
Yêu Hoặc Tiên · 6 chương
Khi tiểu muội được tìm về thì cũng đã lớn tuổi. Kẻ bị đ.á.n.h tráo kia đã chiếm mất vị trí của muội ấy, giành luôn cả sự yêu thương vốn dĩ thuộc về muội ấy. Cha mẹ thiên vị Hoa Dung - người được họ nuôi dưỡng mười mấy năm nay, luôn miệng nói nàng ta ngàn tốt vạn tốt, khuyên tiểu muội đừng mang lòng oán hận. Thẩm công tử, kẻ đáng lẽ là phu quân của tiểu muội, lại lớn tiếng rêu rao giữa chốn đông người rằng ngoài Hoa Dung ra thì hắn không cưới ai khác. Hắn lạnh lùng mỉa mai xuất thân chốn hương dã của tiểu muội, bảo muội ấy không nên quay về. Tiểu muội tâm tàn ý lạnh, đổ bệnh nặng. Kiếp trước, khi ta gấp gáp chạy về đến kinh thành, muội ấy đã nhắm mắt xuôi tay, bên cạnh quan tài ngay cả một người túc trực gác đêm cũng chẳng có. Kiếp này, ta đã sớm đổi ngựa hay, ngày đêm bôn ba không nghỉ về lại kinh thành. Đám công tử tiểu thư trong kinh đang lấy muội ấy ra làm trò tiêu khiển: "Tham gia thi yến mà ngay cả một bài thơ cũng không biết làm! Thật sự là mất mặt." Có kẻ sợ sệt: “Dù sao cũng là thiên kim Thượng thư phủ, không sợ bọn họ trách tội sao?" Đám đông cười nhạo: “Sợ gì chứ, Thượng thư phủ căn bản đâu có để tâm đến đứa thôn nữ nhà quê nửa đường mới về nhà này, bọn họ chỉ cưng chiều Hoa Dung tiểu thư thôi." Tiểu muội cúi gằm mặt, thút thít khóc khẽ. Một tên công tử mập mạp to gan, mặt mày cợt nhả ghé sát lại gần muội ấy: "Ngẩng mặt lên cho bổn thiếu gia nhìn thử xem, thôn nữ nhà quê thì trông ra sao nào?" Ta vung chân tung một cước đạp thẳng vào thắt lưng hắn. Nhìn hắn chật vật ngã nhào xuống hồ, liều mạng ngoi ngóp kêu cứu dưới nước. "Bổn tướng quân chinh chiến bên ngoài quá lâu, có phải đã khiến các ngươi quên mất rồi không—" "Muội ấy chính là muội muội ruột của ta."








