Lỗi Lầm Nơi Cây Trâm

Quả Cam Tươi Nóng Nảy · 7 chương

Giữa yến tiệc trong cung, Hoàng hậu bỗng nhiên nổi hứng. Người sai kẻ hầu giấu một cây trâm hoa ngọc lan trong Ngự Hoa viên, bảo ta và tỷ tỷ đi tìm. Ai tìm được trâm hoa trước, liền được lập làm Thái tử Chính phi. Người còn lại, sẽ ban hôn cho Cửu hoàng tử tính tình cô độc, không được sủng ái. Kiếp trước, ta tìm được trâm hoa, vui vẻ phấn khởi gả vào Đông Cung. Lúc động phòng mới biết được, cây trâm kia là do Thái tử đặc biệt sai người làm riêng cho tỷ tỷ. Hắn từ sớm đã nói cho tỷ ấy biết chỗ giấu trâm. Chỉ trách tỷ tỷ bẩm sinh mù đường, đi nhầm hướng, mới trớ trêu để ta chiếm mất mối nhân duyên này. Thái tử trong lòng đầy oán hận, ngay đêm đó liền hành hạ ta đến mức không thể xuống giường. Về sau, hắn lại càng mang chấp niệm khó phai, trăm phương ngàn kế quấn lấy tỷ tỷ. Hai người dây dưa hơn nửa đời. Còn ta bị giam lỏng trong Đông Cung lạnh lẽo cô quạnh, sầu uất mà c.h.ế.c. Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay lại đúng ngày diễn ra cung yến. Mắt thấy tỷ tỷ sắp đi nhầm đường, ta bước nhanh lên phía trước cản tỷ ấy lại: "Bên kia tối quá, tỷ tỷ nhường con đường có ánh trăng này cho muội được không?"

Bìa truyện Kiều Chi
Kiều Chi

Nước Chanh · 6 chương

Tên thư sinh nghèo ở cuối ngõ phố Đông, đã khổ sở theo đuổi tỷ tỷ suốt một năm trời. Chỉ là tỷ tỷ không thích hắn, thậm chí chẳng buồn liếc nhìn hắn lấy một cái. Về sau, hắn thi đỗ Tiến sĩ, hai tay nâng thánh chỉ một lần nữa tìm đến trước cửa nhà ta. "Minh Dao, nếu nàng nguyện ý gả cho ta, ngày mai ta sẽ đến dạm ngõ." Trưởng tỷ khẽ cau mày, ánh mắt đầy vẻ mỉa mai: "Cũng chỉ là một tên Thám hoa, dẫu có được vào triều thì cũng chỉ làm chức quan quèn, mau đi đi, đừng ở đây chướng mắt người khác nữa." Vẻ mặt hắn hiện lên nét mất mát, cẩn thận từng li từng tí cất gọn thánh chỉ lại. Ở ngay đầu ngõ, ta đã chặn đường đi của hắn. "Thám hoa lang, tỷ tỷ không cần ngài thì ta cần, cưới ta có được không?"

Bìa truyện Trăng Trong Chẳng Đưa Đò
Trăng Trong Chẳng Đưa Đò

Quả Cam Tươi Nóng Nảy · 6 chương

Tạ Lăng mười hai tuổi tòng quân, mười lăm tuổi cầm ấn soái, mười sáu tuổi đánh tan quân địch, quả không hổ danh là kẻ được ông trời ưu ái. Ta ái mộ hắn mười mấy năm, hắn từ đầu đến cuối không chịu nhìn ta lấy một cái. Cho đến ngày tế lễ mùa thu năm ấy, hắn vì hộ giá, bị tảng đá lớn do thích khách đẩy xuống đ.è g.ã.y đôi chân. Chiêu Hoa công chúa, người có hôn ước với hắn từ nhỏ, liền vứt bỏ hắn mà đi. Ta lại chẳng màng danh tiết, ngày đêm túc trực bên giường chăm sóc cho hắn. Hắn dần dần chấp nhận ta, cùng ta chung sống êm ấm trọn một đời. Trước lúc lâm chung, hắn nắm chặt lấy tay ta: "Để nàng phải chịu thiệt thòi rồi, đời này có nàng, chẳng còn gì hối tiếc." Ta vừa khóc vừa lắc đầu: "Không thiệt thòi, nếu có kiếp sau, ta vẫn sẽ làm như vậy." Sống lại một đời, chẳng ngờ lại thật sự quay về đúng cái ngày hắn gặp nạn. Ta lật người lên ngựa, điên cuồng lao đi báo tin. Nhưng khi đến nơi, hắn đã sớm tránh khỏi đoạn đường hiểm trở kia, chỉ một đòn đã tóm gọn bọn thích khách. Trên long liễn, bậc đế vương mỉm cười hỏi hắn muốn được ban thưởng thứ gì. Hắn quỳ thẳng người xuống đất, giọng điệu vô cùng kiên định: "Thần và Chiêu Hoa công chúa tình đầu ý hợp, cúi xin bệ hạ ban hôn!"

Bìa truyện Đóa Hoa Sen Rực Rỡ
Đóa Hoa Sen Rực Rỡ

Tâm Tư Đỏ Thẫm · 8 chương

Ai nấy đều biết trong phủ Thái phó có hai vị cô nương. Ta thân thể khỏe mạnh, còn a tỷ lại ốm yếu nhiều bệnh. Tam hoàng tử Tạ Cù tới tận cửa tạ ơn, hắn đinh ninh rằng người cứu hắn ngày hôm đó là ta. A tỷ thuận nước đẩy thuyền, khuyên ta gả thay: “Thân thể ta ốm yếu, hắn cưới muội, muội mới có thể che chở cho nhà mẹ đẻ dài lâu." Sau khi thành thân, Tạ Cù đối xử với ta cực kỳ tốt. Cho đến khi hài tử rơi xuống nước, ta vì không biết bơi nên chẳng thể cứu con, lúc bấy giờ mới bàng hoàng tỉnh ngộ. Lúc ta hấp hối, hắn gằn giọng căm hận: "Ngươi thế thân thì đã sao? Ta yêu nàng, trước nay chưa từng bận tâm chuyện thân thể nàng khỏe hay yếu." Sống lại đúng vào khoảnh khắc a tỷ đang khuyên nhủ, ta liền cự tuyệt. "A tỷ, có lẽ điều hắn bận tâm, trước nay vốn chẳng phải là chuyện thân thể tỷ có tốt hay không đâu."

Bìa truyện Lưu Ly Hạ
Lưu Ly Hạ

Hoàng Tô Tô · 9 chương

Hồi còn nhỏ, trong nhà có đoàn buôn Tây Vực ghé qua. Phụ thân mua được hai viên ngọc lưu ly. Trưởng tỷ ưng viên màu xanh, mẫu thân liền đưa viên màu xanh cho tỷ ấy. Trưởng tỷ lại bảo viên màu đỏ trông cũng đẹp, phụ thân liền đưa luôn cả viên màu đỏ sang. Ta đứng ở bên cạnh. Mẫu thân xoa đầu ta: “Hiếm khi tỷ tỷ con thích." Về sau, những món đồ "hiếm khi tỷ ấy thích", đều sẽ biến thành đồ của tỷ ấy. Bao gồm cả vị hôn phu của ta. Ngày Tạ gia đến nhà trao đổi canh thiếp định thân, Tạ Lâm An vốn dĩ ngồi đối diện ta. Trưởng tỷ bưng trà bước vào, cúi đầu khẽ mỉm cười. Ánh mắt của Tạ Lâm An liền chững lại. Mẫu thân lập tức ấn canh thiếp của ta giấu ngược trở về. "Chuyện chung thân đại sự, vẫn là phải xem có hợp mắt hay không." Ta không khóc, cũng không làm loạn. Chỉ nhìn về phía người hộ vệ trẻ tuổi đang đứng ngoài cửa bị mưa tuôn ướt sũng. "Ngươi có nguyện cưới ta không?" Bàn tay nắm đao của người hộ vệ khẽ siết chặt, cất giọng trầm thấp: “Nguyện ý." Sắc mặt mọi người trong nhà đều biến đổi. Bọn họ tưởng ta bị Tạ gia từ hôn, tức giận đến mức hộ vệ cũng bằng lòng gả. Nhưng ta là người sống lại một đời. Ta biết người hộ vệ này chính là hoàng tử lưu lạc chốn dân gian. Ba năm sau, hắn sẽ được đón về hoàng cung, lên ngôi xưng đế. Còn về phần Tạ Lâm An. Trưởng tỷ đã thích, thì cứ nhường cho tỷ ấy vậy.

Bìa truyện Bị Chê Bai Nặc Mùi Tiền? Người Giàu Nhất Giang Nam Ta Nhận Lấy
Bị Chê Bai Nặc Mùi Tiền? Người Giàu Nhất Giang Nam Ta Nhận Lấy

Nhân Dâu Tây · 6 chương

Ta ngồi xổm ở ngõ sau Lục phủ giặt giũ. Vô tình bắt gặp tiểu thư nhà họ Tô ném vỡ cây trâm ngọc Dương Chi đáng giá ngàn vàng, để từ hôn với người giàu có bậc nhất Giang Nam. "Lục Cảnh Hoài, ngươi chẳng qua chỉ là một tên thương nhân thấp hèn nặc mùi tiền tài, làm sao xứng với thân phận dòng dõi thư hương của ta?" "Hôn sự này coi như bỏ, người ta muốn gả là Tân khoa Thám hoa lang!" Ta nhìn cây trâm ngọc gãy làm đôi trên mặt đất mà đau lòng như rỉ m.á.u. Nhưng cũng chỉ đành thở dài một tiếng, xoay người rời khỏi chốn thị phi. Đợi đến khi làm xong công việc từ nhà chủ bước ra, ta lại bắt gặp Lục Cảnh Hoài mượn rượu giải sầu giữa đêm khuya, say khướt ngã gục đầu đường, chẳng còn biết trời trăng gì nữa. Ta mềm lòng, liền kéo hắn về Lục gia, giao cho người gác cổng. Nào ngờ ngày hôm sau, hắn đã đến tận cửa cầu thân.

Bìa truyện Ngũ Hoàng Tử Không Muốn Làm Người Thay Thế Nữa!
Ngũ Hoàng Tử Không Muốn Làm Người Thay Thế Nữa!

Lạp Bút Tiểu Tửu · 9 chương

Ta là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, nhưng vì tính tình khờ khạo nên chẳng ai dám hỏi cưới. Ngũ hoàng tử theo đuổi tỷ tỷ của ta không thành, đành chán nản buông xuôi, cưới ta về làm người thay thế. Hắn tự giễu: “Kẻ ngốc ghép với kẻ què, cũng coi như là xứng lứa vừa đôi." Ta vô tư an ủi hắn: “Về sau ta làm người thay thế cho tỷ tỷ, ngươi làm người thay thế cho Thái tử, hai ta cũng có thể sống những ngày tháng yên ổn." Trong tiệc lại mặt, nhìn Thái tử và tỷ tỷ tình mặn ý nồng. Sắc mặt Ngũ hoàng tử rất khó coi, trong lòng ta cũng thấy chua xót. Người ngoài chê cười chúng ta là những kẻ ôm hận si tình. Về đến phủ. Ngũ hoàng tử kéo chặt vạt áo, cười lạnh nói: “Đêm nay ngươi đừng hòng đụng vào một ngón tay của ta!" Ta ngoan ngoãn nằm bên cạnh hắn ăn năn. Ôi, là ta không tốt, mải mê nhìn Thái tử đến mức thẫn thờ. Ta đang ngủ mơ mơ màng màng. Liền bị Ngũ hoàng tử đẩy một cái. Hắn giận dữ mắng: “Thẩm Ngọc Phù! Ngươi thật sự ngoan ngoãn vậy sao?! Bảo ngươi không đụng, ngươi liền không đụng thật à!" Ta thành thật đáp: “Được thôi, vậy ngươi đóng giả làm Thái tử, ta sẽ đóng giả làm tỷ tỷ." Ngũ hoàng tử c.ắ.n mạnh lên môi ta, bắt ta phải câm miệng. Ta thầm nghĩ, chẳng phải đã thống nhất là làm người thay thế cho nhau rồi sao, cớ gì hắn lại nổi giận chứ. Tâm tư của vị Ngũ hoàng tử này, đúng là quá khó để nắm bắt.

Bìa truyện Là A Đồng Không Phải Mộc Đầu
Là A Đồng Không Phải Mộc Đầu

Trà Sữa Ô Long Tứ Quý · 9 chương

Hôn phu mắc chứng mù mặt, lúc nào cũng không phân biệt được ta và tỷ tỷ. Những chiếc trâm đính ngọc đang thịnh hành nhất kinh thành, hay điểm tâm ngọt vừa mới ra lò ở tiệm phía tây thành, hắn đều đem tặng cho tỷ tỷ. Ngay cả ngày tới cửa cầu thân, trước mặt bao người, hắn cũng trao luôn đôi chim nhạn làm sính lễ cho tỷ tỷ. Thấy ánh mắt ta hụt hẫng, Bùi Diễm mới sực tỉnh, thuần thục chắp tay cáo lỗi: "Thật có lỗi, Tiểu Mộc Đầu, lần sau ta nhất định sẽ không nhận nhầm. "Để ta đi săn một cặp nhạn khác về bồi thường cho nàng có được không?" Nhưng không còn lần sau nữa đâu. Ta đã đ.á.n.h cược với vị đại ca vừa đ.á.n.h thắng trận từ Tái Bắc trở về kinh thành của hắn. Nếu Bùi Diễm lại nhận nhầm một lần nữa, ta sẽ làm tẩu tẩu của hắn.