🍉

Chương 11

Áo Gấm Bọc Đao · Gió Bão Thổi Rơi Chim Nhạn

‹ Chương trướcChương sau ›

Bà ta ngẩng đầu lên, khóe môi cong lên.

Ta chấn động nhìn khuôn mặt vặn vẹo lại tràn ngập khoái ý này.

Ta cứ tưởng Chu thị dù có vùng vẫy trong tuyệt vọng, cũng sẽ chọn cách hạ độc, hoặc là hại c.h.ế.c thứ tử.

Không ngờ bà ta lại dùng cách này.

Mê hồn hương bọn trộm cắp dân gian hay dùng, vài tiền bạc là có thể mua được.

Ha, quả nhiên, con người ta khi bị đẩy vào bước đường cùng, mới có thể bộc phát ra tiềm năng vô hạn.

21

Ngày Thẩm Mặc và Tiền thị đại hôn, trời không chiều lòng người, u ám xám xịt, giống như sắp mưa.

Ta thức dậy rất sớm, lúc ngồi trước gương chải chuốt, A Châu ở bên cạnh cứ muốn nói lại thôi.

"Phu nhân, người thật sự muốn về sao?"

"Tất nhiên là phải về." Ta đối diện với gương đồng kẻ mày, tay rất vững, "Ta là con dâu Thẩm gia, điệt tử thành thân, nào có đạo lý không xuất đầu lộ diện giúp đỡ."

A Châu bĩu môi, không dám khuyên nữa.

Ta đặt bút kẻ mày xuống, nhìn người trong gương.

Da trắng như tuyết, đuôi mày sắc bén, ánh mắt thâm trầm.

Trang sức lộng lẫy, lớp trang điểm hoàn hảo, y phục đoan trang, bờ vai thẳng tắp, cằm hơi hếch lên, không gì không thể hiện ra phong thái của một vị đương gia chủ mẫu.

Mà ba tháng trước, ta mới chỉ là một cô nương bình thường một lòng kỳ vọng cùng phu quân bạc đầu giai lão không chia lìa.

Tháng năm chẳng thể hối thúc con người ta trưởng thành, nhưng những trải nghiệm và bài học đẫm m.á.u, lại có thể khiến con người ta trưởng thành chỉ sau một đêm.

22

Võ An Hầu phủ giăng đèn kết hoa, lụa đỏ treo khắp nơi.

Nhưng đám hạ nhân kia vừa nhìn thấy ta, thần sắc lại khác nhau. Có né tránh, có tò mò, cũng có tiếng thì thầm to nhỏ.

Ta coi như không nhìn thấy, bước thẳng tiến về phía chính sảnh.

Chu thị đã có mặt ở đó.

Bà ta đứng dưới hành lang, sắc mặt vàng vọt, dưới mắt là hai vầng thâm đen, cả người trông như một thân cây khô bị rút cạn nhựa sống.

Nhìn thấy ta đến, bà ta há miệng, muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ gật gật đầu.

Ta mỉm cười tiến đến đón ý:

“Đại tẩu, hôm nay vất vả cho bà rồi."

Bà ta đánh giá lớp trang điểm và y phục của ta, cùng với đám hạ nhân rầm rộ theo sau ta, khóe môi cũng hiện lên một nụ cười hiểu ý không cần nói ra.

"Tiếp theo, đành làm phiền đệ muội rồi."

Sự khách khí xen lẫn vài phần thân thiết, nghiễm nhiên là hình mẫu của một cặp chị em dâu hòa thuận.

Trong sảnh dần dần trở nên náo nhiệt, khách khứa lục tục kéo đến.

Ta đứng bên cạnh Chu thị, đón đưa nghênh tiếp, tươi cười đón khách.

Cũng may năm xưa gia gia dạy dỗ tốt, cái món đón đưa nghênh tiếp này, ta từ nhỏ đã biết.

"Lý phu nhân, ngài đến rồi, mau mời vào trong."

"Vương đại nhân, lâu rồi không gặp, khí sắc của ngài tốt quá."

"Trương thái thái, bộ y phục này của ngài đẹp thật, là lụa mới nhập từ Giang Nam phải không?"

Đi một vòng, sự bối rối trên mặt khách khứa đã vơi đi quá nửa, ngược lại còn có không ít người nắm tay ta khen ngợi:

“Cửu phu nhân hàm dưỡng tốt thật."

Khách khứa vừa hàn huyên với chúng ta, vừa hồ nghi nhìn ta, rồi lại nhìn Chu thị.

Sự tò mò trong mắt căn bản không thể che giấu.

Ta và Chu thị mặt không đổi sắc, mặc cho khách khứa dò xét, từ kinh ngạc đến nghi hoặc, rồi chuyển sang khâm phục.

Tai ta vốn thính, còn nghe được tiếng thì thầm to nhỏ của vài vị khách.

"Vốn dĩ sắp làm mẹ chồng nàng dâu, nay lại biến thành chị em dâu, vậy mà còn có thể hòa thuận chung sống? Thật sự là gặp quỷ rồi."

"Cho nên mới nói, đời người như một vở kịch, hoàn toàn dựa vào kỹ năng diễn xuất. Uổng cho ta và ngươi sống ngần này tuổi đầu, nói về kỹ năng diễn xuất, kém xa người ta."

Không biết Chu thị có nghe thấy không, nhưng thấy trên mặt bà ta luôn nở nụ cười, tâm trạng dường như thực sự không tồi.

Bận rộn đến tận giờ lành, đôi tân nhân đến lúc hành lễ rồi.

Thẩm Mặc mặc bộ hỷ phục màu đỏ rực, đứng giữa đại sảnh.

Nửa tháng không gặp, hắn gầy đi trông thấy. Bộ hỷ phục khoác trên người, thế mà lại có chút lùng bùng.

Trên mặt không có chút biểu cảm nào, đôi mắt như bị phủ một lớp sương mờ, đờ đẫn, nhìn cái gì cũng như cách một lớp màng.

Lúc Tiền thị được dìu vào, hắn thậm chí còn không thèm quay đầu lại.

Bái thiên địa, bái cao đường, phu thê giao bái.

Hắn giống như một con rối giật dây, bị người ta điều khiển thực hiện từng động tác.

Lễ thành, quay người lại.

Hắn bỗng nhìn thấy ta.

Bước chân chợt khựng lại, cả người cứng đờ ở đó.

Đôi mắt xám xịt kia, rốt cuộc cũng có chút gợn sóng.

Bên trong chứa đựng sự chấn động, hoảng hốt, còn có một tia gì đó ta không hiểu được.

Hỷ nương bên cạnh nhẹ nhàng huých hắn một cái, hắn mới hoàn hồn, loạng choạng một bước, suýt nữa ngã nhào.

Ta không nhìn hắn.

Quay sang nói với Chu thị:

“Đại tẩu nếu cơ thể không khỏe, thì đi nghỉ ngơi đi. Phần còn lại giao cho ta."

Lời này là nói cho Chu thị nghe, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Thẩm An.

Ông ta cũng gầy đi rồi.

Chỉ trong vỏn vẹn nửa tháng, giống như già đi chục tuổi.

Gò má nhô cao, hốc mắt trũng sâu, quầng thâm đen xì dưới mắt.

Đứng ở đó, tinh thần rõ ràng là không được tỉnh táo, giống như đang gượng chống đỡ mới không gục ngã.

Tân nhân lễ thành, cả người ông ta chùng xuống, tựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại.

Nghe thấy lời của ta, ông ta đột ngột mở mắt ra, quét ánh nhìn âm trầm về phía này.

Ánh mắt đó lướt qua mặt ta một vòng, lại rơi trên người Thẩm Uyên, sự oán độc trong mắt tưởng chừng như muốn trào ra.

"Không đáng ngại." Ông ta mở miệng, giọng khàn khàn, nhưng vẫn gượng gạo nặn ra một nụ cười, "Hai hôm trước nhiễm phong hàn, nay đã khỏi gần hết rồi."

Ta tỏ vẻ quan tâm.

"Đại ca vẫn nên giữ gìn sức khỏe. Dẫu sao," Ta khựng lại, "Năm tháng không chừa một ai mà."

Khuôn mặt ông ta cứng đờ trong chốc lát.

Đôi mắt đó nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trẻ trung đầy sức sống của Thẩm Uyên, ngọn lửa ghen ghét và sự e dè gần như không thể kìm nén.

Thẩm Uyên lại như không phát giác ra điều gì, vẻ mặt vô cùng chân thành mở lời.

"Đại ca nhiễm phong hàn? Vậy huynh hãy mau đi nghỉ ngơi đi. Khách khứa bên ngoài, để đệ thay huynh nghênh tiếp."

Thẩm An đứng lên.

Ông ta vuốt phẳng lại vạt áo, thẳng lưng, trên mặt giăng lên sự ung dung cần có của một vị thế tử.

"Ý tốt của Cửu đệ, vi huynh xin ghi nhận."

Ông ta bước lên một bước, quay đầu nhìn hắn một cái.

"Đao kiếm mưa sa trên chiến trường còn không làm ta sứt mẻ lấy một sợi tóc, chút phong hàn quèn, thì có xá gì?"

Nói xong, sải bước dài ra ngoài.

Thẩm Uyên nhún nhún vai, thản nhiên bước theo.

Ta đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng ông ta biến mất ở cửa.

Nơi chân trời vang lên một tiếng sấm rền, sắp mưa rồi.

24

Ngày hôm sau, tân nhân nhận người thân.

Sắc mặt Thẩm Mặc tê dại, như một cái xác không hồn.

Tiền thị thần sắc ủ rũ, nhất cử nhất động đều toát ra vẻ tiểu gia tử khí.

Chẳng còn nhìn thấy vẻ đoan trang, nhàn nhã, tự đắc và thanh thoát như trước đây nữa.

Bầu không khí trong toàn bộ đại sảnh tràn ngập sự ngột ngạt không thể tả.

Ta ngồi bên cạnh Thẩm Uyên, nhìn đôi tân nhân trải qua bao sóng gió mới đến được với nhau này, trong lòng vô cùng khoái trá.

Thẩm An không xuất hiện, cũng không biết là ốm thật, hay là không muốn làm cái vẻ bề ngoài này.

Một mình Chu thị ngồi trên ghế tôn vị, mặc cho Tiền thị quỳ trên đất, hai tay dâng chén trà khẽ run rẩy, lúc này mới ngừng khiển trách, nhận lấy chén trà, trực tiếp đặt mạnh xuống bàn, tiện tay quăng cho một chiếc vòng tay.

Lúc kính trà cho chúng ta, ta và Thẩm Uyên đều không làm khó nàng ta.

Chỉ không hẹn mà cùng thưởng cho vài đồng tiền đồng làm quà gặp mặt.

Tiền thị nhận lấy những đồng tiền đồng được đựng trong hà bao, nước mắt lại chực trào nơi khóe mi.

Còn Thẩm Mặc, người nam nhân từng thề thốt sẽ bảo vệ nàng ta chu toàn, từ đầu chí cuối mặt lạnh như tiền, mặc cho Tiền thị bị Chu thị mắng mỏ trước mặt mọi người, bị chúng ta sỉ nhục không tiếng động.

Nhìn những giọt nước mắt cố kìm nén của Tiền thị, ta vẫn chưa thấy đủ đô, bèn nói với Thẩm Mặc:

“Mới ngắn ngủi hai tháng, tân nương tử sao lại tiều tụy đến nhường này? Thẩm Mặc, đây chính là ân nhân cứu mạng mà ngươi luôn miệng đòi báo đáp sao, ngươi lại đối xử với nàng ta như vậy?"

Thân hình Thẩm Mặc run rẩy, đôi môi mấp máy, nhưng không thốt nên lời.

Những giọt nước mắt trực trào trong khóe mi Tiền thị, rốt cuộc không thể kìm nén được nữa, lặng lẽ rơi xuống.

Giọng điệu Chu thị nhạt nhẽo:

“Mặc nhi quả thật có lỗi, lỗi ở chỗ hồ đồ, lỗi ở chỗ ngu xuẩn."

Bà ta nhìn sang Tiền thị, giọng điệu xen lẫn sự hận thù khôn cùng.

"Chẳng qua là tham lam sự phú quý của Võ An Hầu phủ mà thôi. Nếu Mặc nhi chỉ là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, ngươi còn bám lấy nó như vậy không? Nay, ngươi cũng coi như là cầu nhân đắc nhân rồi, Mặc nhi đã cho ngươi vị trí chính thê, ngươi cũng nên biết đủ đi."

Tiền thị cắn chặt môi, nhìn về phía Thẩm Mặc.

Nhưng Thẩm Mặc lại quay mặt đi chỗ khác.

Tiền thị cúi đầu, những giọt nước mắt thi nhau lã chã rơi.

Đám hạ nhân lặng im như tờ nhìn những gì đang diễn ra trước mắt.

Ta nhẹ nhàng chỉnh lại tay áo, cùng Thẩm Uyên rời khỏi đại sảnh.

Bước ra khỏi ngưỡng cửa, ta ngoảnh đầu lại, trao đổi một ánh mắt với Chu thị.

Chưa bước được mấy bước, liền nghe thấy giọng nói của Chu thị:

“Phụ thân con cơ thể không khỏe, Mặc nhi, con cùng Tiền thị qua đó hầu hạ đi."

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.