🍉

📚 Truyện Sủng ngọt

Tất cả truyện thuộc thể loại Sủng ngọt.

Tìm thấy 24 truyện

Bìa truyện Ta, Nguyệt Lão Ba Tuổi Mỏ Hỗn, Phá Hôn Sự Phá Đâu Trúng Đó
Ta, Nguyệt Lão Ba Tuổi Mỏ Hỗn, Phá Hôn Sự Phá Đâu Trúng Đó

Không rõ · 7 chương

Kinh thành dạo gần đây hỏng mất mười bảy cọc hôn sự, toàn bộ đều do ta làm. Năm ta ba tuổi, biểu ca hứa hôn, dẫn vị hôn thê tới cửa. Một nhà đầy người đều nức nở khen ngợi trai tài gái sắc, trời sinh một cặp. Ta vừa ngước mắt lên, liền ngây ngốc ngay tại chỗ. Từ trên người nữ nhân kia kéo ra một sợi dây nghiệt duyên màu xanh đen thui, Không hề nối với biểu ca, Mà lại quấn chặt trên eo phụ thân của hắn. Dòng bình luận trên không trung lướt qua chói cả mắt: 【 Đêm qua lén lút gặp gỡ, cái yếm đỏ quấn trên eo đối phương vẫn chưa lấy xuống 】 Ta há cái miệng nhỏ nhắn, ngây thơ vô hại thốt lên: "Biểu ca, cái yếm đỏ của thê tử tương lai của huynh, vẫn còn quấn trên eo phụ thân huynh kìa!" Cả sảnh đường im phăng phắc. Nương ta lập tức ấn ta vào trong ngực, cuống quýt cười xòa: “Trẻ con không hiểu chuyện, nói năng lung tung!" Kết quả chưa tới ba ngày sau, biểu ca bắt gian tại giường, hôn sự triệt để hỏng bét. Cả gia đình suýt chút nữa tan đàn xẻ nghé ngay tại chỗ.

Bìa truyện Gương Mặt Người Xưa
Gương Mặt Người Xưa

Chuyển Nhãn · 8 chương

Thuở ta còn làm Ngỗ tác, tính tình vô cùng ngông cuồng. Từng ngang ngược cưỡng chiếm Đại Lý Tự khanh Bùi Cố, lại còn hạ sinh cho chàng một hài tử. Về sau ta mệnh chung lìa đời, Bùi Cố chỉ sau một đêm mà bạc trắng mái đầu, bế môn suốt ba ngày, giọt nước hạt cơm đều không màng tới. Người người khắp thành Trường An đều cảm thán Bùi Cố sủng thê như mạng, quả là một kẻ si tình hiếm thấy. Ta cũng tưởng là như vậy. Bởi thế mà ta không nỡ đầu thai chuyển thế, ở dưới địa phủ cần mẫn làm quỷ sai, chật vật suốt ba năm cuối cùng cũng giành được cơ hội hoàn dương trong ba ngày. Nhưng nào ngờ khi lên tới trần thế, lại nghe được tin Bùi Cố sắp sửa đại hôn cùng Trưởng công chúa. Ta muốn tìm chàng ba mặt một lời, tìm khắp chốn cùng nơi, rốt cuộc lại thấy chàng ở tổ phần Bùi gia. Chàng đang dẫn người đi quật mộ của ta. Nhìn thấy ta, chàng hờ hững chìa ra một cái xẻng sắt: "Đã đến rồi, thì giúp một tay đi."

Bìa truyện Mai Gầy Trúc Thanh
Mai Gầy Trúc Thanh

zhihu · 8 chương

Nương ta đợi phụ thân ta cả một đời. Đến khi người ốm nặng liệt giường, cũng không đợi được phụ thân ta cùng đi đạp tuyết tầm mai. Cho nên, khi ta và Nhị lang nhà họ Thôi tình đầu ý hợp, ta liền nói rõ với hắn, ta chỉ đợi hắn ba lần. Lần một là vì niềm vui buổi đầu gặp gỡ. Lần hai là vì duyên phận thấu hiểu lẫn nhau. Lần ba là vì ân tình sớm tối gắn bó. Sau ba lần, liền ân đoạn nghĩa tuyệt, kiếp này không còn liên quan gì đến nhau nữa. Thôi Nhị lang mỉm cười đồng ý, nói có được mối lương duyên này là phúc phần trời ban, sao dám đẩy phúc khí ra ngoài? Sau này, hắn cứu một cô nương. Hắn vì cô nương kia, mà bắt ta phải đợi hết lần này tới lần khác. Tới lần cuối cùng, hắn sai người đến truyền lời, nói ngày cưới lùi lại, đợi hắn bình an đón cô nương kia trở về, chúng ta sẽ bàn bạc lại hôn sự. Ta cười lạnh nói: “Ta có thành thân hay không, thành thân cùng ai, thì có liên quan gì đến Thôi công tử?" Sau đó nữa, hôn lễ vẫn diễn ra đúng như kỳ hạn, chỉ có điều, tân lang đã đổi thành người khác. Kẻ muốn phá hoại nhân duyên của ta quả thật đáng ghét. Nhưng kẻ muốn hớt tay trên của Thôi Nhị lang, trong mắt ta, lại vô cùng đáng yêu!

Bìa truyện Sau Khi Cha Chồng Đi Ở Rể Hoàng Gia
Sau Khi Cha Chồng Đi Ở Rể Hoàng Gia

Khoai Tây Thái Lát Xào Lăn · 9 chương

Sau khi thi đỗ Thám hoa, tướng công Triệu Minh Uyên liền bị một vị công chúa góa bụa nhiều năm nhắm trúng. Khắp kinh thành đồn đại rầm rộ, đứa con gái nhà đồ tể là ta đây sắp sửa trở thành thê tử bị đuổi khỏi cửa. Cha chồng lăm lăm cầm gia pháp canh chừng trước cổng: “Nhi tức cứ yên tâm, nghịch tử kia mà dám vứt bỏ thê tử từng chung lưng đấu cật, ta nhất định sẽ đ.á.n.h gãy cặp chân chó của hắn." Ta: “Thật ra ta cũng đâu đến nỗi nhếch nhác như thế!" Phu quân đi men theo bờ tường lén lút trở về, dáng vẻ vô cùng bất lực: “Phụ thân, người mà công chúa để mắt tới là người cơ. Ngài ấy còn nói, nếu phụ thân chịu vào cung ở rể, thì tiền đồ của nhi tử từ nay không cần phải bận tâm nữa." Cha chồng đỏ bừng cả mặt, đang định lên tiếng thì mẹ chồng đã nhanh nhẹn bước lên trước một bước, ôm chặt lấy ngực: "Vì nhi tử, ta... hu hu, ta tình nguyện hy sinh." Cha chồng: “Phu nhân không định hỏi qua ý kiến của ta trước sao?"

Bìa truyện Đã Đến Lúc Hái Đóa Hoa Sen
Đã Đến Lúc Hái Đóa Hoa Sen

Tiệm Đồ Tang Lễ Bạch Trạch · 8 chương

Sau khi phu quân qua đời vì bạo bệnh, ta dẫn theo ba đứa nhỏ, vất vả mưu sinh bằng nghề bán đậu hũ. Lúc cuộc sống sắp không thể chống đỡ nổi nữa, ta lại đột nhiên bị người ta đưa đến phủ Trấn Quốc Tướng quân. Thế tử phủ Tướng quân bị phán tội c.h.ế.c, đợi sang mùa thu sẽ đem ra c.h.é.m đầu. Nhưng hắn lại là người nối dõi duy nhất của phủ Tướng quân. Bởi vì ta có thành tích lẫy lừng là sinh một lúc ba đứa, cho nên bọn họ muốn ta sinh cho Thế tử vài đứa trẻ nối dõi tông đường. Nghe thấy lời này, ta ôm chặt cổ áo, hoảng sợ lùi lại phía sau. "Không được, ta là một nữ nhân đàng hoàng an phận, phu quân của ta mất còn chưa đến ba năm!" "Ta phải ở góa vì hắn, không thể làm ra chuyện có lỗi với hắn được." Phu nhân Tướng quân: “Một đứa, một ngàn lượng bạc!" Ta: “Vậy thì được!" Về sau, Thế tử phủ Trấn Quốc Tướng quân vô tội được thả ra, lại còn được thăng quan tiến chức. Nhìn sáu đứa trẻ trông rất giống hắn ở trước mắt, hắn liền rơi vào trầm tư. "Nữ nhân độc ác nhà ngươi! Lại lén lút sinh con cho bổn Thế tử sao?" Hi hi, quên nói mất, năm đó phu quân qua đời sớm, ta không có con cái. Chỉ sợ người lớn trong họ đến cướp đoạt tài sản trong nhà, thế là ta bèn tìm nam nhân được ta cứu mạng đem về để mượn giống. Trùng hợp làm sao, nam nhân đó lại chính là Thế tử. Bây giờ hắn đã có sáu đứa con rồi. "Đã sớm nói với ngươi rồi, nữ nhân gia tộc ta rất hay đẻ sinh ba…"

Bìa truyện Ấu Nghi
Ấu Nghi

Cưu Sâm · 7 chương

Trúc mã Chu Ngưỡng có cái miệng vô cùng độc địa, luôn thích bóc mẽ khuyết điểm của ta trước mặt người ngoài. Hắn nói ta chưng canh ngọt thì làm cháy cả bếp lò, nói ta thêu hoa thì đ.â.m kim sưng cả ngón tay. Lại kể chuyện tết Thượng Nguyên ta nhặt được một đứa trẻ đi lạc, kết quả bản thân sợ bóng tối nên không biết đường về, cuối cùng lại sợ hãi khóc òa lên trước. Trong yến tiệc, các vị phu nhân nghe vậy liền che miệng cười khẽ, rồi nhẹ nhàng đặt danh thiếp của ta sang một bên. Thanh danh của ta hỏng bét cả rồi. Hôm nay, tại yến tiệc ngắm hoa tuyển phi cho Hoàng tử, Chu Ngưỡng lại một lần nữa nhắc đến chuyện xấu hổ lạc đường khóc nhè của ta. Khách khứa đầy sảnh đường cười ồ lên, ta ngượng ngùng nắm chặt chiếc khăn tay, tủi thân cúi gầm mặt xuống. Quan gia (Hoàng đế) lật giở danh sách quý nữ, dường như xao động chút tâm sự trong lòng: "Có phải là vị nữ lang nhà họ Thôi, người nhặt được Thanh nhi đi lạc ở hội đèn Thượng Nguyên, nhưng bản thân lại bị dọa sợ đến bật khóc đó chăng?" Hoàng hậu nương nương ghé mắt nhìn sang, cũng bật cười: "Chính là con bé, năm đó cứ túm chặt lấy ống tay áo Thanh nhi nhà ta, khóc lem nhem như một con mèo nhỏ." "Nay cũng đã đến t.u.ổ.i gả chồng rồi, chẳng biết có còn thích khóc nhè nữa hay không."

Bìa truyện Chồn Vàng Làm Phụ Mẫu Ta
Chồn Vàng Làm Phụ Mẫu Ta

Kiều Nguyệt · 7 chương

Năm lên năm t.u.ổ.i, có một con chồn vàng đến tìm ta *“thảo phong”: "Đứa nhỏ kia, ngươi nhìn xem ta giống người hay giống thần?" Miệng ta còn lanh hơn cả não: “Ta thấy ngươi giống hệt phụ mẫu ruột thịt của ta, vừa lắm tiền nhiều của lại cho ta ăn tiêu cả đời, chỉ đối tốt với ta, không đ.á.n.h không mắng ta, và chỉ sinh ra duy nhất một đứa con là ta vậy." Hai mắt chồn vàng sững sờ, đờ đẫn cả ra. Giây lát sau, thân thể nó xẻ làm đôi, một nửa hóa thành dáng vẻ phụ thân ta, một nửa hóa thành dáng vẻ mẫu thân ta. (*Thảo phong: Theo truyền thuyết, các loài động vật như chồn, hồ ly, rắn... khi tu luyện đến một thời điểm quan trọng sẽ phải đi tìm con người để xin một lời công nhận (vì con người được xem là bậc sinh linh cao nhất). Chúng thường chặn đường và hỏi: “Ngươi nhìn ta giống người hay giống thần?" + Nếu trả lời "Giống người": Con vật sẽ đắc đạo, chính thức tu luyện thành hình người. + Nếu trả lời "Giống thần/tiên": Con vật sẽ được thăng cấp tu vi, đắc đạo thành tiên. + Nếu chê bai, nói chúng giống súc sinh hoặc bỏ chạy: Bao nhiêu năm tu luyện của con vật sẽ tan thành mây khói, thậm chí chúng sẽ sinh lòng oán hận và trả thù người đó.)

Bìa truyện Dung Dữ
Dung Dữ

Phi Ý Sở Tư · 8 chương

Ta cùng Tạ Vân Diệp thành thân được một năm, hắn ở biên ải gặp nạn, được một thầy thuốc nữ đi ngang qua cứu mạng. Để báo ơn cứu mạng, hắn đặc biệt đưa nàng về phủ, nhận làm nghĩa muội. Cố Thanh Hàn từ đó cả đời không đi lấy chồng, bốc thuốc cứu người, rất được dân chúng yêu mến. Sau này Tạ Vân Diệp trúng đ.ộ.c, nàng ngày đêm nếm thuốc, cuối cùng vì tích tụ đ.ộ.c tố mà bỏ mạng. Còn ta làm Lão phu nhân Hầu phủ trọn năm mươi năm. Con trai sợ ta đau lòng, chưa từng để ta bước vào từ đường. Cho đến tận trước lúc lâm chung, ta muốn thắp cho Tạ Vân Diệp một nén nhang, mới nhận ra trong từ đường có thêm một tấm bài vị, trên đó rành rành dòng chữ —— Thê tử của Tạ Vân Diệp, Cố Thanh Hàn. Con trai bất đắc dĩ thở dài: “Phụ thân trước lúc lâm chung có dặn dò, sau khi gặp Cố cô cô, phụ thân mới biết người mình thật lòng yêu thương là ai. Đáng tiếc Cố cô cô tính tình mạnh mẽ, không chịu làm thiếp, phụ thân liền hứa cho nàng thân phận chính thê để chôn cất chung." "Mẫu thân, dù sao cũng chỉ là một cái danh phận, c.h.ế.c đi là tay trắng, người cứ nhường cho Cố cô cô đi." Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay lại cái ngày Tạ Vân Diệp dẫn Cố Thanh Hàn về phủ. "Dung Dữ, Thanh Hàn không cha không mẹ, ta muốn nhận nàng làm nghĩa muội, nàng thấy..." Sắc mặt ta bình thản: “Tất cả đều nghe theo Hầu gia sắp xếp."

Bìa truyện Ác Nữ Muốn Hơn Thua, Nhưng Ta Có Mười Vị Ca Ca
Ác Nữ Muốn Hơn Thua, Nhưng Ta Có Mười Vị Ca Ca

Nhân Dâu Tây · 6 chương

Tỷ tỷ ác độc đã mấy kiếp liên tiếp tìm cách đấu đá hơn thua với ta. Kiếp này, ả cướp lấy vận may trời ban của ta, vội vội vàng vàng chui ngay vào bụng Thái tử phi đương triều. "Muội muội, vị trí Hoàng trưởng tôn này, ta xin nhận lấy." "Ngươi cứ đi làm cái bã sắc thuốc cho hắn - tên Chiến thần Vương gia hai chân tàn phế, mang mệnh tuyệt tự kia đi!" Ta cười nhạt. Ả đâu biết rằng, ta làm lụng dưới địa phủ cả trăm năm nay đã tích cóp được một viên "Bách Tử Đan". Ta vừa vung tay lên, viên đan dược ấy lập tức hóa thành mười tia sáng vàng, bay thẳng vào trong bụng của Chiến thần Vương phi. Hì hì, đợi mười vị ca ca mang dòng máu chiến thần này được sinh ra. Có bọn họ che chở, ta làm một kẻ nhàn hạ nhắm mắt hưởng phúc chẳng phải rất tốt sao!

Bìa truyện Mèo Mượn Oai Hùm
Mèo Mượn Oai Hùm

Phản Cốt · 7 chương

Ta là một con mèo yêu, vô tình lọt vào hang hổ, bị hổ mẹ nhận nhầm là con ruột. Ba tháng trước, hổ mẹ đắc ý nhìn ta: “Quả không hổ danh là đứa con xuất sắc nhất của ta, vóc dáng còn to hơn cả các ca ca tỷ tỷ." Ba tháng sau, nhìn ta vẫn chỉ là một cục xù lông bé xíu, hổ mẹ sầu não: “Sao lại không lớn nữa thế này?" Nương à, liệu có khả năng nào, thật ra con vốn không phải là hổ không?