🍉

💞 Truyện Ngôn tình

Tất cả truyện thuộc thể loại Ngôn tình.

Tìm thấy 510 truyện

Bìa truyện Nhặt Được Nhiếp Chính Vương Trong Ngục
Nhặt Được Nhiếp Chính Vương Trong Ngục

Khinh Chu Sơn · 9 chương

Ta tên là Thời Ương, vốn là cô nhi, ở quê cặm cụi làm ruộng hơn mười năm trời. Tưởng đâu ngày tháng khổ cực sắp qua, chẳng ngờ một đám người lại cầm thánh chỉ xông vào nhà ta. Trên thánh chỉ ghi rõ, ta phải bị tru di cửu tộc. Ta run rẩy tiếp lấy thánh chỉ, vừa trông thấy cái tên Nhiếp chính vương khiến thiên hạ ai nấy đều kinh sợ, liền ngửa mặt lên trời ai oán. “Chư vị có phải nhận nhầm người rồi không? Ta nào có quen biết nhân vật này!” Người truyền chỉ nghiêm nghị đáp: “Không nhầm đâu. Ngươi chính là muội muội của biểu cô phụ của nữ nhi mà tiền thê của biểu đệ của cữu công bên ngoại Thái gia của hắn mang theo.” Ta: “……”

Bìa truyện Ba Ngày Sau Khi Ta Chết, Phu Quân Liền Kết Hôn Với Kế Muội Của Ta
Ba Ngày Sau Khi Ta Chết, Phu Quân Liền Kết Hôn Với Kế Muội Của Ta

zhihu · 9 chương

Vào ngày thứ ba sau khi ta nhắm mắt quy thiên, Phu quân khải hoàn trở về, cưới lấy muội muội của ta. Mười dặm hồng trang, kinh thành rúng động, người người ngưỡng mộ. Phụ thân ta dâng sớ lên Thánh Thượng, khẩn cầu sắc phong phu quân ta làm Thượng tướng quân, danh chấn bốn phương. Chỉ tiếc thay — chẳng một ai nhớ đến, dưới ba tấc đất lạnh lẽo, vẫn còn vùi thân một bộ hài cốt khô quắt— là ta. Khi muội muội ta rạng rỡ vui mừng, tưởng rằng từ nay có thể an yên làm tân nương nơi phòng loan phủ gấm, Nào hay, nơi nàng bước chân vào… lại là địa lao giá lạnh của phu quân. Đêm tân hôn, Cố Mân siết lấy cổ nàng ta, ấn nàng ta lên giá hình, đôi mắt đỏ ngầu như lệ máu: — “Là ngươi tự khai, hay để ta thi hình bức cung? Các ngươi đã hại chết phu nhân của ta như thế nào?”

Bìa truyện Vương Gia Giả Ốm, Ta Giả Liệt
Vương Gia Giả Ốm, Ta Giả Liệt

Thành Phố Hươu · 5 chương

Phụ thân ta vì để trốn việc, ba ngày ốm nhẹ, năm ngày bệnh nặng. Nào là đau đầu, đau chân, đau lưng, đến lúc thực sự không nghĩ ra được bệnh gì nữa, thì nói trong lòng vô cớ thấy quạnh hiu. Còn ta thì trò lại giỏi hơn thầy. Để trốn tránh việc xem mắt, ta đã nằm liệt giường suốt ba tháng nay. Hoàng thượng nghe chuyện thì thẳng thừng khen đúng là trời sinh một cặp, liền ban hôn ta cho Tĩnh vương – kẻ cũng ốm đau liệt giường từ lâu – để xung hỉ. Đêm tân hôn, hai con ma ốm nằm trên giường, không ai chịu nhúc nhích trước. Nửa đêm, từ ngoài cửa sổ bỗng có một tên thích khách lao vào. Ta bật người thoắt lộn nhào xuống giường, Tĩnh vương cũng đồng thời rút kiếm, ghim chặt tên thích khách lên tường. Bốn mắt nhìn nhau. Tĩnh vương nhìn ta, hắn cất tiếng hỏi: “Vương phi không phải đã liệt rồi sao?" Ta hỏi ngược lại: “Vương gia không phải sắp c.h.ế.c rồi sao?"

Bìa truyện Lâm Sương Thất Ta - Một Đời Oai Phong Lẫm Liệt
Lâm Sương Thất Ta - Một Đời Oai Phong Lẫm Liệt

zhihu · 10 chương

Sau khi Vương gia tử trận nơi biên ải, Thái hậu hạ chỉ đuổi hết đám thiếp thất chúng ta về điền trang thủ tiết. Ba vị thiếp khác đều có đường lui, vội thu dọn hành trang rồi cao chạy xa bay. Chỉ còn ta cùng Thế tử mới mười tuổi, túc trực bên giường bệnh của Vương phi, hai hàng lệ tuôn rơi. Thế tử mắt sưng đỏ, hỏi ta: “Tiểu Thất, sau này chúng ta biết làm sao đây?” Ta chau mày ủ rũ, đáp: “Còn làm sao được nữa… ta đành quay lại nghề cũ thôi.” Nếu Vương gia mà biết ta dắt đứa nhi tử duy nhất của người đi hành nghề đạo chích… ắt sẽ đội mồ sống dậy, vung đao chém ta mất!

Bìa truyện Thiên Mệnh Định Ta, Không Phải Ngươi
Thiên Mệnh Định Ta, Không Phải Ngươi

zhihu · 10 chương

Công chúa là kẻ xuyên thư, lại si mê cuồng loạn một đôi CP trong sách ... chính là ta và Tần Lập Chu. Ta quanh năm khoác giáp nơi sa trường, vậy mà công chúa lại truyền ta nhập cung, cưỡng ép ta nuôi tóc dài, mặc váy lụa: “Bất kể ngươi lập bao nhiêu đại công, chỉ có dịu dàng, mỹ lệ đứng cạnh Tần Lập Chu mới gọi là xứng đôi!” Ta được phong làm nhị phẩm hầu tước, nàng lại khuyên ta kháng chỉ: “Chém chém giết giết thật quá tàn khốc. Chi bằng ngươi an tâm hồi phủ thành thân cùng Tần Lập Chu, ba năm sinh đôi, cho hắn một chốn hậu phương yên ổn!” Đến kỳ săn bắn tỷ thí, nàng ngấm ngầm giở trò với chiến mã của ta, khiến ta ngã ngựa trọng thương, miệng vẫn dõng dạc nói: “Phu quân ngươi không giỏi cưỡi ngựa, ngươi nên nhường hắn một chút. Ngươi quá mạnh, sẽ khiến Tần Lập Chu mất thể diện.” Thế rồi giặc tràn biên giới, nàng lại cắt đứt viện binh của ta. Cuối cùng, ta tử trận nơi quân địch mai phục. Tần Lập Chu đến muộn, ôm lấy thi thể ta mà khóc đến đứt ruột đứt gan, còn công chúa thì đứng bên cạnh xướng lên thỏa mãn: “Cặp đôi ta ship cuối cùng cũng thành kết cục BE rồi! Nàng tuy mất đi sinh mạng, nhưng sẽ mãi mãi sống trong tim người yêu nàng! Thật là một mối tình bi hùng vạn cổ khó tìm!” Lần nữa mở mắt, ta đã trọng sinh trở về cái ngày công chúa bắt đầu "cải tạo” ta…

Bìa truyện Ném Nhầm Tú Cầu
Ném Nhầm Tú Cầu

Mười Bảy Dặm Gió Đông · 7 chương

Ngày ta ném tú cầu, Thánh thượng từng hạ chỉ: Dù có ném trúng thần tiên, người đó cũng phải cưới ta. Nha hoàn vội vã chạy tới, giọng hốt hoảng: "Quận chúa… trong đám người tranh tú cầu, không có Hoa công tử." Tú cầu trong tay ta như bỏng rát, quả nhiên Hoa Dịch đã lừa ta. Đêm qua, ta phái ám vệ của vương phủ đi bức hỏi hắn có tới hay không, hắn đã đáp ứng sẽ đến tranh cầu. Nha hoàn vừa khóc vừa nói: "Hoa công tử còn chạy khỏi kinh thành trong đêm… mang theo Thẩm tiểu thư." "……"

Bìa truyện Thiên Mệnh Không Nên Như Vậy
Thiên Mệnh Không Nên Như Vậy

Nát Ngư Xung Thụ · 6 chương

Thái hậu băng hà, trong triều tất cả quan viên đều phải chọn một nữ nhi vào cung tuẫn táng. Ta rút thăm thua trưởng tỷ, vốn nên cùng bị chôn sống dưới hoàng lăng. Nào ngờ đến ngày hạ táng, Hoàng đế vừa gặp đã động tâm, lập tức phong ta làm phi. Phu quân của trưởng tỷ lại sớm tử trận nơi sa trường. Nàng chịu không nổi cảnh phòng khuê cô quạnh, tư thông cùng thị vệ, theo luật phải bị trầm sông. Ta đến nơi cầu xin cho nàng, lại bị nàng kéo xuống nước. Mở mắt lần nữa, chỉ thấy trưởng tỷ quỳ thẳng tắp, lời lẽ kiên quyết: "Con nguyện vì Thái hậu mà tuẫn táng!"

Bìa truyện Ếch Không Dầm Mưa
Ếch Không Dầm Mưa

Lâm Gian Sí · 13 chương

Trúc mã đỗ thám hoa, quay lưng liền đem ta tặng cho người khác. Hắn nói đã tìm cho ta một công việc tốt, gia chủ là Trâu phủ ở phía bắc thành. Ta tin là thật, đeo tay nải ra khỏi thành. Lúc trời sẩm tối, một cỗ kiệu đỏ chặn ngang đường, một bà tử vội vàng hỏi: “Cô nương có phải muốn đến Trâu gia không?" Ta gật đầu. Bà tử ấy liền kéo tuột ta lại: “Sao ngay cả một bộ y phục tươi tắn cũng không thay thế này? Sắp lỡ mất giờ lành rồi! Mau lên kiệu!" Trong lòng ta thắc mắc, quả không hổ là nhà cao cửa rộng, đi làm công mà cũng phải kén ngày chọn giờ. Kiệu dừng lại, rèm cửa vừa xốc lên, khắp sảnh đường đã thắp đầy nến đỏ, chữ hỷ dán ngay trước mắt. Ta sững sờ ngây người. Không phải là đi làm người hầu sao? Sao lại biến thành tân nương tử rồi?

Bìa truyện Sau Khi Em Gái Kế Mạo Danh Tôi Gặp Gỡ Bạn Trai Trên Mạng
Sau Khi Em Gái Kế Mạo Danh Tôi Gặp Gỡ Bạn Trai Trên Mạng

Chụp Một Cái · 7 chương

Sau khi quyết định kết hôn thương mại, tôi nhắn lời chia tay với người bạn trai quen qua mạng, rồi làm luôn một lèo chặn và xóa sạch mọi liên lạc. Thế nhưng, thái độ của đối tượng kết hôn lại vô cùng tồi tệ. "Cô bỏ ý định đó đi, tôi sẽ không cưới cô đâu. Tôi đã có người mình thích rồi." Người trong lòng mà anh ta nhắc tới, vậy mà lại là em gái kế của tôi. Đúng là cái đồ không có mắt nhìn. Tôi lập tức "quay xe" đổi sang một đối tượng kết hôn khác và tiến tới hôn nhân vô cùng suôn sẻ. Chồng tôi rất chu đáo, quả là một người cộng tác tuyệt vời. Nhờ có sự phối hợp của anh ấy, tôi đã củng cố vững chắc vị trí của mình trong công ty. Cho đến một ngày, đối tượng kết hôn hụt kia tìm đến tận cửa, hốc mắt đỏ hoe nói: “Thư Nghi, anh nhận nhầm người rồi."

Bìa truyện Mài Dũa Ngọc
Mài Dũa Ngọc

Vu Sơn Dao · 10 chương

Bùi Lăng An lại nói muốn từ hôn với ta. Lần này là vì ta không chịu đem cây trâm vàng thắng được ở thi hội tặng cho đường muội. "Thẩm gia sa sút, bất luận ta muốn cưới nữ nhi nào, Thẩm Đồng Chi cũng không dám nói một chữ không." Hắn chống cằm, cười như không cười nhìn ta: “Từ hôn, hay là đem trâm tặng cho Ngọc Trì, Thẩm Ngọc Tố, ngươi tự mình chọn đi." Tất cả mọi người đều đang chờ ta cúi đầu. Giống như vô số lần trước kia. Nhưng lần này, ta chỉ nắm chặt cây trâm vàng, khẽ nói: "Vậy thì từ hôn đi."