🍉

Chương 6

Ba Vị Phu Quân · Phi Ý Sở Tư

‹ Chương trướcChương sau ›

12

Sắc mặt Phó Hầu gia tái nhợt:

"Các người... các người muốn làm gì?"

Ta đặt kiếm lên bàn.

"Phó Hầu gia, muốn ta dừng tay cũng được. Ta muốn Phó Tiêu."

"Ngươi nằm mơ!"

Ông ấy nghển cổ quát.

"Ta vất vả lắm mới nuôi lớn được đứa con trai này, sao có thể để ngươi làm nhục nó!"

"Ta chẳng lẽ không xinh đẹp sao?"

"Xinh đẹp cũng không được!"

Cha ta ở bên nháy mắt, dùng khẩu hình hỏi ta: "Diễn tuồng gì vậy?"

Ta mỉm cười:

"Được thôi, ta có thể không cần Phó Tiêu. Nhưng hắn đã nói rồi, hắn nguyện ý gả cho ta."

"Hầu gia cũng biết, ý chỉ Hoàng thượng vàng son, chỉ cần Phó Tiêu đồng ý, sẽ lập tức được ban hôn."

Phó Hầu gia kinh hoàng, trừng mắt nhìn con trai:

"Con đồng ý sao?! Con biết tính tình nó thế nào không? Vào ổ gà còn khuấy tung trứng thành nước, tiểu ma vương có tiếng đấy!"

Phó Tiêu cúi đầu, giọng kiên quyết:

"Cha, con thật lòng thích Thanh Hoan."

"Con, con muốn tuyệt hậu họ Phó sao?!"

Phó Hầu gia ôm ngực dậm chân.

"Ngày nào đó nó mà có chặt cha con ta rồi, cũng chẳng có chỗ kêu oan đâu!"

Ta thành thật:

"Hầu gia nói quá rồi, ta nào dám g.i.ế.c người? Quá lắm thì... đánh cho què rồi để ở nhà dưỡng lão thôi."

Ông ấy run cầm cập:

"Ngươi muốn gì mới chịu tha cho con ta?"

"Cái gì cũng đồng ý?"

Ông ta điên cuồng gật đầu.

"Vậy thì..."

Ta chậm rãi nói:

"Cho phép hắn từ quan."

Phó Hầu gia sững sờ, rồi lập tức hiểu ra.

"...Các ngươi hợp mưu gạt ta à?!"

"Không tính là gạt," ta mỉm cười, "hai con đường, hoặc ta xin Hoàng thượng ban hôn, hoặc... ngài cho hắn từ quan nhập quân doanh."

Cha ta lúc này mới tỉnh ngộ:

"Thanh Hoan, sao nhất quyết bắt Phó Tiêu từ quan?"

Phó Hầu gia giận dữ thở hổn hển.

"Thẩm Đại Chùy! Ông không biết thật à? Con gái ông dụ dỗ con ta, định lôi nó ra chiến trường chịu c.h.ế.c!"

"Ta không đồng ý! C.h.ế.c cũng không đồng ý!"

"Sao lại nhất quyết ngăn cản hắn?"

Ta nhìn chằm chằm Phó Hầu gia:

"Phó Tiêu vốn có tài làm tướng, ngài không nhận ra sao? Ngài ép hắn bao nhiêu năm nay, cả tính tình cũng mài mòn hết rồi. Ngài thật lòng nghĩ hắn vui vẻ sao?"

Ở trong quân, ta từng thấy mấy bản trận đồ, tinh diệu vô cùng.

Hỏi ra mới biết đều do Phó Tiêu vẽ.

Tài hoa như thế, sao lại chôn vùi giữa kinh thành chật hẹp này?

Vai Phó Hầu gia chùng xuống, giọng bỗng khàn hẳn:

"Ta... ta biết rõ lắm."

"Hắn mấy lần muốn trốn tới biên ải, lần nào cũng bị ta đánh cho nằm liệt trên giường... Ta sợ lắm."

Ông ấy lau mặt:

"Ca ca nó năm xưa cũng như nó, nhiệt huyết ra Bắc Cương, kết cục chẳng vẹn xác trở về."

"Nương nó nghe tin dữ, một trận bệnh chẳng dậy nổi, sinh xong hắn, nắm tay ta chỉ dặn một câu: nuôi nó lớn, để nó được sống vui vẻ, rồi trút hơi thở cuối cùng."

"Ta chỉ còn lại mỗi đứa con này... Ta chỉ mong nó bình an, ta sai rồi sao?"

Ta lặng người đứng đó.

Phó Tiêu quỳ sụp xuống, vành mắt hoe đỏ.

"Cha, con không giống ca ca... con... con sẽ không đi nữa."

Nói dứt câu, cả người hắn như mất hết sinh khí, lưng cũng gập dần xuống.

Ngực ta nhói lên từng đợt.

Cha ta cũng chỉ biết thở dài.

Phó Hầu gia nước mắt ròng ròng:

"Lúc nhỏ nó trèo tường sang học võ với ngươi, ta nào không biết? Thần tượng nó kính phục nhất chính là Thẩm Đại Chùy nhà ngươi... Nhưng ta chỉ còn mỗi một đứa con này."

Ta cúi xuống đỡ Phó Tiêu dậy, hướng về phía Phó Hầu gia.

"Hầu gia, ngài muốn một đứa con cả đời sống như cái bóng sao? Ngài nhìn lại đi, bao năm qua, hắn có lúc nào thật sự cười nổi chưa?"

Ta rút từ ngực ra cuộn trận đồ, mở ra.

"Đều là hắn vẽ cả đấy. Đến cả Hoàng thượng xem xong cũng phải khen là kinh tài tuyệt diễm. Ngài thật sự muốn tự tay bẻ gãy đôi cánh của hắn sao?"

Ta quỳ xuống, chắp tay hướng lên trời:

"Trời cao chứng giám, Thẩm Thanh Hoan ta lập thề ở đây. Nếu Phó Tiêu nhập quân doanh, ta nhất định dùng mạng bảo hộ. Nếu hắn có chuyện gì, ta tuyệt không sống một mình."

Trong sảnh lặng ngắt như tờ.

Phó Hầu gia cuối cùng cũng khép mắt lại, nước mắt chưa khô.

"...Là cha có lỗi với con, Tiêu nhi."

"Lúc mẫu thân con đi, rõ ràng dặn ta... phải để con sống vui vẻ."

Ông ấy đặt tay lên vai Phó Tiêu, quay sang cha ta.

"Thẩm huynh... giao nó cho huynh vậy. Để nó luyện ở trường võ nhà huynh, khi nào huynh thấy đủ lông đủ cánh... thì cho nó ra chiến trường."

Phó Tiêu bất ngờ ngẩng đầu, trong mắt sáng rực lên.

......

13

Phó Tiêu theo ca ca ta tới trường võ luyện tập, cuối cùng ta cũng thở phào.

Lúc này mới nhớ còn một tam phòng chưa lo liệu xong.

Chưa kịp đi đâu, Hứa Bất Cửu đã tự mình đến.

Hắn mang theo cành gai bước vào tiền sảnh, chẳng nói chẳng rằng quỳ ngay xuống.

"Thanh Hoan, ta tới chịu tội. Trong quân doanh từng ăn chung ngủ chung với ngươi, là ta sơ suất, làm hỏng danh tiết của ngươi... Hôm nay đặc biệt tới cầu thân."

Ta giật mình, chưa kịp bịt miệng hắn.

Cả nhà đều hít sâu một hơi lạnh.

Đúng lúc ấy, phía sau cửa vang lên một giọng nói lạnh lẽo.

"Ngươi với hắn... ăn cùng ngủ cùng?"

Tề Nam Độ mặc thường phục đen, chẳng biết tới từ lúc nào, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía này.

...

Chẳng phải hắn bận sao?

Sao lại tới đây?!

Ta vội tiến tới xoa dịu:

"Ta cũng từng ăn chung ngủ chung với ngài mà? Còn từng tắm cho ngài nữa đấy."

Lại thêm mấy lượt hít khí đều đều vang lên.

Tề Nam Độ quét ánh mắt qua Hứa Bất Cửu, rồi lại dừng ở mặt ta.

"Thời gian qua, ngươi dỗ hết người này tới người khác... thật là bận rộn nhỉ."

Ta cười gượng:

"Chứ sao, sau này các ngươi nhớ đừng cãi nhau, ta không dỗ nổi đâu."

Hắn chăm chú nhìn ta, sắc mặt từng chút một sa sầm:

"Thẩm Thanh Hoan, hôm nay ngươi thích người này, ngày mai lại thích người khác. Rốt cuộc là vì đặt hết gia sản vào vụ cá cược kia, hay là..."

"Ngươi thực sự từng thích ai chưa?"

Ta: "...???"

Sao ngài biết cả chuyện cá cược?!

Bất Thanh từ sau cửa rụt rè giơ tay:

"Thuộc hạ, thuộc hạ cũng đi cược một chút... trùng hợp nhà cái lại lỡ miệng..."

Ta trừng mắt:

"Ngươi cược cửa nào?"

Hắn rụt cổ:

"...Cược ngài chẳng lấy được ai."

Hứa Bất Cửu bỗng ngẩng đầu:

"Vậy nên Thanh Hoan, ở trên điện ngươi cầu thân... chỉ là coi ta như một cửa cược thôi sao?"

Đúng lúc này, ca ca và Phó Tiêu luyện võ xong cũng về đến.

Phó Tiêu vừa vào liền phát hiện bầu không khí là lạ:

"...Chuyện gì thế này?"

Ta run rẩy:

"Phó thế tử, nghe ta nguỵ biện... à không, giải thích đã!"

Hắn lặng lẽ nhìn ta một cái, bỗng cất giọng:

"Không cần giải thích. Thanh Hoan từng nói sẽ bảo hộ ta cả đời bình an. Ta c.h.ế.c, nàng c.h.ế.c."

Khoan đã!

Ta nói là vậy, nhưng hình như không phải ý đó đâu!

Ý ta là trên chiến trường mà!

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.