🍉

Chương 5

Bóng Hạc · Tạm Được Thôi

‹ Chương trướcChương sau ›

9

Ta và Thẩm Vân Hạc từng thân mật đến cực điểm.

Nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc.

Hắn sợ dáng vẻ hung dữ của mình dọa ta, ta cũng sợ dáng vẻ phóng túng của mình dọa hắn.

Cả hai đều giữ chừng mực.

Sau khi về phủ, cha gọi Thẩm Vân Hạc vào thư phòng, hai người trò chuyện rất lâu.

Đợi họ ra ngoài, Thẩm Vân Hạc liền nở một nụ cười rạng rỡ với ta.

Cha bỗng nhiên nhìn bộ dạng đắc ý của hắn không vừa mắt, giơ tay vỗ một cái vào sau đầu Thẩm Vân Hạc.

Thẩm Vân Hạc thuận thế, bước một bước dài xuống bậc thềm, chạy về phía ta.

Còn ra vẻ nghiêm trang hành lễ với ta: “Thê chủ đại nhân.”

Cha ta trừng mắt một cái, quay người bỏ đi.

Ta vừa cười vừa mắng Thẩm Vân Hạc: “Học ở đâu ra cái trò lố bịch ấy?”

Thẩm Vân Hạc đứng thẳng lưng, xoa cổ: “Trong thoại bản ấy, chẳng phải nàng thích đọc mấy thứ ấy sao?”

Hắn cùng ta đi về phía phòng ăn: “Ta biết nàng từng sợ ta, nhưng ta muốn được nàng thích, thì phải hiểu nàng thích gì.”

“Vậy nên, chàng đi đọc thoại bản?”

Hắn giơ tay chỉ vào thắt lưng: “Đọc nhiều lắm rồi, chất cả đống trong phòng ta, nàng muốn xem không?”

Ta nghĩ ngợi rồi gật đầu, rảnh sẽ xem thử hắn đã học được những gì.

Trong phủ bắt đầu chuẩn bị hôn sự cho ta và Thẩm Vân Hạc.

Hôn ước truyền ra, cả kinh thành đều biết Vân phủ sắp đón rể.

Không ít người thay Thẩm Vân Hạc bất bình, cho rằng đường đường bậc nam nhi tám thước, tiền đồ rộng mở, chắc là bị cha ta dùng quyền thế ép buộc phải ở rể.

Nhưng tất cả lời đồn đều bị Thẩm Vân Hạc đích thân đập tan.

Hắn chờ ở cổng cung khi các đại thần tan triều, tự mình phát thiệp mời.

Gặp quan to cũng mặt dày trao tận tay, gặp quan nhỏ cũng tươi cười tiếp đãi.

Hắn vui mừng khôn xiết, hận không thể kéo cả lá cờ ra vẫy, lớn tiếng hô hào——

Hắn sắp vào ở rể nhà Vân Ninh rồi——

Cha tan triều ra hơi chậm, nhìn thấy Thẩm Vân Hạc làm trò mất mặt, liền túm cổ áo hắn, che mặt kéo đi, nhất thời trở thành trò cười.

Ai cũng chê Thẩm Vân Hạc không có chí khí, nhưng ai cũng biết lòng hắn thế nào với tiểu thư nhà Vân gia.

Kiếp trước Thẩm Vân Hạc lớn tuổi điềm đạm, cam nguyện làm cái bóng, ẩn mình không để ai nhìn thấy.

Kiếp này Thẩm Vân Hạc trẻ tuổi khí phách, nhiệt tình công khai, hắn yêu là phải để cả thiên hạ đều biết.

Nhờ phúc bản lĩnh không biết xấu hổ của Thẩm Vân Hạc, ta mấy ngày liền chẳng dám bước ra khỏi phủ.

Chờ dư luận lắng xuống, ta mới ra ngoài một chuyến.

Pháp lệnh thêm thi thơ vào khoa cử đã được ban bố, chưởng quỹ hiệu sách đã vào phủ báo cáo tình hình buôn bán với ta.

Khách đến nườm nượp, cung không đủ cầu.

Ta muốn tận mắt nhìn cảnh tượng ấy.

Vừa xuống xe ngựa đã thấy người đứng trước cửa hiệu sách.

Từ lúc ta bước xuống xe, ánh mắt của Giang Dư không rời khỏi ta một khắc.

Hắn đi về phía xe ngựa của ta, bị xa phu ngăn lại cách vài bước.

Ta vừa liếc nhìn hắn một cái, khóe mắt hắn đã lập tức đỏ hoe.

“A Ninh, ta chỉ là… món nợ với nàng ấy ta sẽ trả, ta phân biệt rõ ràng giữa áy náy và ái mộ.”

10

Ta nghĩ ngợi một lúc, ghé tai dặn dò nha hoàn mấy câu, rồi mời Giang Dư lên lầu trà.

Hắn tựa như hiểu lầm ý ta, giống như kẻ hấp hối bỗng được cứu sống.

Để tránh điều tiếng, cửa phòng chỉ khép hờ.

Ta rót trà cho hai người, mỗi người một chén.

Hắn lộ vẻ chua xót: “Ta còn tưởng nàng vẫn sẽ giả vờ không quen biết ta.”

Ta nhìn hắn: “Vốn cũng định thế, chẳng ngờ ngươi cứ bám riết không buông, ta đành muốn giải quyết cho xong một lần.”

Giang Dư hạ giọng hỏi: “Nàng hận ta đúng không?”

Ta nghĩ một chút: “Không hận.”

Nếu không có những khổ đau ấy, cũng chẳng có được những điều về sau.

Vậy nên, không hận.

Nhưng hắn lại chẳng tin, tự mình nói tiếp: “Ta biết nàng hận ta, nàng hận ta cũng phải thôi. Nhưng A Ninh, mạng của Thanh Thanh đặt trên vai ta, ta không gánh được cả đời, mà nếu ta ở lại cũng chẳng mang lại vui vẻ cho nàng.”

Ta gật đầu.

Hắn nhìn ta, ánh mắt chân thành tha thiết: “Ta cũng không phải vô tâm vô phế mà rời đi, ta biết mẫu thân nhất định sẽ che chở nàng, nàng và Trí Viễn sẽ không sao, sẽ được mẫu thân ta đối đãi thật tốt.”

Ta mỉm cười: “Đúng vậy.”

Trong mắt Giang Dư ánh lên chút hy vọng: “Ta từ đầu đến cuối đều mong nàng sống thật tốt, nàng … nàng đừng vì hận ta, vì đau lòng mà tuỳ tiện gả cho người khác, để rồi lỡ dở hôn sự cả đời.”

Ta hỏi lại: “Ai nói với ngươi là ta tuỳ tiện chọn người, qua loa chuyện hôn nhân?”

Hắn nhíu mày: “Trọng sinh chưa được nửa năm, nàng đã nói thích kẻ họ Thẩm, lại còn muốn hắn vào ở rể, chẳng phải là quá tuỳ tiện sao?”

Ta chớp mắt: “Ai bảo ngươi chưa đến nửa năm?”

Giang Dư sững sờ, sắc mặt lập tức tái nhợt.

Ta nhẹ nhàng nói với hắn: “Không phải nửa năm, mà là từng ngày từng đêm sau năm năm ngươi rời đi.”

11

Đã từng có tình cảm đầu đời với Giang Dư, rồi phát hiện ra tấm chân tình của Thẩm Vân Hạc đối với ta, cũng là chuyện rất đỗi đơn giản.

Ánh mắt hắn nhìn ta luôn chăm chú, không dung chứa nổi ai khác.

Nhưng ta băn khoăn quá nhiều, sợ mang tiếng xấu, sợ Trí Viễn oán trách.

Cho đến khi Thẩm Vân Hạc suýt nữa c.h.ế.c vì ta, đao của sơn tặc đâm thẳng vào ngực hắn.

Ta nhìn hắn thoi thóp trong vòng tay mình, tim như bị bóp chặt.

Đó là một nỗi đau còn sâu sắc hơn cả nỗi đau Giang Dư rời đi.

Sự rời xa của Giang Dư chỉ như một lưỡi dao xoáy trong lòng.

Còn cái c.h.ế.c của Thẩm Vân Hạc, là trái tim ta trở nên trống rỗng.

Vậy nên ta chẳng còn sợ gì nữa.

Ta nghiêm túc nói lời cảm tạ với Giang Dư: “Đa tạ ngươi đã rời đi, đa tạ ngươi không quay về, để ta nhận ra tấm chân tình ấy. Chân tình đáng quý, không dám phụ lòng.”

Bàn tay đặt trên bàn của Giang Dư nắm chặt thành quyền: “Nàng lừa ta, cố ý chọc tức ta phải không?”

Ta đáp: “Là thật.”

Hắn không thể chấp nhận, môi run run: “Chúng ta đã có con rồi mà!”

“Những tiếng gọi cha mà ngươi chưa từng nghe, Trí Viễn đều gọi cho Thẩm Vân Hạc cả rồi.”

“Còn cha mẹ thì sao? Họ không phát hiện ra à?”

Ta nhấp một ngụm trà, khẽ thở dài: “Ngươi đúng là chẳng quan tâm gì đến chuyện trong nhà.”

“Ý nàng là sao?”

“Năm thứ hai ngươi rời nhà, cha ngươi đã đón ngoại thất đang mang thai về. Ngoại thất sinh được một đứa con trai, còn hãm hại mẹ chồng ta nhưng lại được bênh vực. Cha ngươi lại trách mẹ chồng không như những phu nhân khác, không chịu vì ông ta mà chạy vạy lo lót, chỉ mải mê việc buôn bán. Cuối cùng bà và cha ngươi hòa ly, ngoại thất tuy không được làm chính thất nhưng cũng thành chủ tử của Giang gia.”

Giang Dư lắc đầu không tin nổi.

“Mẹ chồng quả thật như ngươi nói, đối với ta và Trí Viễn hết lòng. Sau khi hòa ly, bà tự lập ở kinh thành, mời đại nho dạy dỗ Trí Viễn, chỉ dẫn ta cách kinh thương. Bà cũng biết rõ tâm ý của Thẩm Vân Hạc…”

Nhớ lại dáng vẻ chê bai của mẹ chồng khi ấy, ta không nhịn được bật cười.

“Bà bảo, cha nào con nấy đều chẳng ra gì, ngươi giữ gìn tiết hạnh vì hắn làm gì? Giang Dư, cha mẹ ngươi tuy hòa ly, nhưng sau này ngươi còn có thêm biết bao nhiêu cha nhỏ nữa, còn mẹ chồng thì sống rất hạnh phúc.”

“Im miệng!”

Hắn đập tay xuống bàn, nước trong chén trà sóng sánh.

“Nàng vì chọc tức ta mà bịa chuyện quá đáng rồi đó.”

“Ài, ngươi không tin thì ta cũng hết cách.”

Hắn nhắm mắt, thở dài thật sâu: “Vậy… nàng và hắn thành thân rồi sao?”

Nụ cười trên môi ta dần thu lại.

Khoảnh khắc khiến ta thật lòng, chính là khi Thẩm Vân Hạc cận kề cái c.h.ế.c.

Hắn sống sót, nhưng cơ thể mang thương tích.

Hắn luôn sợ mình yểu mệnh, ta hòa ly rồi tái giá, lại thành quả phụ bị người ta bàn tán.

Hắn thà bình bình lặng lặng ở bên ta, cùng ta trông nom Trí Viễn lớn lên.

Ta trầm mặc, khiến trong mắt Giang Dư hiện lên một tia vui mừng: “Vậy là… trong lòng nàng vẫn còn nhớ đến ta, đúng không?”

Mẹo: dùng phím ← và → để chuyển chương nhanh.