6
Nếu thật sự là ta của tuổi mười sáu, thì tuyệt đối chẳng thể nào thản nhiên nói ra những lời như vậy.
Không chỉ vì bản tính hướng nội, mà còn bởi có chút e dè Thẩm Vân Hạc.
Sau khi chiến sự kết thúc, hắn được cha ta đưa về nhà, cùng chúng ta sống chung một mái nhà.
Nhà từng bị trộm viếng một lần, ta đến thư phòng tìm cha, liền trông thấy Thẩm Vân Hạc dẫm lên lưng hắc y nhân, vung đao chém phăng cánh tay kẻ đó, bàn tay cầm đao không chút run rẩy.
Máu bắn lên mặt hắn, vậy mà hắn còn cười, rực rỡ mà lạnh lẽo:
“Chút đồ dám liều cả mạng đến đây quậy phá à?”
Hoàn toàn chẳng giống dáng vẻ cởi mở trước mặt ta thường ngày.
Cánh tay bị chặt bay về phía ta, rơi bịch xuống đất ngay trước mặt.
Rồi hắn nhìn thấy ta.
Hắn sững người, vội vàng lấy tay áo lau máu trên mặt, càng lau càng loang lổ khắp nơi.
“A Ninh, nàng … sao lại qua đây muộn vậy?”
Khi ấy chân ta mềm nhũn, vẫn cố giữ bình tĩnh mà nói: “Đi ngang qua thôi, làm phiền rồi.”
Hồn ta lúc ấy đã bay mất nửa, cứ hễ nhìn thấy mặt Thẩm Vân Hạc là lại nhớ đến cảnh máu me rợn người kia.
Phải mất rất lâu mới bước ra được khỏi bóng tối đêm ấy, thuở đó nửa lời đùa với Thẩm Vân Hạc cũng chẳng dám.
Ta kính trọng hắn như cha thứ hai của mình.
Nhưng về sau thì khác, hắn thành nhị phụ của Trí Viễn – một người không thể công khai thân phận, chẳng màng danh phận mà vẫn đi theo ta.
Nếu những lời hắn nói là thật, thì giờ này hẳn hắn đã si mê ta đến mức sống c.h.ế.c, sợ lại dọa ta chạy mất lần nữa, chỉ có thể đè nén tâm tư trong lòng.
Trọng sinh thật tốt, một phen trọng sinh, Thẩm Vân Hạc cũng có thể có danh phận rồi.
Mẹ ta nheo mắt lại, bắt đầu ngắm nghía Thẩm Vân Hạc, một lúc sau mới hoàn hồn, vỗ nhẹ lên tay ta: “Ăn nói hồ đồ, con nói được là được chắc? Người ta là đứa trẻ ngoan hiền, chịu vào ở rể nhà mình à?”
Lời mẹ vừa dứt.
“Chịu lòng.”
Câu ấy cất lên nhanh như chớp, mẹ ta cũng ngẩn người.
Thẩm Vân Hạc vội vã sải bước tới, “bộp” một tiếng quỳ rạp xuống đất, lắp bắp nói: “Chịu lòng, phu nhân, ta chịu lòng, ta chịu lòng.”
7
Cha trở về liền đóng cửa cùng mẹ bàn chuyện hôn sự của ta.
Ta chẳng thể ngồi yên, bèn đi đến hiệu sách xem xét tình hình buôn bán, Thẩm Vân Hạc theo sát bên ta, nụ cười rạng rỡ trên mặt, dọc đường không biết đã thu hút bao ánh mắt.
Trong hiệu sách người không đông lắm, ta lật tìm sách giữa các giá.
Thẩm Vân Hạc cũng đứng bên, tiện tay rút một quyển, nhưng mãi chẳng lật trang nào.
Ta liếc nhìn, quyển sách ấy còn cầm ngược, ngẩng đầu lên lại chạm đúng ánh mắt hắn.
Hắn như bị lửa đốt, vội vàng dời mắt đi.
Ta mím môi khẽ cười, quay đầu lại thì cảm nhận rõ ánh nhìn của hắn lại rơi lên người mình.
“A Ninh.”
Hắn khẽ gọi ta, ta quay sang nhìn.
Hắn không giấu được vẻ kích động lẫn hồi hộp, dè dặt hỏi: “Chuyện nàng nói cho ta vào ở rể, là thật sao?”
Ta gật đầu: “Ta thực có ý đó, còn chàng, có lo lắng chuyện này ảnh hưởng đến thanh danh chốn quan trường không?”
Đôi mắt Thẩm Vân Hạc sáng rực lên: “Có gì phải lo, nếu bị bài xích thì không làm nữa. Nay thiên hạ thái bình, triều đình chẳng thiếu một tướng quân như ta, nàng làm gì ta sẽ theo nàng làm nấy.”
Ta hơi sững lại, trong đầu chợt hiện lên một đoạn ký ức.
“Ngươi định từ quan thật sao? Như vậy không đáng đâu.”
“Bây giờ thiên hạ thái bình, thiếu một người như ta cũng chẳng sao, sự an nguy của nàng đối với ta quan trọng hơn tất cả.”
Vậy là hắn không làm tướng quân nữa, cam nguyện làm hộ vệ cho ta, theo ta ngao du khắp chốn.
Ta vuốt ve trang sách, chưa kịp đáp lời, hắn sợ ta không tin, liền nói tiếp: “Công danh đối với ta chỉ như mây nổi, cha đặt tên ta là Vân Hạc, vốn hy vọng ta tự do như mây như hạc, muốn làm gì thì làm. Trong lòng ta, tất cả đều là…”
Hắn ấp úng, không nói nên lời, mặt đỏ bừng lên.
Thẩm Vân Hạc ngây ngô ấy khiến ta bỗng nổi hứng đùa, cố ý hỏi lại: “Đều là gì cơ?”
Hắn quay mặt đi, như bất đắc dĩ mà thuận theo: “Là nàng đó.”
Ta không nhịn được cười khẽ, hắn khẽ ho một tiếng, một lúc sau lại hỏi ta: “Vậy còn nàng? Nàng muốn ta ở rể là vì lý do gì, hay là… trong lòng cũng có ta?”
Nhìn vào ánh mắt đầy hy vọng của hắn, lòng ta không còn muốn đùa giỡn nữa.
Ta nghiêm túc đáp: “Tất nhiên là ta thích chàng, muốn cùng chàng trọn vẹn cả đời.”
Thẩm Vân Hạc vui mừng lộ rõ trên nét mặt, quên cả trời đất, thân mình run lên vì hạnh phúc.
Ta vội kéo lấy cánh tay hắn, sợ hắn ngất mất.
Chợt vang lên một tràng âm thanh loảng xoảng.
Ta ngoái lại nhìn, mấy quyển sách rơi xuống đất.
Một thiếu nữ cúi xuống nhặt: “Giang Dư, huynh làm gì mà cầm sách cũng rớt hết thế?”
Giang Dư đứng ở tận cuối giá sách, lặng nhìn ta, sắc mặt trắng bệch.
8
Ta thu lại thần sắc, liếc qua Giang Dư một cái rồi quay đi.
Thẩm Vân Hạc vẫn còn nhìn chằm chằm vào Giang Dư, ta kéo tay áo hắn: “Ta chọn xong sách rồi, chúng ta đi thôi.”
Thẩm Vân Hạc thu hồi ánh mắt, gật đầu với ta, bước chân lệch một nhịp, đi ra sau lưng ta, chặn lại tầm nhìn của Giang Dư.
Sau lưng vang lên một tiếng gọi run run: “A Ninh.”
Thẩm Vân Hạc nhíu mày, tay đã đặt lên chuôi đao bên hông, hắn khẽ hỏi ta: “Nàng quen người đó à?”
Ta tự nhiên lắc đầu: “Không quen, chắc gọi nhầm người thôi.”
Hôm nay đáng lẽ phải nghe lời mẹ, ở yên trong nhà, ra đường không xem ngày mới gặp chuyện xui.
Kinh thành nhiều hiệu sách như vậy, Giang Dư lại cứ phải đến đúng tiệm nhà ta làm gì.
Thẩm Vân Hạc liếc lại một cái, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua người Giang Dư.
Trịnh Thanh nghi hoặc: “Giang Dư, huynh làm sao vậy?”
Ta mặc kệ bọn họ, ra khỏi hiệu sách lên xe ngựa, Thẩm Vân Hạc không theo lên ngay.
Ta lật sách trong xe ngựa một lúc, rèm xe bị vén lên, Thẩm Vân Hạc chui vào.
“Chàng bận gì thế?”
“Dây tua đao bị rơi, ta đi tìm một lát.”
Hắn cởi đao xuống, buộc dải lụa đỏ lên chuôi đao.
Ta nhìn gương mặt hắn, chân mày còn chau lại, trên mặt vẫn vương nét lạnh lùng chưa tan.
Ta nhìn hắn một lúc, hắn dường như phát hiện, ngẩng đầu chạm vào ánh mắt ta, vô thức né tránh.
Ta bật cười khẽ: “Hôn sự còn chưa thành mà chàng đã bắt đầu nói dối ta rồi?”
Đao trong tay Thẩm Vân Hạc suýt nữa rơi xuống đất.
Hắn chớp mắt nhìn ta, giọng uể oải: “Ta chỉ nói mấy câu với tên kia thôi.”
“Hửm?”
“Thì… thì là nhắc hắn một câu, giữa nơi đông người mà cứ nhìn chằm chằm một cô nương như vậy là vô lễ, lần sau chớ phạm phải.”
Ta nhìn hắn vừa cười vừa không nói gì.
Hắn mím môi: “Được rồi, ta nói thật, ta bảo nếu hắn còn dám nhìn lung tung, ta sẽ móc mắt hắn ra.”
Đúng là lời Thẩm Vân Hạc hay nói.
Trước mặt ta, hắn như một con người bình thường, nhưng sống sót trong cảnh chém g.i.ế.c nơi chiến trường, bên cạnh toàn là binh sĩ máu lửa, lý lẽ với hắn không quan trọng bằng đao kiếm.
Hắn thích chuyện gì cũng dứt khoát.
“Chàng có biết người ta là ai không mà dám dọa như vậy, lỡ đâu là con nhà quyền quý, chàng chẳng phải sẽ đắc tội sao?”
Thẩm Vân Hạc nhướng mày: “Nhìn cái bộ dạng ủ rũ yếu đuối ấy, giống người nhà thế gia lắm sao?”
Lần đầu tiên nghe có người nói Giang Dư trông như kẻ yếu đuối.
Ta không nhịn được nhớ lại cảnh vừa rồi nhìn thấy Giang Dư.
Hắn nhìn chằm chằm ta, bên cạnh Trịnh Thanh nói chuyện mà hắn như không nghe thấy gì.
Trọng sinh một đời, thanh mai trong mộng lại trở về bên hắn, còn điều gì không hài lòng nữa?
Một bàn tay vẫy vẫy trước mắt ta.
Ta ấn tay Thẩm Vân Hạc xuống, hắn cảnh giác hỏi: “A Ninh, chẳng lẽ nàng thích kiểu công tử trắng trẻo như thế thật à?”
Ánh mắt hắn dò xét, ta lại thoáng chút chột dạ – ngày trước thì đúng là như thế.
Công tử nho nhã, dung mạo tuấn tú, từng là mộng tưởng của mọi nữ nhi chưa xuất các.
Nhưng đó là chuyện của ngày xưa rồi.
Ta bịt miệng Thẩm Vân Hạc, nhìn vào mắt hắn, khẽ hôn lên mu bàn tay mình.
“Bây giờ, còn nghi ngờ gì không?”