🍉

📚 Truyện Hào môn

Tất cả truyện thuộc thể loại Hào môn.

Tìm thấy 7 truyện

Bìa truyện Trùng Phùng Chân Thiên Kim Sa Cơ, Cả Nhà Hối Hận Phát Điên
Trùng Phùng Chân Thiên Kim Sa Cơ, Cả Nhà Hối Hận Phát Điên

Tửu Ca Thích Ăn Tôm · 10 chương

Ta mang gông xiềng trên người, giữa phố xá gặp lại thanh mai trúc mã cùng huynh trưởng. Hai người thần sắc hoảng hốt, trong mắt đầy vẻ xót xa. "Ngươi phạm tội gì vậy? Chuyện ngày xưa, chỉ cần ngươi chịu xin lỗi với Giao Giao, huynh trưởng nhất định—" "Ngại quá, tội của ta là tru di cửu tộc đó!" Ta hớn hở túm lấy tay áo hai người, nói với quan sai: "Bọn họ chính là cửu tộc của ta đấy! Đại nhân, ngàn vạn lần đừng thả bọn họ nhé!"

Bìa truyện Trân Trọng Ngày Hôm Nay
Trân Trọng Ngày Hôm Nay

Lạp Bút Tiểu Tửu · 8 chương

Ta là chân thiên kim nhu nhược nhất kinh thành. Lưu lạc bên ngoài hơn mười năm, ta lớn lên giữa ổ ăn mày, ăn cơm trăm nhà. Vì sinh tồn, da mặt ta sớm đã dày hơn tường thành, đầu gối còn mềm hơn mì sợi. Trong yến thưởng hoa, mấy tỷ muội của giả thiên kim cố ý bắt nạt ta. Tiểu thư phủ tướng quốc châm chọc: "Quả là kẻ có mắt nhìn nông cạn, chỉ là bánh đậu xanh bình thường, vậy mà ngươi ăn vui vẻ đến thế." Ta ngượng ngùng đáp: "Thứ này còn ngon hơn bã rửa bát nhiều, đa tạ Lâm cô nương đã cho ta ăn món điểm tâm ngọt thế này." Tiểu thư phủ tướng quốc thấy ta nói thật lòng, cũng lúng túng dời mắt đi nơi khác. Đích nữ phủ quốc công nghiêm giọng: "Đang yên đang lành lại giắt dao găm bên hông làm gì! Chẳng lẽ nơi này còn có kẻ muốn hại ngươi chắc?" Ta lúng túng đáp: "Thói quen rồi, khi lưu lạc bên ngoài từng hai lần suýt bị nam nhân làm nhục, có thứ này ta mới yên tâm." Đối phương ngẩn ra, cắn môi không nói nổi lời nào. Bên cạnh, giả thiên kim nhào tới ôm chầm lấy ta, òa khóc: "Xin lỗi! Ta thật sự không biết ngươi ở bên ngoài đã chịu nhiều khổ sở đến vậy!" Nàng mềm mại thơm tho, quấn lấy ta. Ta cũng ôm lại nàng, mỉm cười nói: "Không sao đâu, mọi chuyện đều đã qua rồi."

Bìa truyện Gả Cho Ác Nhân
Gả Cho Ác Nhân

Tứ Niên · 8 chương

Đích tỷ tranh với ta đổi hôn sự. Nàng vốn phải gả cho công tử Tạ gia, người nổi danh kinh thành với tiếng ăn chơi lêu lổng. Ta thay đích tỷ tiếp nhận hôn sự ấy, suốt dọc đường nơm nớp lo sợ, ngồi trên một cỗ kiệu hoa nhỏ tiến vào cửa lớn Tạ gia. Tiểu công tử nhà Tạ, vai rộng eo thon, trên mình khoác phi ngư phục, gương mặt vô cùng lạnh lùng, xuất chúng. Nghe ta rụt rè gọi một tiếng “phu quân”, người chỉ nhíu mày, rồi cùng ta bái đường thành thân. Một năm sau, đích tỷ vào kinh thành thăm ta. Ban đầu còn muốn lên mặt, lấy thân phận đè đầu ta, nhưng vừa trông thấy phu quân của ta… Sắc mặt nàng tức thì trắng bệch: “Ta bảo ngươi gả cho công tử nhà Tạ gia, ai cho ngươi gả Tạ Uyên – cái Diêm Vương sống này chứ?!” Ta sững người, chẳng phải đều họ Tạ sao?

Bìa truyện Nhẹ Nhàng Gieo Vào Lòng Quân
Nhẹ Nhàng Gieo Vào Lòng Quân

Nửa Chén Mực Xanh · 6 chương

Ta và Hoắc Ký Bạch là một cuộc hôn nhân bị ép buộc, do cha mẹ sắp đặt, chưa từng gặp mặt nhau chứ đừng nói đến chuyện trò. Hắn có nốt chu sa nơi tâm khảm của mình, còn ta cũng có minh nguyệt nơi song cửa. Ngày ta chấp nhận hôn sự, nha hoàn Tiểu Đào thay ta chải đầu, trong gương đồng phản chiếu khuôn mặt nàng đầy do dự, như muốn nói lại thôi. "Tiểu thư, người... thực sự không chờ Cố công tử nữa sao?" Cố Trúc Chi là nét bút thanh khiết nhất trong tấm lòng thiếu nữ của ta, cốt cách thanh cao, chẳng nhiễm bụi trần. Ta đã đợi hắn ba năm, từng có lúc tấm lòng chờ đợi ấy như tóc xanh chuyển bạc, cuối cùng chỉ nhận về một quãng bặt vô âm tín. Hoắc gia và nhà ta là thế giao, đều là dòng dõi văn thần thanh liêm, gia phong nghiêm cẩn. Chỉ có điều, Hoắc Ký Bạch lại giấu kín cả tộc, vứt bút tòng quân. Năm năm nơi chiến trường máu lửa, hắn giành được phong hào Phiêu Kỵ tướng quân do Hoàng thượng thân phong. Nghe nói hắn nhập ngũ là vì một vị nữ tướng kiệt xuất. Chẳng rõ vì sao, vị nữ tướng ấy sau này lại đính hôn với người khác.

Bìa truyện Phú Dục Sinh Hoa
Phú Dục Sinh Hoa

Ngọa Thụy Tinh Cầu · 8 chương

Phu quân ta c.h.ế.c trận nơi sa trường, đưa về kinh thành ngoài hài cốt ra, còn có một nữ y đang mang thai cốt nhục của hắn. Nữ y khóc mãi không thôi, quỳ trước mặt ta, nói chẳng cầu gì khác, chỉ mong sinh hạ được đứa con hậu tự của người. Ta gỡ tay nàng ra, mỉm cười nói: "Ai biết được đó có phải là huyết mạch của tướng quân không?" Nụ cười của ta không dành cho nàng, mà lại hướng về bóng dáng mờ ảo phía sau. Đó chính là linh hồn của Quách Quân.

Bìa truyện Một Lời Hứa Gả Về U Châu
Một Lời Hứa Gả Về U Châu

Tổ Long Thích Ăn Canh Cua Nấm Tùng Nhung · 8 chương

Ta vốn sinh tính chất phác, ngu dốt, không được cha mẹ yêu thương. Trước lúc lâm chung, tổ mẫu lo lắng ta cả đời không nơi nương tựa, nên đã gả ta cho trưởng tôn nhà họ Lư. Nào ngờ, nhà họ Lư lại vướng vào tranh chấp đoạt ngôi, bị giáng chức tới U Châu. Giờ ngày thành thân đã cận kề, trước mắt ta chỉ còn hai con đường: Hoặc là giữ trọn lời hứa, xuất giá về nhà họ Lư, từ đó xa cách người thân, mỗi người một phương trời; Hoặc là bội ước, phụ nghĩa, mang trên vai nỗi áy náy cả một đời.