🍉

📚 Truyện OE

Tất cả truyện thuộc thể loại OE.

Tìm thấy 3 truyện

Bìa truyện Trên Đường Chạy Nạn, Cháu Gái Cẩm Lý Mang Phúc Khí Ngập Trời
Trên Đường Chạy Nạn, Cháu Gái Cẩm Lý Mang Phúc Khí Ngập Trời

Cố Nghiên Nhất · 6 chương

Trên đường chạy nạn, cả nhà đại tẩu định vứt bỏ đứa con gái vừa đầy tháng vào bụi cỏ ven đường. Khuôn mặt nhỏ xíu của đứa bé lạnh cóng đến tím tái, tiếng khóc yếu ớt hệt như tiếng mèo kêu. Ta xót xa không đành lòng bèn bước tới cản lại: “Nếu các người đã không cần, đứa bé này cứ để ta nhận. Dù có phải c.h.ế.c đói, ta cũng sẽ nuôi sống con bé!" Đại tẩu cười khẩy một tiếng, vội vàng cắt đứt quan hệ, chia nhà ra ở riêng với ta. Ta ôm đứa bé đang khóc ngặt nghẽo cất bước về phương nam. Ngày tháng trôi qua vô vàn gian nan. Ngay lúc hai cô cháu ta đói lả ngất đi trong một ngôi miếu hoang, tưởng chừng không thể nào gắng gượng thêm được nữa... Ta chợt nhìn thấy một bầy chim chóc ngậm màn thầu bay về phía hai người. Màn thầu vậy mà vẫn còn nóng hổi, thơm phức. Mấy con chim bay đầu đàn ríu rít trò chuyện với nhau, thế mà ta lại nghe hiểu được chúng nói gì: 【A a, bé con này chính là Cẩm Lý tiên tử trên thiên đình chuyển thế đó nha!】 *Cẩm Lý: Cá chép gấm may mắn. 【Chúng ta chỉ cần giúp ngài ấy vượt qua kiếp nạn lần này, ngài ấy sẽ nhớ kỹ ân huệ của tụi mình, phù hộ cho chúng ta tu thành chính quả!】 Có mấy con chim nhỏ khác chíp chíp thắc mắc: 【Nếu đã là Cẩm Lý tiên tử, cớ sao ngài ấy không phù hộ cho cô cô của mình được phú quý bình an?】 Ta nghe vậy trong bụng cũng thấy tò mò. Nào ngờ ngay lúc đó, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, một cỗ xe ngựa hoa lệ lao thẳng vào trong miếu. Bầy chim lại kêu chiêm chiếp: 【Cẩm Lý tiên tử mới hóa kiếp làm phàm nhân, pháp lực vẫn chưa dung hợp hết với cơ thể nhỏ bé này.】 【Nhưng bây giờ ngài ấy sắp phát huy sức mạnh rồi, trước tiên cứ ban cho người cô cô lương thiện của ngài ấy một tên tiểu vương gia hữu dụng để làm nô bộc sai vặt đã.】

Bìa truyện Chăn Gấm Lạnh
Chăn Gấm Lạnh

Chân Ngã Là Một Củ Khoai Tây Nhỏ · 10 chương

Thế nhân đều hâm mộ ta, mười lăm tuổi liền gả cho thiếu niên anh tuấn tuyệt sắc, là thiên tử của Đại Sở, tên Lý Thừa Dục. Không ai biết hắn lại chẳng hề để mắt đến ta, cũng chưa từng chạm vào ta. Thái hậu ẩn ý nhắc nhở hắn lật thẻ bài của ta. “Chiêu Hoa một mình, đêm lạnh chăn đơn, ngươi nên thương tiếc nàng.” Hắn trêu giỡn mà nói: “Sợ lạnh? Ban cho nàng mười tấm gấm bông.” Khi cung nhân truyền chỉ, cố nhịn cười đến khổ sở, thắt lưng cong như con tôm. Chiêu Hoa cung chẳng bao lâu liền chất đầy gấm bông, trở thành trò cười của toàn hậu cung. Ngày sinh thần mười tám tuổi của ta, Thái hậu lại thúc giục hắn. “Thành hôn ba năm, chưa từng có hậu duệ, ấy là đại bất hiếu!” Hắn bố thí mà nói: “Chẳng phải muốn một hoàng tự sao? Trẫm cho nàng là được.” Khi thái giám đến truyền chỉ thị tẩm, ta đang bảo Chưởng sự ma ma đem số gấm bông ấy lật ra phơi nắng, trải đầy khắp viện. Ta mỉm cười từ chối: “Công công cũng nhìn thấy rồi, Chiêu Hoa cung này thật sự chẳng có chỗ nào trống để nghênh thánh giá.” “Vậy nương nương mau chóng phơi xong đi, lão nô chờ ở đây.” Ta bình thản đáp: “Vật được ngự ban phải cẩn trọng. Phơi xong? Sợ rằng phải ba ngày.” Ba ngày sau, ta đến Đại Sở vừa tròn ba năm. Theo như ước định ban đầu với phụ hoàng, ta có thể hồi Nam Chiêu rồi.

Bìa truyện Trường An Như Mộng
Trường An Như Mộng

Minh Nguyệt Thiều Thiều · 7 chương

Đời trước, ta gả cho Vệ Tranh, khắp kinh thành đều nói ta cùng đại công tử nhà họ Vệ, quả thực là trời đất tác thành, một đôi bích nhân khó ai sánh nổi. Ta cùng Vệ Tranh bàn luận chuyện quốc gia đại sự, mong bốn bể yên bình. Chúng ta thường kẻ Nam người Bắc, hiếm khi tương phùng, chẳng nói đến tình cảm vụn vặt, trong lòng chỉ giữ đại nghĩa. Khi chàng lên phương Bắc trấn thủ biên cương, ta liền dựng quán cháo cứu tế ở vùng ngoại thành kinh đô. Chàng ở thư phòng phê duyệt công văn, ta lại ngồi một bên ghi chú cổ tịch. Chàng bận việc công nghỉ lại nha môn, ta liền tận tâm gửi thư: [Trong nhà mọi sự đều ổn, chàng chớ bận lòng.] Chàng bảo ta không giống tiểu nữ nhi dịu dàng, chỉ biết mộng mơ gió trăng, rảnh rỗi lại đòi đếm lông mi nọ kia. Chàng khen ta trầm tĩnh ổn trọng, hiểu chuyện rộng lượng. Nào biết, thân là công chúa hoàng thất, ta vốn là người kiều diễm yêu kiều nhất. Chỉ vì theo đuổi chàng, ta mới dốc hết sức mình, đến mức thở chẳng ra hơi. Cho tới ngày ấy, khi ta cùng người khác tranh luận, Vệ Tranh chỉ lạnh lùng đứng nhìn một bên, đến lúc về phủ, giữa chốn không người, chàng mới nhàn nhạt nói: "Chuyện này, thực ra là người kia có lý hơn một chút." Đến khi ấy ta mới giật mình nhận ra, hình như chàng chưa từng đứng về phía ta bao giờ.