
Cố Nghiên Nhất · 6 chương
Trên đường chạy nạn, cả nhà đại tẩu định vứt bỏ đứa con gái vừa đầy tháng vào bụi cỏ ven đường. Khuôn mặt nhỏ xíu của đứa bé lạnh cóng đến tím tái, tiếng khóc yếu ớt hệt như tiếng mèo kêu. Ta xót xa không đành lòng bèn bước tới cản lại: “Nếu các người đã không cần, đứa bé này cứ để ta nhận. Dù có phải c.h.ế.c đói, ta cũng sẽ nuôi sống con bé!" Đại tẩu cười khẩy một tiếng, vội vàng cắt đứt quan hệ, chia nhà ra ở riêng với ta. Ta ôm đứa bé đang khóc ngặt nghẽo cất bước về phương nam. Ngày tháng trôi qua vô vàn gian nan. Ngay lúc hai cô cháu ta đói lả ngất đi trong một ngôi miếu hoang, tưởng chừng không thể nào gắng gượng thêm được nữa... Ta chợt nhìn thấy một bầy chim chóc ngậm màn thầu bay về phía hai người. Màn thầu vậy mà vẫn còn nóng hổi, thơm phức. Mấy con chim bay đầu đàn ríu rít trò chuyện với nhau, thế mà ta lại nghe hiểu được chúng nói gì: 【A a, bé con này chính là Cẩm Lý tiên tử trên thiên đình chuyển thế đó nha!】 *Cẩm Lý: Cá chép gấm may mắn. 【Chúng ta chỉ cần giúp ngài ấy vượt qua kiếp nạn lần này, ngài ấy sẽ nhớ kỹ ân huệ của tụi mình, phù hộ cho chúng ta tu thành chính quả!】 Có mấy con chim nhỏ khác chíp chíp thắc mắc: 【Nếu đã là Cẩm Lý tiên tử, cớ sao ngài ấy không phù hộ cho cô cô của mình được phú quý bình an?】 Ta nghe vậy trong bụng cũng thấy tò mò. Nào ngờ ngay lúc đó, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, một cỗ xe ngựa hoa lệ lao thẳng vào trong miếu. Bầy chim lại kêu chiêm chiếp: 【Cẩm Lý tiên tử mới hóa kiếp làm phàm nhân, pháp lực vẫn chưa dung hợp hết với cơ thể nhỏ bé này.】 【Nhưng bây giờ ngài ấy sắp phát huy sức mạnh rồi, trước tiên cứ ban cho người cô cô lương thiện của ngài ấy một tên tiểu vương gia hữu dụng để làm nô bộc sai vặt đã.】

