🍉

📚 Truyện Yêu thầm

Tất cả truyện thuộc thể loại Yêu thầm.

Tìm thấy 27 truyện

Bìa truyện Lệnh Nghi Có Sính Lễ
Lệnh Nghi Có Sính Lễ

Con Mèo Chui Ra Từ Dòng Nước Trong · 5 chương

Bùi Diễn đã mang sính lễ đến hỏi cưới ta hai lần, nhưng đều không thành. Lần thứ nhất là trước khi ra khỏi cửa, con nhạn dùng làm sính lễ bỗng nhiên t.ắ.t t.h.ở. Lần thứ hai khi đi được nửa đường, rương sính lễ đột nhiên rơi xuống đất, đồ ngọc bên trong vỡ nát. Chuyện cưới hỏi xưa nay luôn chú trọng điềm lành, Bùi Diễn đành phải bất đắc dĩ quay về. Đến lần đưa sính lễ thứ ba, ta sợ lại xảy ra sai sót. Ngày hôm trước ta cố ý hẹn gặp Bùi Diễn, nhớ ra được chi tiết nào đều dặn dò hắn hết lần này tới lần khác. Hắn vỗ ngực bảo đảm, lần này tuyệt đối sẽ không xảy ra bất cứ vấn đề gì. Trên đường trở về, ta nhớ ra còn dặn thiếu một chuyện. Lúc vội vàng quay lại, ta liền nghe được cuộc nói chuyện giữa Bùi Diễn và gã sai vặt. "Thiếu gia ngày mai thật sự sẽ mang sính lễ đến nhà Tiết cô nương sao?" "Không vội, còn phải mài giũa tính tình của nàng thêm chút nữa. Đêm nay ta tìm bạn tốt uống một trận say sưa, ngày mai cứ bảo là say rượu nên ngủ quên mất, nàng chẳng phải vẫn sẽ phải mỏi mòn chờ đợi ta hay sao." Ta lặng lẽ một hồi, quay đầu sai tỳ nữ đi ngầm tiết lộ chút tin tức. Ngày hôm sau, khi Bùi Diễn vẫn còn đang chìm trong giấc mộng. Bạn tốt của hắn đã khiêng sính lễ đứng đợi ngay trước cửa nhà ta.

Bìa truyện Mài Dũa Ngọc
Mài Dũa Ngọc

Vu Sơn Dao · 10 chương

Bùi Lăng An lại nói muốn từ hôn với ta. Lần này là vì ta không chịu đem cây trâm vàng thắng được ở thi hội tặng cho đường muội. "Thẩm gia sa sút, bất luận ta muốn cưới nữ nhi nào, Thẩm Đồng Chi cũng không dám nói một chữ không." Hắn chống cằm, cười như không cười nhìn ta: “Từ hôn, hay là đem trâm tặng cho Ngọc Trì, Thẩm Ngọc Tố, ngươi tự mình chọn đi." Tất cả mọi người đều đang chờ ta cúi đầu. Giống như vô số lần trước kia. Nhưng lần này, ta chỉ nắm chặt cây trâm vàng, khẽ nói: "Vậy thì từ hôn đi."

Bìa truyện Sau Khi Chết Không Làm Thái Tử Phi
Sau Khi Chết Không Làm Thái Tử Phi

Anh Đào Tiểu Tửu · 9 chương

Ta làm Thái tử phi mười năm. Cùng Thái tử phu thê hòa thuận, kính trọng lẫn nhau. Ngày nước mất, cùng nhau bỏ mình vì nước. Nhưng sau khi đến địa phủ, quỷ sai nói, nơi đây thi hành chế độ một vợ một chồng. Trong thời gian chờ đầu thai, Thái tử chỉ có thể chọn một nữ nhân trong số đông đảo phi tần. Hắn chuyển ánh mắt nhìn về phía Giang trắc phi, trong ánh mắt ngập tràn vẻ dịu dàng đắm đuối. "Uyển Uyển, cuối cùng ta cũng có thể cho nàng một danh phận rồi." "Giờ phút này ta không phải là Thái tử, không cần bận tâm đến thù nhà nợ nước nữa." "Năm tháng cõi âm đằng đẵng này, nàng có nguyện ý cùng ta chung bước không?" Giang trắc phi đỏ hoe vành mắt nhào vào lòng hắn, hai người ôm nhau thắm thiết ngay trước mặt ta. Ta còn chưa kịp buồn bã, đã nghe thấy tiếng quỷ sai kinh ngạc cảm thán: "Đúng là tình yêu đích thực!" "Giang Uyển Uyển là mật thám của nước địch đấy, nếu không có nàng ta, Tiêu quốc của các ngươi đã không mất nước sớm như vậy." "Thế mà vẫn có thể ở bên nhau, lợi hại thật."

Bìa truyện Mùa Hoa Thứ Ba
Mùa Hoa Thứ Ba

Bé Mèo Ngoi Lên Từ Dòng Nước · 5 chương

Nương nói ta là người vô phúc. Đầu thai vào bụng một người làm thiếp, trời sinh đã thấp kém hơn các vị tiểu thư do chính thất sinh ra một bậc. Lại còn phải gả cho một lão già ngoài sáu mươi tuổi. Nhưng ta lại không nghĩ vậy. Nương yêu thương ta, ta chưa từng phải chịu cảnh thiếu ăn thiếu mặc. Lão già đó là người giàu nhất trấn, bỏ ra số tiền lớn cưới một cô nương có bát tự đại cát về để xung hỉ. Sau khi gả qua đó, ta hầu hạ khiến lão vô cùng vui vẻ. Không những trong tay có cả đống bạc để tiêu, ta còn đón được nương ra ngoài cùng hưởng phúc. Lão sống chưa được hai năm thì qua đời, con trai riêng của lão lại chu cấp cho ta ăn ngon mặc đẹp cả một đời. Nếu như vậy vẫn chưa được coi là có phúc, thế thì phải như nào mới tính? Sống lại một đời, ta định tiếp tục gả cho lão, hưởng cuộc sống an nhàn. Nhưng lần này, người vén khăn trùm đầu lại là đứa con trai riêng kia. Ta vô cùng lo lắng: “Cha ngươi đâu? Ông ta bệnh đến mức không gượng dậy nổi rồi sao?" Sắc mặt đứa con trai riêng tối sầm lại: “Ngươi lại muốn gả cho cha ta đến thế cơ à, gả cho ta không được sao?"

Bìa truyện Ngọc Kiều
Ngọc Kiều

Núi Xa Không Giống Nét Mày Ngài · 7 chương

Giang Quyết là kẻ hẹp hòi, ngay cả ta và nương nói mấy câu tâm tình, hắn cũng ghen tuông. Ta thuận miệng cảm thán, "Ngươi đúng là nam nhân hay ghen nhất mà ta từng gặp." Hắn phát điên, "Nàng còn có nam nhân khác sao?!" "Là tên hạ nhân bưng canh cho nàng ban nãy, hay là gã quản gia lúc nào cũng cười với nàng?!" "Ta mười chín tuổi đã đi theo nàng, nàng làm vậy có xứng với ta không!" Giang Quyết bắt đầu cả ngày làm ầm ĩ không yên. Lúc ta đang đau đầu không ngớt, hắn phát hiện ta vẫn cất giữ giấy hòa ly của phu quân trước, vành mắt hắn lập tức đỏ hoe. "Có được rồi liền không biết trân trọng, nếu có kiếp sau, ta nhất định không trao thân trong sạch cho nàng!" Mở mắt ra lần nữa. Ta đã quay lại đúng cái ngày hắn bị hạ d.ự.ợ.c. Ta liền dứt khoát đẩy mạnh hắn ra.

Bìa truyện Mưa Qua Mái Hiên
Mưa Qua Mái Hiên

A Phù · 6 chương

Dương Bất Phàm làm chuyện gì cũng lông bông, lơ đãng. Ngay cả chuyện cưới ta, hắn cũng chẳng hề để tâm. Ngày lành định thân ư? Lười chọn. Sắm sửa sính lễ bao nhiêu? Lười nghĩ. Mọi chuyện hắn đều ném cả cho biểu ca lo liệu. Hắn thà thảnh thơi dành cả buổi chiều ngồi dưới bóng râm xâu hoa nhài giúp tỷ tỷ nhà họ Mạnh, chứ chẳng màng liếc mắt lấy một cái vào tờ hôn thư mà ta sai người đưa tới. Lại còn có vẻ bực dọc. "Đã sửa đến lần thứ hai rồi, lần trước là tên của nàng ta viết thiếu mất hai nét, lần này lại là chuyện gì nữa, tên của ta cũng viết thiếu sao?" Tên gia đinh truyền tin cứ ấp úng mãi: "Dạ, tên thì đã sửa xong rồi, chỉ là cô nương vẫn muốn hỏi qua ý của ngài..." Dương Bất Phàm hờ hững, chống cằm chẳng buồn nghe tiếp. "Sửa xong là được rồi, bảo nàng ta đừng có giục." "Mùng sáu tháng sáu chứ gì, ta sẽ về."

Bìa truyện Trúc Mã Oan Gia Có Người Khác Rồi, Ta Không Cần Hắn Nữa
Trúc Mã Oan Gia Có Người Khác Rồi, Ta Không Cần Hắn Nữa

Bội Bội May Mắn · 8 chương

Ta và Tạ Hoài Ngân là một đôi oan gia cãi cọ từ nhỏ, đến tận đường xuống suối vàng vẫn còn cãi. Ta mắng hắn ngốc, lúc ta bị bọn sơn tặc c.h.é.m, hắn lại lao tới đỡ đ.a.o. Hắn mắng ta khờ, rõ ràng đã được cứu mà lại thà c.h.ế.c theo hắn chứ không chịu sống góa bụa cô đơn. Ta nhếch mép, nắm tay hắn cãi cọ, cho đến khi hắn thốt ra một câu khiến ý cười trên môi ta hoàn toàn cứng đờ. "Chê ta ngốc thì kiếp sau nàng ngàn vạn lần đừng bám lấy ta nữa, nhưng nàng sai rồi, ta sống lâu hơn nàng tới mười bốn năm đấy." Lúc này ta mới biết, nhát đ.a.o mà Tạ Hoài Ngân đỡ năm đó vốn không trúng chỗ hiểm. Sau khi ta c.h.ế.c, bên cạnh hắn lại có thêm một cô nương dung mạo giống ta. Tạ Hoài Ngân vẫn còn đang lải nhải không ngừng, ta bặm môi, xách váy rảo bước đi thẳng vào cửa chuyển kiếp. Tức c.h.ế.c ta rồi, lần này ta nhất định không đầu thai cùng một chỗ với hắn nữa. Lại chẳng ngờ, lúc mở mắt ra ta đã quay về thời điểm ta và Tạ Hoài Ngân mới một tuổi. Tiểu Tạ Hoài Ngân vừa mới biết đi, đôi mắt sáng rực lảo đảo bước về phía ta. Ta không giống như kiếp trước mà hôn tới, mà giơ bàn tay nhỏ bé lên, tàn nhẫn b.ó.p chặt lấy cổ hắn.

Bìa truyện Hai Chúng Ta Phải Ở Bên Nhau Cả Đời
Hai Chúng Ta Phải Ở Bên Nhau Cả Đời

Hoa Hoa Đang Vẽ Tranh · 8 chương

Thẩm An xưa nay vốn không ưa nhìn thấy ta vui vẻ. Khi ta được phu tử khen là "giỏi vẽ", hắn lại cười nhạo ta thêu chim phượng hoàng mà trông như gà. Khi huyện chúa khen ta "lễ nghi chu toàn, chẳng kém con nhà thế gia", hắn cứ cố tình nhắc chuyện ta thuở nhỏ lớn lên nơi rừng núi, lần đầu nhìn thấy chén chia trà, suýt nữa nhai luôn cả bã trà lẫn nước. Ta thường bị hắn chọc cho xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt. Cho đến khi các vị phu nhân cùng dự tiệc lộ vẻ thất vọng, hắn mới ném cho ta một ánh mắt đắc ý. Thẩm bá mẫu vốn định để hắn đưa ta ra mặt, mong lọt vào mắt xanh của vị phu nhân nhà nào đó, hầu tìm cho ta một mối hôn sự. Nhưng bị Thẩm An làm ầm ĩ như vậy, chuyện hôn sự của ta liền triệt để bặt vô âm tín. Hôm nay ta vốn không muốn cùng hắn tham gia buổi tiệc mùa xuân này. Là hắn năm lần bảy lượt cam đoan sẽ không giở trò trêu cợt, ta mới nhận lời. Ngờ đâu hắn lại giở trò cũ, kể chuyện ta uống trà nhai cả lá, chọc cho cả sảnh đường cười ồ lên. Ánh mắt hắn dời về phía nhị cô nương nhà họ Bùi, giọng điệu như đang cảm thán: "A Triêu từ nhỏ lớn lên ở ngọn Đoạn Cơ, chẳng có chút hiểu biết gì, nếu như đến Thẩm gia sớm hơn hai năm..." Bình thường nói như vậy, luôn có người khen ngợi Thẩm gia nhân nghĩa, đem con gái của bạn cũ nuôi dưỡng như khuê nữ ruột thịt trong nhà. Nhưng lần này, lời của hắn còn chưa nói hết, đã bị Trưởng công chúa ngắt ngang. Người cười hiền từ nhìn ta: "Ta đã nói là nhìn cô nương này trông rất quen mắt mà.” "Yến Sơn nhà ta thuở nhỏ tĩnh tâm tu dưỡng ở ngọn Đoạn Cơ, đến nay vẫn cứ nhắc mãi Triêu nhi nhà hàng xóm, từng quay lại tìm vài lần mà đều không thấy tung tích. "Không ngờ, nha đầu nhà ngươi lại trốn ở Thẩm gia."

Bìa truyện Lưới Tình
Lưới Tình

Rau Cải Trắng · 7 chương

Khăn trùm đầu của ta là do Kỳ Tùng Cẩn vén lên. Năm đó hắn mười hai, ta mười tám. Hắn thay đại ca đi đón dâu, ta là tẩu tẩu của hắn. Sau này, khi hắn cũng vừa tròn mười tám, mẹ chồng đưa một xấp tranh chân dung vào tay ta, bảo: "Ngươi là tẩu tẩu của hắn, hãy cùng ta chọn cho hắn một thê tử đi."

Bìa truyện Ngũ Hoàng Tử Không Muốn Làm Người Thay Thế Nữa!
Ngũ Hoàng Tử Không Muốn Làm Người Thay Thế Nữa!

Lạp Bút Tiểu Tửu · 9 chương

Ta là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, nhưng vì tính tình khờ khạo nên chẳng ai dám hỏi cưới. Ngũ hoàng tử theo đuổi tỷ tỷ của ta không thành, đành chán nản buông xuôi, cưới ta về làm người thay thế. Hắn tự giễu: “Kẻ ngốc ghép với kẻ què, cũng coi như là xứng lứa vừa đôi." Ta vô tư an ủi hắn: “Về sau ta làm người thay thế cho tỷ tỷ, ngươi làm người thay thế cho Thái tử, hai ta cũng có thể sống những ngày tháng yên ổn." Trong tiệc lại mặt, nhìn Thái tử và tỷ tỷ tình mặn ý nồng. Sắc mặt Ngũ hoàng tử rất khó coi, trong lòng ta cũng thấy chua xót. Người ngoài chê cười chúng ta là những kẻ ôm hận si tình. Về đến phủ. Ngũ hoàng tử kéo chặt vạt áo, cười lạnh nói: “Đêm nay ngươi đừng hòng đụng vào một ngón tay của ta!" Ta ngoan ngoãn nằm bên cạnh hắn ăn năn. Ôi, là ta không tốt, mải mê nhìn Thái tử đến mức thẫn thờ. Ta đang ngủ mơ mơ màng màng. Liền bị Ngũ hoàng tử đẩy một cái. Hắn giận dữ mắng: “Thẩm Ngọc Phù! Ngươi thật sự ngoan ngoãn vậy sao?! Bảo ngươi không đụng, ngươi liền không đụng thật à!" Ta thành thật đáp: “Được thôi, vậy ngươi đóng giả làm Thái tử, ta sẽ đóng giả làm tỷ tỷ." Ngũ hoàng tử c.ắ.n mạnh lên môi ta, bắt ta phải câm miệng. Ta thầm nghĩ, chẳng phải đã thống nhất là làm người thay thế cho nhau rồi sao, cớ gì hắn lại nổi giận chứ. Tâm tư của vị Ngũ hoàng tử này, đúng là quá khó để nắm bắt.