🍉

🏡 Truyện Gia đình

Tất cả truyện thuộc thể loại Gia đình.

Tìm thấy 323 truyện

Bìa truyện Tiểu Muội Của Ta Không Thể Chịu Nửa Điểm Ủy Khuất
Tiểu Muội Của Ta Không Thể Chịu Nửa Điểm Ủy Khuất

Yêu Hoặc Tiên · 6 chương

Khi tiểu muội được tìm về thì cũng đã lớn tuổi. Kẻ bị đ.á.n.h tráo kia đã chiếm mất vị trí của muội ấy, giành luôn cả sự yêu thương vốn dĩ thuộc về muội ấy. Cha mẹ thiên vị Hoa Dung - người được họ nuôi dưỡng mười mấy năm nay, luôn miệng nói nàng ta ngàn tốt vạn tốt, khuyên tiểu muội đừng mang lòng oán hận. Thẩm công tử, kẻ đáng lẽ là phu quân của tiểu muội, lại lớn tiếng rêu rao giữa chốn đông người rằng ngoài Hoa Dung ra thì hắn không cưới ai khác. Hắn lạnh lùng mỉa mai xuất thân chốn hương dã của tiểu muội, bảo muội ấy không nên quay về. Tiểu muội tâm tàn ý lạnh, đổ bệnh nặng. Kiếp trước, khi ta gấp gáp chạy về đến kinh thành, muội ấy đã nhắm mắt xuôi tay, bên cạnh quan tài ngay cả một người túc trực gác đêm cũng chẳng có. Kiếp này, ta đã sớm đổi ngựa hay, ngày đêm bôn ba không nghỉ về lại kinh thành. Đám công tử tiểu thư trong kinh đang lấy muội ấy ra làm trò tiêu khiển: "Tham gia thi yến mà ngay cả một bài thơ cũng không biết làm! Thật sự là mất mặt." Có kẻ sợ sệt: “Dù sao cũng là thiên kim Thượng thư phủ, không sợ bọn họ trách tội sao?" Đám đông cười nhạo: “Sợ gì chứ, Thượng thư phủ căn bản đâu có để tâm đến đứa thôn nữ nhà quê nửa đường mới về nhà này, bọn họ chỉ cưng chiều Hoa Dung tiểu thư thôi." Tiểu muội cúi gằm mặt, thút thít khóc khẽ. Một tên công tử mập mạp to gan, mặt mày cợt nhả ghé sát lại gần muội ấy: "Ngẩng mặt lên cho bổn thiếu gia nhìn thử xem, thôn nữ nhà quê thì trông ra sao nào?" Ta vung chân tung một cước đạp thẳng vào thắt lưng hắn. Nhìn hắn chật vật ngã nhào xuống hồ, liều mạng ngoi ngóp kêu cứu dưới nước. "Bổn tướng quân chinh chiến bên ngoài quá lâu, có phải đã khiến các ngươi quên mất rồi không—" "Muội ấy chính là muội muội ruột của ta."

Bìa truyện Lâm Sương Thất Ta - Một Đời Oai Phong Lẫm Liệt
Lâm Sương Thất Ta - Một Đời Oai Phong Lẫm Liệt

zhihu · 10 chương

Sau khi Vương gia tử trận nơi biên ải, Thái hậu hạ chỉ đuổi hết đám thiếp thất chúng ta về điền trang thủ tiết. Ba vị thiếp khác đều có đường lui, vội thu dọn hành trang rồi cao chạy xa bay. Chỉ còn ta cùng Thế tử mới mười tuổi, túc trực bên giường bệnh của Vương phi, hai hàng lệ tuôn rơi. Thế tử mắt sưng đỏ, hỏi ta: “Tiểu Thất, sau này chúng ta biết làm sao đây?” Ta chau mày ủ rũ, đáp: “Còn làm sao được nữa… ta đành quay lại nghề cũ thôi.” Nếu Vương gia mà biết ta dắt đứa nhi tử duy nhất của người đi hành nghề đạo chích… ắt sẽ đội mồ sống dậy, vung đao chém ta mất!

Bìa truyện Ngươi Đâu Phải Ngọc Quý
Ngươi Đâu Phải Ngọc Quý

Đêm Neo Thuyền Bến Tần · 7 chương

Ta cả đời không có con, bèn đưa đứa con của thiếp thất là Giang Hoài Du về nuôi nấng bên mình. Ta tìm cho hắn người thầy giỏi nhất, dạy dỗ hắn văn võ vẹn toàn, để hắn nắm quyền cai quản toàn bộ Hầu phủ. Ta chọn cho hắn cô nương tốt nhất khắp kinh thành, để phu thê hắn êm ấm, con cái quây quần. Nhưng về sau, thân thể vốn đang khỏe mạnh của ta chợt ngã bệnh nằm liệt giường, bị bệnh tật hành hạ suốt mấy năm trời. Trước lúc ta nhắm mắt, Giang Hoài Du ngồi bên giường, giọng nói lạnh lẽo: "Mẫu thân, cả đời này của ta đều bị người thao túng, người có biết ta hận đến mức nào không?" "Ngay cả chuyện thành thân ta cũng không thể làm theo ý mình, cưới người con gái mình thích." "Ta chịu đựng đủ rồi. Những năm qua, ta sai người ngày ngày bỏ đ.ộ.c vào thức ăn của người. Những đau đớn người phải chịu mấy năm nay, đều là đáng đời." Ta trợn tròn hai mắt, không dám tin. Đến khi chớp mắt lần nữa, ta đã trở lại đúng cái ngày chọn con năm ấy. Ta còn chưa kịp lên tiếng, Giang Hoài Du đã vươn tay chỉ thẳng vào ta: "Ta không muốn bà ta làm mẫu thân."

Bìa truyện Thiên Vị
Thiên Vị

Ánh Sáng Bồng Bềnh · 5 chương

Từ nhỏ, tất cả bề trên trong nhà đều thiên vị ta. Ngay cả những thân thích xa lắc xa lơ ghé cửa kiếm chác, cũng chỉ mang quà quê đến tặng ta, hoàn toàn chẳng có phần của muội muội. Vị hôn phu già dặn trước tuổi của ta bảo chuyện này không hề ổn: "Cứ để mặc họ thiên vị như thế, chỉ e muội muội sẽ sinh lòng oán hận nàng. Nàng nên khuyên nhủ những bậc bề trên đối xử thiếu công bằng này đi." Ta xua tay, đáp: "Yên tâm, ta tự có cách hay." Thay vì cất công thay đổi những người lớn cố chấp, chi bằng cứ để muội muội cũng được tận hưởng niềm vui của kẻ được thiên vị. Từ nhỏ đến lớn, ta luôn nâng niu chiều chuộng muội muội trong lòng bàn tay, gần như là dung túng mù quáng. Một ngày nọ khi đã khôn lớn, muội muội khỏe như trâu nhưng lanh lẹ như mèo của ta vác một người đàn ông cả người đầy vết m.á.u, thừa dịp đêm tối lén lút đặt hắn lên giường ta. Lúc tỉnh giấc, ta sợ tới mức hồn bay phách lạc, nhưng muội muội lại mang vẻ mặt như đang dâng báu vật: "Tỷ tỷ yên tâm, lúc muội cứu hắn đã che kín mặt, lại còn xưng tên của tỷ." "Đợi khi tỉnh lại, hắn nhất định sẽ lấy thân báo đáp tỷ thôi." "À đúng rồi, hắn là Thái tử đấy."

Bìa truyện Bốn Mươi Năm Làm Góa Phụ, Hóa Ra Phu Quân Ta Vẫn Còn Sống!!!
Bốn Mươi Năm Làm Góa Phụ, Hóa Ra Phu Quân Ta Vẫn Còn Sống!!!

zhihu · 6 chương

Phu quân ta vốn là một vị tướng quân. Năm ta vừa tròn hai mươi, chàng vì nước quên thân, bỏ lại ta mẹ góa con côi. Ta một thân gánh vác gia sự, nuôi nấng hài tử khôn lớn, thậm chí còn thay con giành lấy tước vị. Tưởng rằng lòng son giữ được trọn đạo, ai ngờ đến lúc tuổi già lục tuần, ta lại vô tình bắt gặp đứa nhi tử – nay đã là Hầu gia – cùng tôn tử dắt tay tiến vào một tòa trạch viện. Trong viện vang lên tiếng cười nói ấm êm, mỗi lời mỗi tiếng như lưỡi dao cắm thẳng vào lòng ta. Thì ra, hài tử của ta lại gọi một người khác là mẫu thân. Thì ra, bốn mươi năm thủ tiết của ta chẳng khác gì một trò cười – bởi phu quân ta, hắn vốn chưa từng chết. Khi chân tướng bày ra dưới ánh sáng, nỗi hận trong tim ta như sóng dữ cuồn cuộn – tất thảy... đều phải chết.

Bìa truyện Gương Mặt Người Xưa
Gương Mặt Người Xưa

Chuyển Nhãn · 8 chương

Thuở ta còn làm Ngỗ tác, tính tình vô cùng ngông cuồng. Từng ngang ngược cưỡng chiếm Đại Lý Tự khanh Bùi Cố, lại còn hạ sinh cho chàng một hài tử. Về sau ta mệnh chung lìa đời, Bùi Cố chỉ sau một đêm mà bạc trắng mái đầu, bế môn suốt ba ngày, giọt nước hạt cơm đều không màng tới. Người người khắp thành Trường An đều cảm thán Bùi Cố sủng thê như mạng, quả là một kẻ si tình hiếm thấy. Ta cũng tưởng là như vậy. Bởi thế mà ta không nỡ đầu thai chuyển thế, ở dưới địa phủ cần mẫn làm quỷ sai, chật vật suốt ba năm cuối cùng cũng giành được cơ hội hoàn dương trong ba ngày. Nhưng nào ngờ khi lên tới trần thế, lại nghe được tin Bùi Cố sắp sửa đại hôn cùng Trưởng công chúa. Ta muốn tìm chàng ba mặt một lời, tìm khắp chốn cùng nơi, rốt cuộc lại thấy chàng ở tổ phần Bùi gia. Chàng đang dẫn người đi quật mộ của ta. Nhìn thấy ta, chàng hờ hững chìa ra một cái xẻng sắt: "Đã đến rồi, thì giúp một tay đi."

Bìa truyện Trần Qua Qua Ta, Thật Sự Quá Hạnh Phúc A!
Trần Qua Qua Ta, Thật Sự Quá Hạnh Phúc A!

Lạp Bút Tiểu Tửu · 9 chương

Khi người của Hầu phủ tìm đến. Ta đang vì muốn lừa mười văn tiền của ca ca, mà nằm lăn ra đất hộc m.á.u gà. Ca ca sợ c.h.ế.c khiếp, liều mạng lay gọi ta: “Qua Qua, muội đừng c.h.ế.c! Lần này ca ca giấu tiền trong cái hũ dưới gốc cây đào. Hu hu hu, ca ca cho muội hết tiền." Ta thoắt một cái bật dậy lao đi, điên cuồng bới đất tìm tiền. Phùng ma ma trợn mắt há hốc mồm nói: “Có lẽ là tìm nhầm người rồi." Nương ta gượng gạo nói: “Không nhầm được đâu! Năm xưa chính ta và phu nhân cùng nhau sinh nở trong ngôi miếu hoang! Đứa trẻ này, từ nhỏ đã hoạt bát một chút." Bà bước tới véo vào tay ta một cái, trừng mắt liếc ta. Ta chẳng rảnh rỗi mà để ý tới bà. Đào, đào, đào! Nương ta vớ lấy cây chổi lông gà, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta đếm đến ba..." Ta lập tức quỳ rạp xuống đất ôm chặt lấy đùi bà, nhận lỗi xin tha: “Nương! Ta sai rồi! Ta không nên lừa tiền của ca ca lần thứ một trăm hai mươi ba. Nhưng hắn thật sự quá dễ lừa! Ta nhịn không được a! Năm đó có phải người đã bế nhầm con rồi không, sao chỉ có mỗi ta là thừa hưởng được sự thông minh lanh lợi của người thế này!"

Bìa truyện Tiếc Nuối Nửa Đời Sau
Tiếc Nuối Nửa Đời Sau

Lạc Thiên · 12 chương

Hôm ấy ta dẫn binh hồi triều, Hoàng đế mất trí đột nhiên đề nghị phế Hậu. "Trẫm sao có thể yêu một nữ nhân cầm binh chinh chiến? Đây rõ ràng là hậu cung can dự triều chính!" "Là trẫm tự đồng ý sao? Không thể nào! Nhất định là bị nữ dạ xoa này uy hiếp! Trẫm muốn phế Hậu!" Cho đến khi trông thấy ta đứng ngoài điện, kẻ đầu óc không tỉnh táo là Lý Nhược Thủy liền kích động nói: "Muốn lập thì lập loại mỹ nhân nhìn là biết ôn nhu thế này làm Hoàng hậu! Người đâu! Trẫm muốn hạ chỉ!"

Bìa truyện Đinh Lan
Đinh Lan

Dòng Sông Lạc Không Bao Giờ Cạn · 8 chương

Khi Hầu phủ nhận ta về, ta đã đưa ra ba điều kiện: Thứ nhất, đừng lấy ta và thiên kim giả ra so sánh. Thứ hai, đừng cướp đồ của ta cho thiên kim giả, cũng đừng cướp đồ của thiên kim giả cho ta. Thứ ba, đừng can thiệp vào chuyện cưới hỏi của ta. Hôn phu của nàng ta là của nàng ta, không liên quan đến ta. Hầu phủ đồng ý. Sau khi trở về, ta cùng thiên kim giả nước sông không phạm nước giếng, chung sống bình nhạt. Thế nhưng trong chuyện cưới hỏi, vẫn xảy ra xung đột. Hôn phu của nàng ta là Tuần Dương gạt bỏ mọi lời bàn tán, nhất quyết ruồng bỏ thiên kim giả đoan trang giữ lễ, chọn một người xuất thân chốn thôn dã là ta. Phụ thân nổi giận. Mẫu thân oán hận. Huynh trưởng chán ghét. Thiên kim giả hận ta nói một đằng làm một nẻo, lén lút tính kế sau lưng. Nhưng rõ ràng ta chẳng làm gì cả. Ta bảo Tuần Dương nói cho rõ ràng mọi chuyện. Tuần Dương lơ đễnh cười: “Người có hôn ước vốn dĩ là hai ta, Quốc công phủ sẽ không nhận một kẻ giả mạo." Lúc hắn nói lời này, ánh mắt liếc xéo thiên kim giả, mang dáng vẻ sảng khoái như báo được thù lớn. Rất lâu sau này, ta mới hiểu rõ. Hắn vô cùng chán ghét quy củ lễ nghi, tuyệt đối không muốn cưới một thê tử lúc nào cũng nề nếp khuôn phép. Một nữ tử chốn thôn dã không hiểu lễ nghĩa như ta ngược lại trở thành cái cớ để hắn phản kháng gia tộc. Về sau, ta bị ép gả cho Tuần Dương. Nhưng chỉ ngắn ngủi ba năm, hắn đã hối hận. Ngày thiên kim giả hòa ly, hắn cũng đề nghị hòa ly với ta, kể lể rạch ròi từng tội lỗi của ta: "Quá mức cứng cỏi, không mảy may có sự vâng lời phục tùng của nữ tử." "Lộ mặt ra ngoài, không đủ đoan trang điềm đạm." "Không đích thân hầu hạ cha mẹ chồng cùng phu quân, thực là bất hiếu bất hiền." Ta nhìn chằm chằm khuôn miệng đang đóng mở của hắn, nhớ lại ngày trước hắn từng căm ghét nhất sự vâng lời, điềm đạm và hiền thục của thiên kim giả. Nay những thứ đó lại trở thành tội lỗi của ta. Ta bình tĩnh đáp: “Được, ta đồng ý hòa ly."

Bìa truyện Gả Cho Chàng Là May Mắn Nhất Đời Của Ta
Gả Cho Chàng Là May Mắn Nhất Đời Của Ta

Ba Tích · 10 chương

Kiếp trước, ta gả cho một kẻ què. Kẻ què ấy dung mạo tuấn mỹ, song lại vô dụng đến cực điểm. Theo hắn, ta bị tỷ tỷ ruột cười chê nửa đời người. Mà hắn lại chẳng biết tiến thủ, mặc ta mắng nhiếc bao nhiêu lần, chỉ biết nấu một bàn đồ ăn, dịu giọng dỗ ta đừng giận. Ai mà thèm mấy miếng ăn ấy chứ? Ta muốn làm mệnh phụ có chiếu chỉ sắc phong! Trọng sinh một đời, ta quyết thoát khỏi kiếp khổ, trèo lên cành cao mà gả. Ngày phụ thân định hôn ta cho kẻ què, ta đang muốn mở miệng từ chối, thì hắn lại lên tiếng trước. Hắn đứng giữa gió, áo trắng hơn tuyết, thần sắc u ám: “Đa tạ bá phụ ưu ái, nhưng vãn bối... đã có người trong lòng.” <Truyện do Mèo Kam Mập đặt tên lại - tên gốc: Gả Cho Kẻ Què C.h.ế.c T.i.ệ.t>